Chương 169: Tới đây để ca ca đánh một trận. (Thượng)


Thanh âm rất rõ ràng, nghe ra thì đúng là âm thanh của một nữ nhân đang nức nở, âm thanh đứt quãng truyên tới, hơn nữa nữ nhân này cũng không quá lớn tuổi, thanh âm giống như là giọng của trẻ con.
Thời điểm một thân ảnh gầy vô cùng xuất hiện trước mặt mình, Đường Phong vội vàng ngừng lại, thu liễm tâm thần, chậm chạp và cảnh giác tiến về phía thân ảnh.
Thân ảnh này tuyệt đối là một đứa trẻ, hơn nữa còn là một tiểu cô nương. Cô bé ngồi chồm hổm một chỗ, hai tay khoác lên đầu gối, càng ngày càng nức nỡ, giống như vừa phải chịu đựng ủy khuất vô cùng lớn.
Tiểu cô nương này mặc một bộ cung trang màu xanh nhạt, mái tóc dài đen bóng phía sau lưng xõa trên mặt đất, thoạt nhìn bộ dáng rất bất lực và cô đơn.
Lúc Đường Phong tiến tới gần, tiểu cô nương này đột nhiên ngừng khóc ngẩng đầu lên nghi ngờ nhìn xung quanh.
Khi nàng ngẩng đầu lên, Đường Phong không khỏi hít một hơi lãnh khí.
Tiểu cô nương này còn khả ái hơn cả Tiểu Manh Manh, khả ái đến mức tạo cho người ta một cảm giác không thật, hai nha đầu đều sinh ra đã phấn điêu ngọc mài làm cho người ta vừa nhìn đã muốn vuốt ve yêu thương. Nhưng Tiểu Manh Manh thật sự tồn tại, còn tiểu cô nương này lại tạo cho người ta một cảm giác mờ mờ ảo ảo.
Cùng có thể nói, một tiểu cô nương như vậy vốn không thể xuất hiện ở trên đời. Nếu như nàng thật sự xuất hiện ngoài đời thì truyền thuyết sẽ trở thành sự thật, dù cho dùng tất cả từ ngữ hoa lệ cũng không thể miêu tả được nàng, thậm chí, dùng những từ ngữ đó miêu tả nàng thật đúng là làm nhục nàng!
Nàng áp chế bả vai đang run rẩy của mình xuống, nhưng thỉnh thoảng bờ vai nàng vẫn run lên một cái, nàng vươn đôi tay có chút mập mạp của trẻ con dụi dụi đôi mắt ngập nước của mình, cử chỉ vô cùng ưu nhã, sau đó nàng lại xoa xoa gương mặt của mình, chớp đôi lông mi thật dài, chạm rãi đứng lên.
Mặc dù tuổi nàng không lớn nhưng lại tạo cho người ta một cảm giác băng thanh ngọc khiết.
Đường Phong xuất hiện làm cho nàng cảnh giác, tâm thần dù sao cũng không phải là thật thể cho nên hắn cũng là vô hình. Tiểu cô nương cũng chẳng có hành động gì khác thường, chẳng qua nàng chi đứng một chỗ, nhìn xung quanh vài vòng, sau đó chậm rãi dừng tầm mắt ở vị trí tâm thần của Đường Phong.
chỉ có nơi đó mới tạo cho nàng một cảm giác bất đồng, dường như nơi đó đang có một đôi mắt đang nhìn nàng, làm cho nàng hoảng sợ, kinh hoảng, tâm thần bất an.
Nàng chau mày, lại nắt đầu khóc nức nở, khuôn mặt trở nên trắng bệch, yếu ớt mở miệng hỏi:
- Có ai không?
Thanh âm này rất vang vọng, kỳ ảo, nhất là tại nơi không có bất kỳ một vật gì như thế này lại càng thêm vang vọng. Thanh âm của nàng khác với giọng của Tiểu Manh Manh, thanh âm của nàng lộ ra vẻ mềm yếu vô cùng, làm cho người ta nảy sinh ý muốn bảo hộ chủ nhân của giọng nói ấy.
Đường Phong chưa trả lời nàng mà một mực quan sát nàng, quan sát rất cẩn thận.
ở một nơi quỷ dị như thế này lại xuất hiện một cô gái bé nhỏ, dù nghĩ như thế nào cũng cảm thấy có gì đó không phù hợp. Mặc dù Đường Phong cảm thấy nàng không nguy hiểm, nhưng cẩn thận vẫn hơn, đối với những thứ không hiểu, không biết, cảnh giác tuyệt đối là một việc không sai lầm.
Rất nhiều cao thủ chính vì không cảnh giác nên mới lật thuyền trong mương, giống như Diệp Trầm Thu vậy.
- ngươi đang ở đây đúng không?
Sau một lúc lâu, cô bé lại mở miệng hỏi một lần, mà lần này nàng lại càng thêm sợ hãi, từng giọt nước mắt to như hạt đậu theo gương mặt xinh xắn chảy xuống, nàng đưa tay gạt đi một giọt, lại có một giọt chảy xuống, dù có lau bao nhiêu lần, nước mắt cũng không ngừng được.
- Ta biết ngươi đang ở đó!
Cô bé nghẹn ngào
- Mặc dù ta không biết ngươi là ai nhưng ngươi hãy rời khỏi đây đi, nơi này rất nguy hiểm!
