Chương 172: Không bằng ngươi nuôi một con chó cho rồi. (Thượng)


- Lực lượng tinh thần của ngươi là gì?
Linh Khiếp Nhan quá sợ hãi, vừa rồi nàng đối chưởng với hắn không ít lần nhưng cũng không có chuyện này xảy ra a.
Đường Phong cũng vô cùng ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó hắn cẩn thận suy nghĩ lại:
- Thì ra năng lượng cương tâm của thiếu gia có loại năng lực này.
Mặc dù vừa mới bắt đầu tu luyện đã có cương tâm, nhưng Đường Phong vẫn không hiểu rõ cương tâm của mình có năng lực gì, mà lúc này hắn đã phát hiện ra rồi.
Đó chính là có tác dụng khắc chế đối với những loại năng lượng tương tự như âm hồn! Tiểu khô lâu cắn nuốt âm hồn hắn cô đọng được, mỗi lần cắn nuốt thực lực của hắn lại tăng trường một chút. Mà Linh Khiếp Nhan rõ ràng là một tồn tại như âm hồn, bất quá không phải là do hắn cô đọng được mà thôi, bởi vì nguyên nhân nào đó mà tồn tại ở trong thế giới tuyết trắng này, khác biệt với những âm hồn mà hắn cô đọng được. Linh Khiếp Nhan có suy nghĩ, ý chí của mình, không phải là vật chết như những âm hồn mà hắn cô dọng, thời điểm tinh thần của hắn tiếp xúc với nàng, lực lượng cương tâm liền bị kích thích ra.
Trong khi nói, bằng mắt thường có thể thấy được sắc mặt Linh Khiếp Nhan biến hóa, trở nên trắng như tờ giấy, cả thân thể nàng cũng dần dần trở nên mờ nhạt, nhìn bộ dáng này, chẳng cần bao lâu nữa nàng sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.
Đường Phong sợ hết hồn, hắn căn bản không muốn Linh Khiếp Nhan bị thần hồn câu diệt. Chưa kể đến nàng là Thủ Hộ linh của Thần Binh, không có nàng cấp bậc của Thần Binh cũng sẽ giảm đi rất nhiều, hơn nữa nàng còn là một tiểu cô nương đáng yêu như thế, Đường Phong cũng không nhẫn tâm hạ sát thủ.
Linh Khiếp Nhan cười thảm một tiếng, nàng cũng biết đại nạn của mình đã buông xuống, nàng oán hận nhìn Đường Phong nói:
- Nếu như không phải Hỏa phượng kia thì sao ta lại bị thương? Ta không bị thương thì ngươi làm sao có thể đánh vỡ được linh môn! ngươi làm sao có thể là đối thủ của ta?
Vừa nói, thân thể nàng vừa mềm nhũn ra, té xuống, nhưng bàn tay vẫn bị lòng bàn tay của Đường Phong hút lấy.
Nhìn bộ dáng của nàng, trong lòng Đường Phong đau xót, vội vàng triệt tiêu lực lượng cương tâm của mình, lòng bàn tay của hai người tách rời.
Không đợi Linh Khiếp Nhan ngã xuống, Đường Phong đã đưa tay đỡ lấy nàng ôm vào trong ngực, để nàng ngồi lên dùi mình, nhìn thân thể đã gần như trở thành trong suốt của nàng, cười khổ một tiếng nói:
- Bất kể ngươi có tin ta hay không nhưng đây là lần đầu tiên ta sử dụng lực lượng cương tâm của mình, ta thật sự không biết cương tâm của ta lại có hiệu quả như vậy.
Đôi mắt vô thần của Linh Khiếp Nhan chớp động, nàng gắng sức vươn ra đôi tay trắng muốt như bánh bao mới ra lò, vung chưởng thành đao, chém tới cổ Đường Phong, nhưng động tác lại vô cùng chậm rãi, giống như một lão nhân vô lực gần đất xa trời. chưởng đao còn chưa tới gần Đường Phong đã mềm nhũn vô lực rơi xuống, nàng thở hổn hển từng tiếng, giống như một con cá không cẩn thận nhảy lên trên bờ vậy.
- Sao phải khổ sở như vậy?
Đường Phong khuôn mặt khổ sở nói.
- ngươi.. ..hay là ngươi hút chết ta đi, hiện tại ta rất khó chịu.
Linh Khiếp Nhan nhẹ giọng nói:
- Chết không xong, sống cũng không được.
Đường Phong chậm rãi lắc đầu.
Linh Khiếp Nhan thê thảm cười một tiếng:
- Ngươi đúng là một tên tiểu nhân hèn hạ... .Ngươi tên là gì?
- Đường Phong!
Đường Phong vừa nói vừa nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, viết lên bàn tay nhỏ bé của nàng tên của mình.
Linh Khiếp Nhan khó khăn bĩu môi nói:
- Chẳng dễ nghe chút nào!
Sau khi nói xong, đầu Linh Khiếp Nhan ngiêng sang một bên, không động đậy nữa, thân thể mờ ảo giống như một con búp bê chỉ cần động nhẹ sẽ vỡ.
