Chương 1646: Uống máu, ăn thịt, thù hận khắc cố minh tâm (hạ).


Nhìn thấy nhiều mỹ ngọc kiều hoa như vậy, hai tên Hồ Thiên Hồ Hải tỏa ánh sáng trong mắt, nhất thời quên luôn hoàn cảnh nguy hiểm của chính mình, hai ánh mắt đảo quanh người đám nữ hài, nhìn chỗ này rồi lại nhìn chỗ kia, thấy thế nào cũng không phiền chán, càng xem càng cảm thấy hưng phấn, hơi thở ồ ồ, trong ánh mắt tràn đầy hỏa dục.
Tiếu thúc cười nhạt:
- Hai thằng đần này có chuyện gì vậy?
Đường Phong nói:
- Tâm hồn dại gái mà thôi.
- Nhìn nhìn, tỉnh trần trí.
Đoạn Thất Xích tiện tay ném một vật tới, cùng với một âm thanh xé gió, một cái đầu người lăn lông lốc dưới chân hai người Hồ Thiên Hồ Hải, máu thịt ấm nóng bay tứ tung, trông vẫn còn tươi.
Hồ Thiên Hồ Hải nhìn thoáng qua, sắc mặt chợt xám ngoét, há mồm chực nôn.
Bọn chúng đã nhìn ra đây là đầu của cao thủ Linh Giai trung phẩm chính mình mang tới. Tôn quản sự đã chết, người này cũng đã chết, hai cái Linh Giai trung phẩm đã chết toàn bộ, vậy những người khác đâu?
Nhanh như chớp…
Mười mấy cái đầu lại bị ném tới nhanh như chớp, tất cả đầu đều là đầu của hộ vệ Hồ gia.
Cho dù hai vị thiếu gia của Hồ gia có ngu ngốc đến mức nào thì cũng biết số phận của những hộ vệ này. Hai người bọn chúng chẳng qua chỉ có cảnh giới Thiên Giai, thường ngày tung hoành ngang dọc có chỗ dựa, hiện giờ không có hộ vệ nữa quả thật giống như con nhím bị nhổ hết lông, không đáng nhắc tới.
Hồ Thiên là người đầu tiên gào khóc:
- Không nên, không nên, ta sai rồi, mấy vị đại gia cô nãi nãi không nên, chỉ cần thả ta ra, Hồ gia ta sẽ đáp ứng bất kỳ yêu cầu gì của các ngươi!
Hồ Hải cũng bị dọa tới thần trí lộn xộn, thực sự hóa thành người điên, ánh mắt cứ nhìn vào đầu người nắm trên mặt đất cười khúc khích không ngừng, nước dãi chảy xuống còn không biết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Phong thiếu.
Tiếu thúc hỏi ý kiến của Đường Phong.
- Dẫn bọn chúng xuống.
Đường Phong nhướng mày, cũng không lập tức hạ sát thủ, tuy rằng hai tên thiếu gia của Hồ gia có chết cũng không hết tội nhưng bọn chúng vẫn còn chút giá trị.
- Đi thôi, chúng ta đi Hồ gia.
Thần sắc Đường Phong băng lãnh, Hồ gia nuôi trong nhà hai tên yêu tinh hại người, tự nhiên Đường Phong cũng không định buông tha.
Sở dĩ Hồ Thiên Hồ Hải kiêu ngạo ương ngạnh bên trong thành Cát Tường như vậy cùng với trưởng bối của bọn hắn phóng túng không thoát khỏi quan hệ, con dại thì cái phải mang!
Đám người Tiếu thúc đi nối đuôi nhau theo sát phía sau Đường Phong.
Đi xuống dưới lầu, toàn bộ khách nhân bên trong khách sạn còn chưa đi, toàn bộ mọi người đều ngưỡng mộ đám người của Đường Phong, vừa rồi động tĩnh trên lầu truyền đến rõ ràng như vậy, tự nhiên bọn họ cũng nghe được.
Vốn cho rằng đám Hồ gia lại hạ độc thủ với người bên ngoài tới nhưng không nghĩ rằng bọn họ không tổn hao chút gì, còn hiện giờ hai vị thiếu gia của Hồ gia cư nhiên máu chảy đầm đìa, thụ thương rất nặng, đại thiếu gia bình thường bá đạo vô cùng hiện giờ kêu tha mạng không ngớt, nhị thiếu gia âm hiểm tâm ngoan thủ lát cười khúc khích đi theo đại thiếu gia, nước dãi chảy ròng ròng từ khóe miệng xuống, thoạt nhìn giống như đã phát điên.
Lúc này hai vị thiếu gia đang bị trói như con gà con từ trên xuống dưới.
Bên trong đại sảnh lặng ngắt như tờ, chỉ có chưởng quỹ của khách sạn bình dân vẫn gào khóc thảm thiết ;
- Nương tử chạy mau a, đám Hồ gia lại tới gây tai họa nữa rồi.
