Chương 1648: Không có gì, chỉ là giết người mà thôi (hạ).


- Ngươi gọi ta là ma thì ta chính là ma!
Đường Phong thản nhiên đáp.
Sắc mặt Hồ Kỳ Tùng biến hóa không ngừng, chuyện tình của Đường Phong hắn đã nghe qua, trận chiến đại hội đồ ma, ba vị cao thủ Linh Giai thượng phẩm liên thủ giáp công một mình hắn vẫn bị hắn chém giết một vị cao thủ của Tư Đồ thế gia. Suốt thời gian mở ra Hư Thiên Điện, người này càng hô phong hoán vũ bên trong, Hồ gia cũng đi qua Hư Thiên Điện, chỉ là không gặp phải Đường Phong mà thôi.
Có điều khiến cho Hồ Kỳ Tùng hơi chút nghi hoặc chính là ma đầu chỉ có thực lực Linh Giai trung phẩm, sao có thể giết chết được Linh Giai thượng phẩm? Chẳng lẽ lời đồn có chỗ sai sao?
Mặc kệ thế nào đi chăng nữa thì đối phương tới đây cũng không có ý tốt, hơn nữa thực lực của bọn họ cũng không kém, dĩ nhiên có nhiều Linh Giai trung phẩm như vậy, nếu như thực sự khai chiến thì chỉ sợ Hồ gia sẽ không tốt.
Tâm tư xoay chuyển nhanh chóng, Hồ Kỳ Tùng lộ ra vẻ mặt tươi cười:
- Ta tưởng là ai, thì ra là Đường công tử Đường Phong đại danh lẫy lừng, không biết lần này Đường công tử tới Hồ gia có chuyện gì?
- Không có chuyện gì, chỉ là tới giết người thôi!
Sắc mặt Hồ Kỳ Tùng lạnh lùng, vốn hắn đang định hàn huyên cùng Đường Phong vài câu nhưng trở thành lấy mặt nóng đi dán vào cái mông lạnh của người ta, nét mặt gia nua có chút không nhịn được, trầm giọng hỏi:
- Hồ gia ta hình như không hề đắc tội với ngươi? Đường công tử không nói một lời liền đi tới Hồ gia ta giết người, là khinh Hồ gia ta yếu đuối sao?
Hồ Kỳ Tùng nghiễm nhiên đã có chút nổi giận, tuy rằng danh tiếng của Đường Phong lan xa nhưng dù sao cũng chỉ là đồn đại, hiện giờ nhìn hắn rất trẻ tuổi, bản năng của Hồ Kỳ Tùng cho rằng lời đồn có chút không đúng với sự thực, hơn nữa đã có nhiều người bên trong gia tộc chết như vậy, Nhị thiếu gia còn bị Đường Phong bắt làm con tin nơi tay, hắn thân là gia chủ Hồ gia sao có thể hòa nhã tâm tình?
Đội hình của đối phương cũng không kém nhưng Hồ gia cũng không phải là một quả hồng tùy ý đối phương xoa nặn, thái độ không ương ngạnh một chút thì sẽ không có vốn đàm phán.
Hiện giờ chuyện quan trọng nhất chính là cứu nhi tử của chính mình ra ngoài, trong lòng Hồ Kỳ Tùng liền có một chủ ý.
Đường Phong liếc hắn một cái, thần sắc lạnh lùng:
- Vị công tử nhà các ngươi dâm ô thê nữ người ta, hoành hành ngang ngược, vô pháp vô thiên, lẽ nào dân chúng bên trong thành Cát Tường chỉ để khi dễ?
Hồ Kỳ Tùng nhướng mày, nghe được câu đó, hắn nghĩ Đường Phong đến đây để hành hiệp trượng nghĩa, trừng gian diệt ác, dù sao cũng là thanh niên, trong lòng luôn có một cỗ nhiệt huyết, luôn luôn có một ít mộng đẹp làm đại hiệp, ảo tưởng xử lý tất cả những việc bất bình trên thế gian khiến cho mình hành hiệp trượng nghĩa vang danh thiên hạ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Hồ Kỳ Tùng lý giải được, bởi vì năm đó hắn cũng có loại mộng tưởng như vậy, cũng hão huyền như thế. Chỉ là theo tuổi tác tăng lên thì ánh mắt cũng tăng theo thấy được nhiều điều hơn, trải qua nửa đời sinh sống mới biết được việc đó chỉ là giấc mộng mà thôi, căn bản không có khả năng thực hiện.
Nghĩ vậy, sắc mặt Hồ Kỳ Tùng có chút uể oải, dịu lời nói:
