Chương 174: Tác dụng của Thần Binh.


Ngay đó nàng lại thầm nghĩ : "Bất quá....người này cũng không tệ, hắn hoàn toàn khác với những người mà trước kia mình từng gặp, có lẽ nên kiểm tra lại một chút, hắn rốt cuộc có tư cách làm chủ Thần Binh hay không. Mình là Thủ hộ linh của Thần Binh, mà Thần Binh sinh ra để cho con người sử dụng, đây là vận mệnh không cách nào chạy trốn được, thay vì để cho người mình không vừa lòng sử dụng, còn không bằng để cho người mình thích sử dụng a!"
Chậm rãi mở mắt, việc đầu tiên Đường Phong làm là cảnh giác nhìn một lượt bốn phía, phát giác không có nguy hiểm gì hắn mới thở phào một tiếng.
Chính mình vẫn ngồi trên nhánh cây lớn lúc trước, bất quá khi cúi đầu nhìn xuống Đường Phong không khỏi sửng sốt, trên thân thể mình đầy lá khô và bụi bặm, y phục cũng bẩn thỉu không chịu nổi. Hắn đang muốn động đậy thân thể thì phát hiện thân thể cứng ngắc, thật giống như xương cốt toàn thân đã bị cố định một chỗ vậy.
Không chỉ như thế, Đường Phong còn cảm thấy trên đầu mình nặng trịch, như thể có vật gì đó đang đè lên đầu mình vậy.
Cẩn thận đưa tay lên kiểm tra, Đường Phong sờ thấy một vật cứng rắn hình tròn. Đường Phong không biết là thứ gì, hắn cẩn thận lấy đồ vật trên đầu mình xuống, vừa nhìn hắn lập tức dở khóc dở cười.
Lại là một ổ chím non, hơn nữa bên trong còn có ba bốn quả trứng.
Từ bên cạnh đột nhiên bay tới hai con chim nhỏ giống như chim Hoàng Oanh, chúng bay giữa không trung hướng về phía Đường Phong kêu líu ríu không ngừng, một trong hai con còn phất cánh đánh về phía Đường Phong.
Đường Phong vươn tay bắt lấy con chim nhỏ, bàn tay hắn khua một vòng tròn, cố gắng thật nhẹ nhàng, không làm bị thương con chim nhỏ, hắn khẽ cười nói:
- Đừng kích động, là các ngươi làm tổ trên đầu ta, bây giờ lại muốn đánh ta, đây là đạo lý gì hả?
Vừa nói hắn vừa nhìn bốn phía tìm kiếm, hắn đứng dậy, một tay giữ ổ chim, một tay giữ con chim nhỏ, sau đó nhảy lên, đặt ổ chim lên một nhánh cây.
Đường Phong không dám đụng vào trứng chim, bởi vì một số loài chim tính tình rất quái lạ, nếu như trứng của chúng bị một loài hay một đồ vật nào khác đụng tới, chúng sẽ vứt bỏ quả trứng không để ý tới nữa.
Nhẹ nhàng buông chú chim nhỏ tính tình có chút táo bạo kia ra, Đường Phong nhẹ nhàng nhảy xuống đất, ngẩng đầu nhìn lên, vừa lúc thấy đôi chim nhỏ đang lượn quanh tổ chim kêu líu ríu không ngừng.
Khẽ cười, Đường Phong phủi sạch bụi bặm và lá khô trên người.
Nhìn bộ dáng mình bây giờ, Đường Phong đoán chắc mình đã tiến vào không gian Thần Binh ít nhất nửa tháng, thậm chí còn lâu hơn. Bất quá lần này so với lần rèn luyện thân thể mất mười ngày lần trước tốt hơn rất nhiều.
Cũng không ăn không uống, nhưng lần này không hề khổ sở như lần trước, hiện tại Đường Phong chỉ cảm thấy rất đói bụng và xương cốt có chút cừng ngắc mà thôi, không đến nỗi sống dở hết dở như lần trước.
Xem ra rèn luyện thân thể đem tới rất nhiều lợi ích, ít nhất sẽ không chết đói vì nhịn ăn.
Tìm ít củi khô, Đường Phong lấy xoong nồi chén bát từ trong Mỉ Ảnh không gian ra nổi lửa nấu cơm. Sau khi ăn cơm no, hắn lại múa máy vài bộ kiếm pháo mới cảm thấy thân thể từ từ khôi phục lại như cũ.
Cách đó không xa truyền tới tiếng nước chảy róc rách, lần theo thanh âm đi tới, quả nhiên Đường Phong phát hiện một dòng suối trong vắt. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, lại thay một bộ quần áo mới, tinh thần Đường Phong tốt hơn rất nhiều.
Bản thân tiến vào Khúc Đình Sơn là vì muốn thu phục Thần Binh, hiện tại đã gặp được thủ hộ linh của Thần Binh là Linh Khiếp Nhan, nhưng muốn thu phục được nàng còn cần một khoảng thời gian nữa, xem ra tạm thời mình không thể xuống núi được.
Bất quá như vậy cũng tốt, trong Khúc Đình Sơn linh khí dư thừa, ngăn cách với thế tục, đúng là một nơi tu luyện tuyệt vời.