Tiểu nhị rùng mình một cái, hắn ngửi được một cỗ máu tanh từ trên người đám người Đường Phong, vội vã dũng cảm tiến lên, cấp thiết hỏi:
- Khách quan, chuyện này không bình thường rồi, vì sao các ngươi đánh hai vị thiếu gia của Hồ gia ra nông nỗi này? Vậy thì làm sao Hồ gia từ bỏ ý đồ? Các ngươi không biết hiện giờ xung quanh khách sạn bình dân của chúng ta đã bị vây quanh, bên ngoài có rất nhiều hộ vệ của Hồ gia.
- Bọn chúng đã chết.
Trong lòng Đường Phong biết ý của tiểu nhị là tốt, nhẹ nhàng vỗ bờ vai hắn.
Tiểu nhị ngây ra như phỗng:
- Đã chết?
- Phải, đã chết toàn bộ! Không cần sợ nữa, Hồ gia sẽ không tới tìm các ngươi gây phiền phức đâu, bởi vì từ nay về sau, trong thành Cát Tường không còn Hồ gia nữa!
Đường Phong nói ra những lời này ngữ khí rất kiên định.
Mọi người bên trong khách sạn đều hô hấp dồn dập, nói với lời nói của Đường Phong có chờ mong, có khẩn trương, lại có chút không thể tin được.
Hồ gia đã tác oai tác quái tại đây nhiều năm như vậy, gây thù hằn cũng rất nhiều, những gia tộc xung quanh Hồ gia cũng không có biện pháp gì, lẽ nào đoàn người này có thể diệt trừ Hồ gia sao?
Đường Phong cũng không nói nhiều, chỉ thản nhiên nói:
- Cứ chống mắt đợi đi.
Vừa nói, một mặt Đường Phong nhìn chưởng quỹ của khách sạn bình dân bị thần trí không rõ, nghiêng đầu nói với Tiếu thúc:
- Chưởng quỹ là người tốt, vậy thì cấp chút lễ vật cho chưởng quỹ đi, để lại tên đại thiếu gia của Hồ gia.
Tiếu thúc cười âm hiểm một tiếng, đưa tay vỗ lên người tên đại thiếu gia của Hồ gia, sau đó đưa hắn tới trước mặt chưởng quỹ của khách sạn bình dân.
- Đi!
Đường Phong cũng không quay đầu nhìn lại.
Chưởng quỹ của khách sạn bình dân đang khóc đột nhiên thấy một người rơi xuống trước mặt chính mình, ngưng mắt nhìn lại rõ ràng là hình dáng của cừu nhân đang hiện dưới mi mắt của chính mình, vành mắt của chưởng quỹ đỏ lên, giống như mãnh thú thấy máu, hét lớn:
- Là ngươi, là ngươi! Là ngươi bức tử nương tử của ta! Nương tử của ta hoài thai ba tháng, hài tử trong bụng ta còn chưa kịp ra đời thì đã chết đi, một lần chết hai mạng a! Ngươi là tên giết người, ta cắn chết ngươi!
Chưởng quỹ nói xong liền mở rộng miệng cắn vào mặt Hồ Thiên.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Hồ Thiên vốn muốn phản kháng nhưng đã bị Thang Phi Tiếu động thủ động cước trên người, muốn động đậy một ngón tay cũng không có khí lực, sao có thể phản kháng được?
Một ngụm cắn xuống, gương mặt của Hồ Thiên bị kéo ra một miếng thịt, miệng của chưởng quỹ đầu máu me, cười ha hả, dáng vẻ điên cuồng:
- Ngươi cũng có ngày hôm nay! Nương tử trên trời linh thiêng phù hộ có thể để ta tự thân báo thù, nương tử nàng hãy ngủ yên!
Nói xong, chưởng quỹ liền nuốt chửng nguyên miếng thịt của Hồ Thiên, dáng dấp điên cuộng của hắn khiến cho mọi người kinh hãi, Hồ Thiên tức thì bị sợ đến phi hồn tán phách, kêu to thê thảm:
- Ngươi đâu cứu mạng, người đầu cứu mạng a! Ai có thể cứu ta, nhất định Hồ gia sẽ trọng thưởng!
Câu nói cuối cùng cũng là gọi toàn bộ mọi người bên trong đại sảnh.
Nhưng biểu tình của mọi người đều hờ hững, bên trong hờ hững có một tia khoái ý và cừu hận thấu xương.
- Cứu ta a, các ngươi mau cứu ta! Nếu ta chết đi thì các ngươi đừng mong sống khá giả. Nếu ta không chết thì thê tử của các ngươi một người cũng đừng mong chạy thoát, Hồ Thiên ta chắc chắn sẽ để các nàng sống không bằng chết.
Mắt Hồ Thiên thấy chưởng quỹ lại cắn xuống miếng thứ hai, lời nói kinh hoảng còn chưa xong.

Vô Thường - Chương #1646


Báo Lỗi Truyện
Chương 1646/1679