Chương 175: Nhận chủ. (Thượng)


Khi mới bắt đầu, sắc mặt Linh Khiếp Nhan dĩ nhiên không được tốt cho lắm, thường thường không nói được vài câu liền bắt đầu làm loạn, bày ra tính tình của một tiểu công chúa, ỷ vào ngoại hình giống như một đứa trẻ của mình mà giở một chút thủ đoạn vô lại với Đường Phong. Nhưng Đường Phong miễn dịch với mấy thủ đoạn của nàng, sau vài lần không hiệu quả, Linh Khiếp Nhan cũng rất sáng suốt không sử dụng những thủ đoạn này nữa.
Dân dần, thời gian tâm thần Đường Phong tiến vào trong nội giáp, Linh Khiếp Nhan rõ ràng là đang chờ mong hắn đến, sau khi thấy hắn cũng rất vui vẻ, sau khi hắn rời đi nàng lại có chút tiu nghỉu, vẻ mặt cô đơn, nhưng cũng không hề mở miệng giữ hắn lại.
Đường Phong kể chuyện xưa cho nàng nghe, kể cho nàng về một chiếc xe có bốn bánh chạy còn nhanh hơn Thiên Giai cao thủ, một phi cơ bằng sắt bay cao hơn cả lão ưng, một cái TV hình vuông có thể chứa ngàn vạn người, diễn giải ngàn vạn sự việc, một đầu đạn hạt nhân có thể hủy diệt mấy tòa thành thị.
Mặc dù kiếp trước Đường Phong vẫn luôn ở trong Đường Môn, nhưng khi đó là thời đại tiến bộ, hắn nằm trên giường cũng có thể xem không ít thứ trên TV, đối với những thứ này tự nhiện đều biết đến.
những thứ này đều huyền diệu khó giải thích, hù dọa Linh Khiếp Nhan vô cùng sửng sốt, mặc dù nàng không tin nhưng rất chăm chú lắng nghe. Lúc nghe Đường Phong kể cố sự, hai con mắt nàng trợn lớn, miệng há tới mức không ngậm lại được. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Cùng chỉ có những lúc như thế này Linh Khiếp Nhan mới chân chính giống một cô bé, một cô bé đơn thuần không hiểu thế sự.
những ngày gần đây, Đường Phong kể cho Linh Khiếp Nhan nghe câu chuyện Hải Loa Cô Nương, dĩ nhiên, Đường Phong thêm bớt vô số tình tiết với dụng ý riêng. Hải Loa Cô Nương vì một người mình thích mà không ngại cực khổ, câm lặng cho đi hình tượng của mình, sau khi bị Đường Phong thêm dầu thêm mỡ, cái hình tượng này lại càng thêm mỹ miều.
Hải Loa Cô Nương thiện lương rất rõ ràng đã đả động Linh Khiếp Nhan, mỗi khi nghe Đường Phong kể đến chỗ ốc biển bị ác bá đoạt đi, nàng đều lôi kéo cánh tay Đường Phong, chớp chớp đôi mắt long lanh như nước ngó chừng Đường Phong, vẻ mặt nếu ngươi không lấy ốc biển trở về ta chết cho ngươi xem.
Đường Phong chia câu chuyện này thành rất nhiều đoạn, mỗi ngày đều kể một đoạn ngắn, mỗi ngày chỉ có một đoạn, làm Linh Khiếp Nhan chờ sốt ruột muốn chết.
Trong núi không có năm tháng, Đường Phong không có ý nhớ xem mình đã ở đây bao lâu, nhưng kể từ khi mình tỉnh lại ít nhất cũng đã qua hai mươi ngày.
Cộng thêm thời gian hao phí lúc trước, nói cách khác, mình đã ở trong Khúc Đình Sơn hơn một tháng rồi. Thời gian dài như vậy chưa trở về, cô cô nhất định sẽ rất lo lắng.
Cho nên Đường Phong quyết định ngừa bài với Linh Khiếp Nhan, hôm nay cũng là một đoạn cuối cùng của câu chuyện Hải Loa Cô Nương, sau khi kể xong sẽ không có thêm câu chuyện nào nữa. Nếu như Linh Khiếp Nhan nguyện ý nhận mình làm chủ nhân đương nhiên là một chuyện vô cùng tốt, nhưng nếu nàng vẫn không nguyện ý, vậy chỉ có thể nhốt nàng vào trong Mị ảnh không gian, chờ tới khi thực lực của mình tăng lên rồi tính tiếp.
vẫn như bao lần tiến vào không gian nội giáp trước kia, trong thế giới tuyết trắng, rất nhanh Đường Phong nhìn thấy thân ảnh của Linh Khiếp Nhan. Nàng đang đứng cách cánh cửa không xa, hai cánh tay nhỏ bé mở ra, trên người vẫn là bộ cung trang màu xanh nhạt đó, tay áo rộng thùng thình hoàn toàn phủ kín cánh tay, mái tóc đen nhánh xõa dài tới mắt cá chân, tùy tiện buộc hờ đằng sau gáy, thoạt nhìn rất linh động.
Lúc này đang giẫm lên một bờ tưởng thẳng tắp không tồn tại, từ từ giơ chân lên, sau đó bước xuống, mỗi lần bước một bước, trong miệng cũng sẽ đếm một số.