đã quyết định như vậy rồi, Đường Phong cũng không vội vàng nữa, dù sao Thần Binh còn ở trong tay mình, bản thân Linh Khiếp Nhan cũng chỉ là một luồng tinh hồn bị lực lượng cương tâm của mình khắc chế gắt gao, hắn tin tưởng có một ngày mình sẽ thu phục được nàng, mấu chốt phải xem thủ đoạn của hắn như thế nào.
Ban ngày, Đường Phong đi khắp nơi trong Khúc Đình Sơn tìm kiếm thảo dược và thiên địa linh bảo. Nơi này mặc dù chỉ là ngoài rìa Khúc Đình Sơn, nhưng cũng đã nằm trong phạm vi mấy trăm dặm, bình thương đệ tử Thiên Tú sẽ không tới nơi này, vì thế thỉnh thoảng Đường Phong cũng có thể tìm được một vài thứ tốt, tất cả những gì tìm được hắn đều ném vào trong Mị ảnh không gian, đợi sau này sẽ có lúc cần dùng tới. Thảo dược tìm được ở nơi này, bên ngoài muốn mua được cũng không có, cũng tương đối quý báu. Nguồn: http://truyenyy.com
Thỉnh thoảng Đường Phong vận khí không tốt cũng đụng phải một số Linh Thú có tính công kích, tuy nhiên những linh thú này cũng không quá cường đại, Đường Phong vẫn có thể ứng phó được với chúng.
Đường Phong di động trong núi non trùng điệp vô cùng nhanh chóng, tốc độ có thể so với báo đốm, lực bền bỉ có thể so với Tinh Tinh, độ linh hoạt có thể so với Thiên Ưng. Tu vi cảnh giới của hắn mặc dù tăng lên không được bao nhiêu, nhưng kỹ xảo sử dụng thân thể và lực lượng của hắn lại càng ngày càng thuần thục
những Linh Thú này linh trí không bằng con người nhưng cũng có chút linh tính, sau khi bị Đường Phong đánh bại, thần sắc luôn ảm đạm, ánh mắt buồn bã, cúi đầu cụp đuôi chạy mất, không bao lâu sau chúng sẽ lại hô hào thân nhân bằng hữu của mình tới tìm Đường Phong gây phiền toái, sau đó lại bị đánh bại, cứ thế lặp đi lặp lại.
Lúc này phi đao do Đường Phong phóng ra, đã có thể cắm vào tảng đá hơn phân nửa.
Vô số lá khô rơi xuống từ trên cây, Đường Phong thậm chí không cần mở mắt, phóng ra một đám phi châm là có thể đính tất cả lên thân cây, không trượt một cái nào. Từ lúc bắt đầu là năm mươi mấy lá, rồi số lượng tăng dần đến một trăm lá, hai trăm lá, tiến triển phải nói là cực nhanh.
Lúc luyện tập ám khí Đường Phong cũng không hề sử dụng cương khí, chỉ dựa vào lực lượng và kỹ xảo của thân thể! Kiếp trước ở trong Đường Môn, ngay cả những lão gia hỏa kia cũng không thể làm được như vậy.
Có thể nói, Đường Phong hiện tại đã nắm giữ hoàn toàn thân thể sau khi rèn luyện lần thứ hai, có thể lợi dụng triệt để sức mạnh thân thể, đây là một bước tiến bộ cực lớn.
Đường Phong đã sớm mặc nội giáp Thần Binh vào người, mặc dù Linh Khiếp Nhan còn chưa nhận chủ nhưng sau khi Đường Phong mặc nội giáp vào cũng không có dấu vết phản kháng gì.
Ban đêm, Đường Phong lại tìm một nơi sạch sẽ an toàn ngồi xuống tu luyện Vô Thường Quyết. Mỗi khi tu luyện, Đường Phong cảm giác được tốc độ linh khí tụ lại nhanh hơn trước rất nhiều, linh khí từ bốn phương tám hướng vọt tới, trong đó một phần bị bản thân mình hấp thu, phần nhiều còn lại là bị Thần Binh nội giáp hấp thu.
Cho dù chỉ là một phần nhưng so với trước kia còn lớn hơn gấp mấy lần.
Sau khi tán gẫu cùng Linh Khiếp Nhan, Đường Phong biết Thần Binh nội giáp này chẳng những có thể hộ thân mà lúc mặc vào còn có thể tăng tốc độ tụ tập linh khí, tăng tốc độ tu luyện.
Sau khi biết được điều này, Đường Phong càng quyết tâm thu phục Linh Khiếp Nhan.
Mà Thần Binh nội giáp sở dĩ hấp thu linh khí là bởi vì muốn tu bổ lại thương thế lúc trước.
Mỗi khi trời tối, Đường Phong đều tìm Linh Khiếp Nhan tán gẫu, hắn chưa bao giờ nhắc tới việc nhận chủ, chỉ nói chuyện phiếm với nàng, tạo mối quan hệ tốt với nàng. Thời gian không dài cũng không ngắn, mỗi lần chỉ có nửa canh giờ, sau nửa canh giờ, Đường Phong sẽ lui ra ngoài làm chuyện của mình.

Vô Thường - Chương #174


Báo Lỗi Truyện
Chương 174/1679