Chương 1653: Sư phụ, hình như ta có (thượng).


Những người đó không dám tới bởi vì đã làm chuyện xấu, sợ rằng Đường Phong ra tay giết người. Mà Ngụy Trực có thể tới nói rõ hắn ở trong lòng đám hạ nhân Hồ gia cũng có địa vị nhất định, vừa lúc phù hợp với yêu cầu của Đường Phong.
- Nếu như ta giao Hồ gia cho ngươi trông coi thì người có thể làm những gì?
Đường Phong không hề vòng vo, trực tiếp mở miệng hỏi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hiện giờ Hồ gia đã tan cửa nát nhà giống như cây đổ khỉ tan, nhưng dù sao cũng là một gia tộc không nhỏ, nếu cứ như vậy ra đi thì không chừng thế cục bên trong thành Cát Tường sẽ chuyển biến xấu, dân chúng tại nơi đây căm thù người của Hồ gia tới tận xương tủy.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người của Hồ gia cũng không phải đều là người xấu, tối thiểu như lão nô bộc Ngụy Trực chưa từng làm qua chuyện xấu.
Nhưng cừu hận thường thường sẽ khiến con người mất đi lý trí, một khi đám người chính mình ly khai khỏi đây thì tuyệt đối dân chúng thành Cát Tường sẽ kéo tới Hồ gia, hậu quả lúc đó sẽ có khả năng là máu chảy thành sông.
Đường Phong không muốn nhìn thấy bởi vì quan hệ với chính mình mà dẫn tới những người không quan hệ bị chết đi cho nên phải tuyển ra một đầu lĩnh tới chủ trì Hồ gia, để cho Hồ gia hiện giờ có thể chung sống trong hòa bình với người dân thành Cát Tường. Ngụy Trực nghe được Đường Phong nói vậy không khỏi ngẩn ngơ, có lẽ hắn cũng không nghĩ tới sẽ có loại chuyện tốt đẹp như vậy rơi xuống đầu chính mình, trầm ngâm chỉ trong chốc lát rồi nói:
- Lão nô tự tin có bản lãnh để lãnh đạo một gia tộc nhưng chỉ sợ... Có người không phục!
Ngụy Trực không phải là người của Hồ gia, bên trong Hồ gia vẫn còn một ít người nối dõi còn sống, chuyện nô tài xoay người trở thành chủ nhân chắc chắn người của Hồ gia sẽ không nguyện ý!
- Không phục thì giết!
Đường Phong thản nhiên nói. Ngụy Trực nghe vậy không khỏi run bắn người, hắn thầm nghĩ thủ đoạn của vị thiếu gia này quả thực độc ác.
- Ngươi sẽ đi tìm mấy người có thể tín nhiệm được cùng nhau xây dựng lại, tất cả những chuyện xấu của đám người Hồ gia ngươi cứ liệt kê thành danh sách ra, người nào đã làm chuyện gì phải viết thật rõ ràng, ngày mai ta sẽ tới. Phải nhớ kỹ tuyệt đối chân thực, nếu như các ngươi dám làm ra tin tức giả thì hậu quả thế nào hẳn ngươi rõ ràng.
- Lão nô tuân mệnh!
Ngụy Trực gật đầu, xương sống ứa ra mồ hôi lạnh, hắn biết hiện giờ sinh tử của người Hồ gia đều nằm trên tay hắn, những người đã làm chuyện xấu sợ rằng ngày mai hồn sẽ quy về địa phủ.
- Xuống phía dưới đi.
Đường Phong khoát tay, Ngụy Trực cung kính xin cáo lui. Ngụy Trực có chút không rõ, vị thiếu gia này tới Hồ gia đại khai sát giới, chiếm đoạt địa bàn của Hồ gia, không thèm cướp chiến lợi phẩm mà để cho chính mình tới chủ trì Hồ gia, đây là chuyện gì? Ngụy Trực quả thật không rõ, đám Tiếu thúc cũng không rõ.
Chờ khi Ngụy Trực đi rồi Lại tỷ mới nói:
- A Phong, chúng ta không nên ở lại đây lâu, hiện giờ chuyện tình đi lấy linh thạch bên trong linh mạch mới là cốt yếu.
- Ta biết.
Đường Phong gật đầu.
- Vậy sao ngươi không hỏi xem linh mạch ở chỗ nào?
Tiếu thúc ngạc nhiên.
- Còn chuyện này nữa, dù sao Hồ gia cũng là gia tộc không nhỏ, chắc chắn bảo bối bên trong và tài nguyên tu luyện cũng rất nhiều, tại sao ngươi không hỏi xem những thứ đó giấu ở đâu để chúng ta đi đánh cướp!