Vừa nghe được lời này, Đường Phong cảnh giác hơn rất nhiều, hắn cảm ứng bốn phía, cố gắng tìm ra sự nguy hiểm mà cô bé vừa nói. Nhưng làm cho hắn thất vọng, chung quanh không hề có bất kỳ dị trạng gì.
Cô bé thất kinh nhìn bốn phía, giậm chân nói:
- Sao ngươi còn không đi? Nếu như ngươi bị nó phát hiện, ngươi muốn đi cũng không được nữa đâu.
Nghe vậy, Đường Phong cất giọng hỏi:
- Nó là ai?
Tâm thần của Đường Phong truyền tới những lời này làm cô bé sợ hết hồn, nàng nhẹ vỗ vỗ lồng ngực mình, ngưng mắt nhìn về phía trước thật lâu, sau đó đáp:
- Nó là linh thú thủ bộ Thần Binh, là một linh hồn linh thú vô hung tàn, vô cùng cường đại, nếu như ngươi bị nó phát hiện, chắc chắn nó sẽ ăn ngươi.
Thủ hộ linh thú? Lần đầu tiên Đường Phong nghe được chuyện này, hắn suy nghĩ một chút, mấy ngày trước ở Khúc Đình Sơn, lúc Viêm Nhật Kiếm và Thất Thải thần binh tranh đấu xuất hiện ảo ảnh Hỏa Phượng, chẳng lẽ Hỏa Phượng chính là linh thú thủ hộ của Viêm Nhật Kiếm?
- Vậy ngươi là ai? Tại sao ngươi lại ở đây?
Đường Phong tiếp tục hỏi
- Ta cũng không biết ta là ai, sau khi ta tỉnh lại đã thấy mình đang ở chỗ này rồi, đã rất nhiều năm rồi. Trước kia cũng có mấy người tới nơi này, nhưng cũng bị linh thú thủ hộ ăn thịt.
- ngươi nhớ tên của mình chứ?
- Linh Khiếp Nhan!
Cô bé gật đầu nhẹ giọng đáp, đã không còn sợ hãi như lúc trước nhưng vẫn còn một chút sợ hãi.
không thể phủ nhận, cái tên này đúng là cái tên hay nhất mà Đường Phong từng nghe, hơn nữa cũng chỉ có cái tên hay như vậy mới xứng với nàng. Nguồn: http://truyenyy.com
- ngươi mau đi đi! Nếu không sẽ không kịp nữa!
Cô bé mở miệng thúc giục.
Đường Phong không khỏi động lòng trắc ẩn, hỏi:
- ngươi có muốn ra khỏi nơi này không?
Linh Khiếp Nhan sửng sốt, nàng không nghĩ tới Đường Phong lại hỏi vấn đề này, nàng suy nghĩ trong giây lát rồi gật đầu nói:
- Ta muốn, nhưng là.. ..bên ngoài có một cánh cửa lớn, ta không mở được cánh cửa ấy!
- Điều này ngươi không cần lo lắng, ta đã phá vỡ cánh cửa đó rồi, nếu không ta làm sao có thể vào được?
- cũng đúng!
Hai tròng mắt của Linh Khiếp Nhan tỏa sáng, nàng vội vàng nói:
- Vậy chúng ta nhanh đi ra ngoài!
Đường Phong khống chế tâm thần, lấy bản thể làm hình mẫu đắp nặn ra một thân ảnh, từ từ xuất hiện trước mặt Linh Khiếp Nhan.
chỉ có bên trong một thế giới thuần túy tạo thành bằng lực lượng thần bí như thế này tâm thần mới có thể cụ thể hóa.
Bất quá trạng thái này tiêu hao lực lượng tinh thần rất lớn, duy trì lâu thì càng lâu thì tinh thần càng mệt nhọc, cho nên trước kia Đường Phong giúp Tiểu Bạch Lại giải độc cũng không cụ thể hóa tinh thần, hơn nữa lúc đó hắn cũng không thể làm được.
Thân ảnh Đường Phong vừa xuất hiện, hai mắt Linh Khiếp Nhan sang ngời, tròng mắt vốn đen láy lại xuất hiện một tia sáng tử sắc yêu dị. Bất quá tia sáng này chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, cho dù Đường Phong ở gần cũng không thể phát hiện được.
- Đại ca, huynh thật xinh đẹp!
Linh Khiếp Nhan nói ra một lời tán dương tự đáy lòng.
Nụ cười trên mặt Đường Phong cứng ngắc lại, hắn bất đắc dĩ gật gật đầu, lời vừa rồi của nàng thật giống Tiểu Manh Manh, nhưng nàng xưng hô lại dễ nghe hơn nhiều.
- Đi, ta dẫn ngươi ra ngoài.
Đường Phong đưa bàn tay to ra trước mặt nàng.
Linh Khiếp Nhan bước tới, đặt bàn tay nhỏ bé của nàng vào trong lòng bàn tay của Đường Phong. Cùng lúc đó, khóe miệng của nàng hiện ra một nụ cười không phù hợp với tuổi của nàng, đang lúc nàng muốn thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch của mình, bàn tay Đường Phong đột nhiên nắm chặt, một cái tay khác bắt lấy thân thể của nàng, hung hăng ném nàng qua vai.

Vô Thường - Chương #169


Báo Lỗi Truyện
Chương 169/1679