Lúc Đường Phong tiến vào, vừa đúng lúc nghe nàng đếm tới chín trăn tám mươi tám.
- Dang làm gì vậy?
Đường Phong đi tới nghi ngờ hỏi.
Linh Khiếp Nhan chưa trả lời hắn mà đứng nguyên tại chỗ mỉm cười, vẻ mặt như vừa trút được một gánh nặng nào đó:
- ngươi thắng!
- Cái gì mà ta thắng?
- Vừa rồi, ta tự nói với mình, nếu ngươi vào đây trước khi ta đếm tới một ngàn thì ta sẽ nhận ngươi làm chủ nhân! Hiện giờ ta mới đếm tới chín trăm tám mươi tám cho nên... .ngươi thắng!
- Thật sao?
Đường Phong vui mừng quá đỗi hỏi.
Tiếp xúc thời gian dài như vậy, thi triển thủ đoạn dụ dỗ lâu như vậy, rốt cuộc
lúc này đã có thành quả. Đường Phong sao có thể không vui chứ?
- Cho tới bây giờ ta cũng không thể tưởng tượng được, mình lại có thể nhận một thiếu niên Hoàng giai thượng phẩm làm chủ nhân!
Linh Khiếp Nhan nhoẻn miệng cười, cả thế giới tuyết trắng phảng phất theo nụ cười của nàng mà thêm rất nhiều màu sắc.
- Bất quá thoạt nhìn ngươi cũng không giống người bình thường nên ta sẽ cho ngươi một cơ hội.
- Sau này ngươi sẽ biết quyết định hiện tại của mình là vô cùng sáng suốt!
Đường Phong tiến lên phía trước, muốn ôm Linh Khiếp Nhan một cái, nhưng lại nghĩ tới không ổn lắm liền đưa tay vỗ cái đầu nhỏ của nàng mấy cái.
- Vì ngươi sáng suốt nên bây giờ ta sẽ nói kết cục của Hải Loa Cô Nương cho ngươi biết!
ngoài dự đoán của Đường Phong, Linh Khiếp Nhan lại chậm rãi lắc đầu, buồn bà nói:
- Ta không muốn biết kết cục!
Câu chuyện tốt đẹp như vậy không nên có kết cục, hơn nữa Hải Loa Cô Nương quá hoàn mỹ, người đánh cá nhặt được nàng căn bản không xứng với nàng.
Dường như biết được suy nghĩ của Linh Khiếp Nhan. Đường Phong cũng không hỏi nhiều nữa. Qua nhiều ngày tiếp xúc như vậy, Đường Phong biết mặc bên ngoài nàng có hình dáng của một đứa trẻ, nhưng tư tưởng của nàng lại lớn hơn hình dáng bên ngoài rất nhiều. chỉ là đôi khi nàng biểu hiện ra giống như một đứa trẻ, làm cho Đường Phong vô cùng mê man, không biết đâu mới là con người thật của nàng.
- ngươi đừng cao hứng quá sớm!
Linh Khiếp Nhan nghiêm túc nói.
- Ta đồng ý nhận ngươi làm chủ nhân cũng là có điều kiện.
- ngươi nói đi!
Đường Phong đã sớm biết trên đời này không có miếng bánh nào miễn phí, trong lòng hắn cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần ép giá, ma quyền sát chưởng (chuẩn bị đánh nhau), vô cùng phấn khởi.
- ngươi nhìn thấy ta hiện tại cũng không hoàn toàn là ta, chỉ là một phần năm của ta mà thôi!
Câu đầu tiên của Linh Khiếp Nhan làm cho Đường Phong hoàn toàn ngẩn người, lâm vào mê man.
- Ý cô là sao?
Đường Phong sửng sốt thật lâu mới mở miệng hỏi.
- Ta là một luồng tinh hồn, là một phần năm toàn bộ tinh hồn của ta!
Linh Khiếp Nhan chậm rãi nói.
- Tại sao lại có chuyện như vậy?
Đường Phong cảm thấy lời này của Linh Khiếp Nhan so với mấy cố sự mình kể cho nàng nghe còn kỳ dị hơn.
- Đương nhiên là có. Những gì ngươi biết về thế giới này còn ít quá!
Linh Khiếp Nhan chun chiếc mũi nhỏ nhắn nói.
- bởi vì một nguyên nhân đặc biệt, tinh hồn của ta bị chia ra làm năm, năm luồng tinh hồn đại biểu cho thiện lương. lạnh lùng, quyến rũ, độc ác và bá đạo. Chỉ có hợp nhất cả năm đạo tinh hồn làm một thì ta mới chân chính là ta.
- Vậy ngươi đây là đại biểu cho cái gì?
- Thiện lương!
Đường Phong nhất thời dở khóc dở cười:
- ngươi tính toán với ta. dùng mưu trí, khôn ngoan, còn muốn giết chết ta, đây chẳng lẽ là biểu hiện của thiện lương sao?
- Đó chẳng qua là phương thức tự vệ của ta mà thôi. May mắn là ngươi gặp phải ta, nếu như ngươi gặp phải những người khác, chắc chắn không thể thu phục dễ dàng như vậy.
- ngươi nói với ta những thứ này làm gì?
Đường Phong mơ hồ có dự cảm không tốt.
- Ta nhận ngươi làm chủ nhân, ngươi chịu trách nhiệm giúp ta tìm kiếm bốn đạo tinh hồn còn lại!

Vô Thường - Chương #175


Báo Lỗi Truyện
Chương 175/1679