- Những chuyện đó cần hỏi làm gì?
Đường Phong đảo cặp mắt trắng dã, nhưng tin tức này hắn sớm đã rõ ràng từ lâu, bên trong cương tâm của chính mình không thiếu những âm hồn của người Hồ gia, chỉ cần hơi điều tra một chút liền có thể biết được những gì cần thiết.
- Đi, đi theo ta, trước tiên chúng na đi kiến thức nơi giấu bảo vật của Hồ gia!
Đường Phong vung tay đứng dây, mọi người hưng phấn theo sau.
Chiến đấu chẳng qua chỉ là thủ đoạn, hưởng thụ chiến lợi phẩm mới là mục đích chính.
Không bao lâu sau, mọi người liền đi tới một đống phòng trước mặt. Bên trong đống phòng này là bảo bối của Hồ gia cất giữ, Đường Phong quen việc đi quanh mấy vòng, sau đó đẩy một cái bàn ở trước mặt sang chỗ khác, chân chà xuống mặt đất, ngay sau đó một trận âm thanh từ từ vang lên.
Ánh mắt của Tiếu thúc tỏa ra quang mang, hướng Đường Phong giơ ngón tay cái lên, sau đó đánh một quyền xuống phía dưới, nhất thời trên sàn nhà hiện lên một cái động lớn.
- Tiến vào thôi!
Mọi người nối đuôi nhau đi vào bên trong. Đây là một nhà kho, mặc dù ở dưới đất vài chục trượng nhưng có chút ánh sáng cho nên cũng không tính là hôn ám, trên vách tường có một chút bảo thạch chiếu sáng dùng để khảm nạm
Thương khố chiếm diện tích không nhỏ bên trong gian phòng, bên trong gian phòng bày đủ các loại bảo bối, vũ khí, đan dược, thiên tài địa bảo, võ điển bí tịch, còn có một đống linh thạch lớn.
Dù sao Hồ gia cũng ở gần một linh mạch, số lượng linh thạch cất giữ tại nơi đây vô cùng lớn, hơn nữa chất lượng cũng không tệ lắm. Cả đám người đi vào bên trong suýt chút nữa bị choáng váng mặt mày, hai đại sát thần và Lôi Tẩu giống như người quê mùa thấy chuyện lạ, đột nhiên từ nông thôn lên thành phố lớn vô cùng phồn hoa không gì sánh được, nhìn đám tài bảo rực rỡ muôn sắc muôn màu,, trong kích động không biết nên hạ thủ từ đâu.
Bọn họ vẫn định cư tại Linh Mạch Chi Địa, chưa từng nhìn thấy tận mắt nhiều bảo bối như vậy? Ngược lại Đường Phong vào nam ra bắc mấy năm nay, thấy bảo bối vô số, đối với đống tài phú trước mặt thờ ơ như không.
Các nữ hài tử thì rụt rè, tuy rằng cũng có chút kích động nhưng không trực tiếp trắng trợn như hai đại sát thần.
Âu Dương Vũ đứng ở bên cạnh Đường Phong lắc đầu nói:
- Ai, Âu Dương ta thật xấu hổ khi làm bạn của những người này!
- Bên trong Hồ gia có ba chỗ giấu bảo, nơi đây là ít nhất,
Đường Phong lại tung ra một tin tức như tạc đạn khiến cho hai đại sát thần choáng váng tại chỗ.
- Còn chờ gì nữa, nhanh động thủ a!
Tiếu thúc vô cùng khẩn cấp, hai tay vơ vội đầy ắp, trên tay bắt được thứ gì liền nhét vào trong ngực, nhét khắp chỗ nọ rồi tới chỗ kia, toàn thân nhồi không còn chỗ nhét, cuối cùng Tiếu thúc đánh chủ ý tới đũng quần của mình.
Mặt Tứ Nương đỏ hồng lên.
Đường Phong cười to:
- Các người có thể mang đi được bao nhiêu? Mang tới đây, mang toàn bộ tới đây, ta giúp các ngươi mang đi!
Tiếu thúc nhất thời tỉnh ngộ:
- Phong thiếu ngươi là đang biến chúng ta thành cu li nha?
- Đang có ý này!
Đường Phong cười ha hả.
Mọi người không biết làm sao đành phải tạm thời đóng vai cu li, một đám cao thủ Linh Giai động thủ, tốc độ vô cùng nhanh, không tới nửa canh giờ liền thu sạch toàn bộ những thứ kia.
- Đi, tới chỗ tiếp theo!

Vô Thường - Chương #1653


Báo Lỗi Truyện
Chương 1653/1679