- Khuyển tử trẻ người non dạ, trời sinh tính tình xác thực không tốt một chút, Đường công tử xuất thủ giáo huấn hắn cũng phải, Hồ mỗ vô cùng biết ơn, có lẽ trải qua việc này, khuyển tử sẽ biết trời cao bao nhiêu, đất có bao nhiêu ngọn núi lớn, tình tình không tốt sẽ dần dần thu liễm, ngày sau sẽ yên phận làm người.
Cả đám người Hồ gia ngạc nhiên nhìn Hồ Kỳ Tùng, bọn chúng không ngờ rằng hắn nói ra lời như vậy. Trong dĩ vãng chỉ cần hai vị thiếu gia bị ăn chút thiệt thòi thì hắn hận không thể băm thây địch nhân làm trăm nghìn mảnh nhỏ, xương cốt không còn, nhưng hôm nay rõ ràng nhị công tử bị dọa tới thần trí không rõ ràng mà hắn cư nhiên còn nói lời tại ơn, đây là cái tình huống gì? Đây có còn là gia chủ không?
Đường Phong cũng nhìn Hồ Kỳ Tùng thật sâu, trong lòng âm thầm cười nhạt, lão gia hỏa này không đơn giản a! Rõ ràng hận chính mình muốn chết nhưng trong mắt thình thoảng phát ra một tia sát khí không ức chế được, cứ giữ khư khư nhịn xuống, không chỉ tự trách mình mà còn mở miệng nói lời cảm tạ.
Một chiêu lấy lùi làm tiến này quả nhiên tuyệt diệu!
Nếu như Đường Phong thực sự là một thanh niên nhiệt huyết chạy tới đây hành hiệp trượng nghĩ thì Hồ Kỳ Tùng chỉ bằng vào một câu nói liền có thể bức chết Đường Phong! Hành hiệp trượng nghĩa chính là khí độ khiến người khác kính phục! Hồ gia chủ hạ thấp tư thái nhận sai, người hiệp nghĩa nào lại không buông tha, con người đâu phải thánh hiền, sao hoàn thiện được? Biết sai mà sửa, hướng thiện rất lớn.
Đáng tiếc, lần này Đường Phong đến không phải để hành hiệp trượng nghĩa, cũng không phải là một thiếu niên nhiệt huyết không có đầu óc, nhưng lời của Hồ Kỳ Tùng tự nhiên sẽ không có tác dụng.
- Không tốt?
Khóe miệng Đường Phong cười nhạt:
- Hai vị công tử Hồ gia đều có danh tiếng ác lan xa, chuyện xấu làm tới tuyệt tình, một câu không tốt của Hồ gia chủ liền có thể giải quyết qua loa mọi chuyện sao?
Hồ Kỳ Tùng nhướng mày, ngữ khí mơ hồ có chút không nhịn được:
- Dù sao khuyển tử tuổi còn nhỏ, Đường công tử cũng là thanh niên, lẽ nào chưa phạm phải sai lầm gì sao?
Đường Phong ngưng thần suy tư, sắc mặt chăm chú.
Hồ Kỳ Tùng tĩnh tâm đợi.
Một lát sau, Đường Phong ngửa đầu, ngạo nghễ nói:
- Không có!
Hồ Kỳ Tùng hít vào một hơi thật sâu, cười gượng nói:
- Đường công tử quả nhiên là người hiệp nghĩa, tự nhiên sẽ không phạm sai lầm. Chỉ là khuyển tử đã nhận xong giáo huấn, mong rằng Đường công tử hạ thủ lưu tình, thả hắn ra đi. Ngày sau Hồ mỗ nghiêm quản hắn thật chặt, sẽ không để hắn phạm thêm tội ác nữa."
- Chậm!
Đường Phong lắc đầu:
- Tội lỗi của vị công tử này phạm vào đã đủ để hắn chết đi trăm ngàn lần, hiện giờ nói chuyện gì cũng không có ý nghĩa.
Sắc mặt Hồ Kỳ Tùng rốt cục thay đổi, hắn lạnh lùng nói:
- Vậy thì thế nào? Chẳng lẽ ngươi định giết tuyệt?
Đường Phong đánh ra một chỉ, Đoạn Thất Xích ném Hồ nhị công tử vẫn đang một mực cười khúc khích từ đầu tới giờ xuống mặt đất, tuy rằng thần trí của hắn không rõ nhưng bản tính vẫn không thay đổi chút nào.
Trong nháy mắt hắn rơi xuống đất còn lộ ra vẻ mặt dâm tiện cười cợt, sau đó giống như chó vồ mồi, nhảy thẳng về phía đám nữ hài.
Hồ Kỳ Tùng thấy vậy, sắc mặt khó coi tới cực điểm.
Hồ nhị công tử đánh về phía Chung Lộ, bên trong khách sạn bình dân hai người đã nói luyên thuyên về nàng một hồi, nàng sớm đã nghẹn một bụng lửa giận, chẳng qua lúc đó Đường Phong không cho nàng động thủ giết người, hiện giờ sao còn nhẫn nhịn được?

Vô Thường - Chương #1648


Báo Lỗi Truyện
Chương 1648/1679