Mặc dù nàng còn chưa chết, nhưng xem ra cũng không còn sống được bao lâu rồi, nàng cũng chỉ là một linh hồn mà thôi, năng lượng linh hồn bị Đường Phong trong nháy mắt hấp thu mất chín thành, làm sao còn có thể duy trì được nữa.
- Thật sự ta không cố ý!
Đường Phong cười thảm một tiếng, nhìn dung nhan phấn điêu ngọc mài trong ngực mà chả biết làm thế nào. Hắn làm sao có thể nghĩ đến, lần đầu tiên bản thân sử dụng lực lượng cương tâm lại giết chết một đối thủ khả ái như vậy. Nhìn Linh Khiếp Nhan, Đường Phong như nhìn thấy Tiểu Manh Manh.
Trong thế giới chỉ có tuyết, Đường Phong ngây ngốc ngồi đó ôm nàng, cũng không nhúc nhích.
Hắn rất muốn đem năng lượng mình vừa hấp thu trả lại cho nàng, cho dù nàng không nhận hắn là chủ nhân cũng không thể để nàng chết như vậy, nhưng đã hấp thu rồi làm sao có thể trả lại?
Một lúc lâu sau, một thanh âm bỗng nhiên nổ tung ở trong tâm thần của Đường Phong:
- Này, ngươi còn muốn ôm tới khi nào, nhanh hấp thu ta đi a, còn chờ nữa ta sẽ chết đó!
Đường Phong cả kinh, hắn cúi đầu nhìn xuống, Linh Khiếp Nhan vẫn như vậy, đôi mắt đẹp vẫn nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt, căn bản không có mở miệng nói chuyện.
Chẳng lẽ vì trong lòng mình quá áy náy mà sinh ra ảo giác? Đường Phong không nhịn được tự giễu một tiếng, ác nhân cũng là mình mà thiện nhân cũng là mình. Linh Khiếp Nhan biến thành như vậy hoàn toàn là do mình, mình làm gì có tư cách để áy náy chứ. Hai người mặc dù không có cừu hận, nhưng Đường Phong cũng không muốn giết nàng, nàng bị như vậy chỉ là do mình lỡ tay, làm sao có thể áy náy được đây?
Con người a, vốn là như vậy, đúng là đáng khinh bỉ mà.
- Ta nói ngươi không nghe thấy sao? Còn không mau hấp thu ta đi!
Âm thanh kia lại một nữa vang lên trong tâm thần Đường Phong. Lần này, Đường Phong xác định chắc chắn mình không nghe nhầm.
Nhưng làm cho Đường Phong vô cùng kỳ quái, mình vẫn luôn nhìn vào Linh Khiếp Nhan, nàng cũng vẫn nằm ở trong nồng ngực của mình, nàng căn bản không mở miệng nói chuyện, vậy thanh âm này ở đâu ra? Thanh âm này vang lên trong tâm thần của mình, cũng không giống như truyền tới từ bên ngoài.
- Linh Khiếp Nhan?
Đường Phong nhíu máy, yếu ớt la lên một tiếng.
- Là ta. Ngươi mau hấp thu ta đi!
Thanh âm của Linh Khiếp Nhan lại vang lên, đó là một cảm giác rất kỳ quái, giống như bên trong đầu một người lại có đến hai thanh âm nói chuyện với nhau vậy.
- Nhưng mà
- Không nhưng nhị gì cả, cho dù ta có chết cũng không cần ngươi ôm như vậy!
Thanh âm của Linh Khiếp Nhan lúc này đâu còn như vừa rồi, mong manh đứt quàng, ngược lại trung khí mười phần.
Đường Phong chậm rãi lắc đầu:
- Ta không làm nổi chuyện này, xin lỗi. Nếu như có thể quay lại, ta tình nguyện không xuất thủ với ngươi, đáng tiếc việc đã đến nước này, có nói gì cũng vô dụng rồi.
Linh Khiếp Nhan trầm mặc hồi lâu, sau đó mở miệng nói:
- Ngươi đúng là một tên đáng ghét, thiếu chút nữa đánh người ta thần hồn câu diệt rồi lại hối hận. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Ai bảo ngươi là một đứa trẻ a!
Đường Phong cười khổ một tiếng.
- Nếu như ngươi là một nam nhân cao lớn thô kệch thì thiếu gia ta sẽ không hối hận, ai bảo ngươi không chịu ngoan ngoãn nhận chủ.
Lời này đúng là Đường Phong nghĩ gì nói lấy, mà lời nói thật thì thường mất lòng, quả nhiên, Linh Khiếp Nhan khinh thường nói:
- Không nghĩ tới ngươi cũng là một tên trông mặt mà bắt hình dong.
- Bản tính của con người mà thôi....Không nói tới chuyện này nữa, ngươi cứ yên tâm đi, sau này ta sẽ lập linh vị cho ngươi, sang chiều thắp nhang, phù hộ cho ngươi đầu thai vào một nhà tốt.
- Nói linh tinh cái gì đó, ta chưa có chết. Ngươi mau mau hấp thu nốt tinh hồn còn sót lại của ta.
Nghe vậy Đường Phong cả kinh, nhớ chừng Linh Khiếp Nhan đang nằm trong ngực mình, dùng sức lay lay nàng:
- Ngươi không chết phải không? Không chết thì tỉnh lại đi, dọa người là không tốt a.

Vô Thường - Chương #172


Báo Lỗi Truyện
Chương 172/1679