Chương 1637: Cướp đoạt là sở trường của ta (hạ).


- Hai vị nhìn, mười cái linh mạch ta đã phân đều ra, mỗi một bộ bản đồ có ba cái, cái linh mạch cuối cùng sẽ là điểm tiếp giáp của cả ba bản đồ. Không bằng như thế này, dù sao đi nữa các người cũng không ai thuyết phục được ai, trước hết chúng ta cứ chém giết hết phía bên ngoài, ai đoạt được ba linh mạch trước thì có tư cách hạ thủ cái linh mạch cuối cùng. Cãi nhau không có ý nghĩa, động thủ mới thấy thực lực.
Tần Thả Ca và Huyết Thiên Hà liếc nhau, đồng thời gật đầu nói:
- Cứ theo lời nói của ngươi.
Đường Phong đưa tay vung lên, mấy đạo chỉ phong bay ra, chia đều ba mảnh bản đồ. Tuy rằng ba mảnh bản đồ không to nhưng nhau nhưng trong mỗi tấm bản đồ đều có ba cái linh mạch, điều này cũng được cho là công bình.
Huyết Thiên Hà nhìn thoáng qua, đưa tay chộp tới một cái bản đồ, mở miệng nói:
- Lão phu lấy phần này.
Nhưng không chờ hắn bắt được, Tần Thả Ca liền bấm tay bắn ra ngăn ma trảo của Huyết Thiên Hà, ánh mắt của hắn cũng nhìn về phần bản đồ kia:
- Dựa vào cái gì? Ta cũng muốn phần bản đồ này!
Hai người giao thủ mấy trăm chiêu đồng thời bắt được mảnh bản đồ, một điểm cũng không thoái nhượng nhau, gắt gao nhìn chằm chằm vào đối phương.
Đường Phong vò đầu!
Lý do hai người nhìn chăm chú vào tấm bản đồ cũng rất đơn giản, trên tấm bản đồ này có có ba cái linh mạch, phân bố khá tập trung, cứ như vậy có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Cũng không phải là kẻ ngu si a, cả hai đều biết thời gian mới là nhân tố quyết định.
- Đều buông tay ra!
Đường Phong nổi giận, hiện giờ còn chưa xuất thủ thì người nhà đã đánh nhau túi bụi, lại còn là đầu lĩnh của những thế lực lớn, nếu truyền ra ngoài thì còn thể thống gì?
Tần Thả Ca và Huyết Thiên Hà liếc nhau, lỗ mũi phun ra khí nóng biểu thị sự khinh thường đối với đối phương, lúc này mới chậm rãi buông tay ra.
- Đến đây.
Đường Phong sốt ruột hét to lên:
- Đặt cửa đặt cửa, sinh tử tùy mệnh trời, phú quý chỉ trong vận khí, không vận dụng thần thức, không rình mò xem, chỉ có thể dùng mắt nhìn, bắt được cái gì thì phải nhận cái đó.
Một mặt hét to, một mặt Đường Phong vo ba tấm bản đồ lại thành một cục xoay như chong chóng trước mặt hai người, sau đó đột nhiên tung ra thành ba mảnh cuộn tròn ném lên trên bàn.
Hai người Tần Thả Ca và Huyết Thiên Hà giương mắt nhìn thoáng qua đều không có chủ ý nhất định. Không thể dùng thần thức, không được phép rình mò, bọn họ cũng không biết trong ba tấm bản đồ cái nào là cái nào.
- Đều là đại trượng phu, còn lề mề cái gì? Nhanh chóng lên, một phát phân thắng bại!
Đường Phong giục.
Huyết Thiên Hà đưa tay tùy tiện lấy một cái, Tần Thả Ca cũng lấy một cái, một cái còn lại liền về tay Đường Phong.
Ba người mở ra xem, khuôn mặt Đường Phong không khỏi rạng rỡ, chính mình bắt được tấm bản đồ chính là tấm có các linh mạch phân bố tương đối tập trung, còn Tần Thả Ca thì vẻ mặt đau khổ, hắn vớ phải tấm có các linh mạch phân bố tứ tán cách xa nhau, thời gian bị chậm so với hai người kia không thể nghi ngờ là hơn rất nhiều.
Chỉ là tuy như vậy nhưng hiện giờ Thiên Thánh Cung có Hỏa Phượng đi theo, hành động nhanh hơn rất nhiều so với những người khác. Hơn nữa Đường Phong bắt được tấm bản đồ kia có cự ly gần với Chiến gia nhất, luận về tính nguy hiểm sợ rằng còn lớn hơn hai người kia rất nhiều.
Chia cắt bản đồ hoàn tất, Tần Thả Ca và Huyết Thiên Hà cũng không ở lâu, cả hai nhanh chóng đi ra ngoài chuẩn bị tập hợp nhân mã của chính mình.
Đường Phong triệu tập đám nữ hài và đám người Tiếu thúc thúc, vốn định nói to dõng dạc lần này chúng ta phải như thế nào để khiến cho nhân tâm phấn chấn, nhưng vừa mới nhìn một đám oanh oanh yến yến trước mặt, lời ra tới miệng đành phải nuốt vào.
Nói đơn giản qua một chút về nhiệm vụ lần này của chính mình, đám Tiếu thúc thúc nhất thời xoa tay, có chút khẩn trương.
Cũng không cần cáo từ ai, vào lúc ban đêm Đường Phong mang theo một đám người của Linh Mạch Chi Địa thừa dịp bóng đêm lặng lẽ rời đi.
Chỉ là có một việc nằm ngoài dự liệu của hắn, phụ mẫu của chính mình dĩ nhiên không thể đồng hành cùng.
Trước khi đi Đường Đỉnh Thiên cố ý tìm Đường Phong nói chuyện một hồi, nói cho hắn biết Chiến gia có một thanh thần binh, cho nên hai người Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô muốn theo Cổ U Nguyệt cùng hành động.
Thần binh chỉ có thần binh mới có thể đối kháng, cao thủ giữ thần binh của Chiến gia kia chắc chắn là một Linh Giai thượng phẩm, tuy rằng Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô chỉ là Linh Giai trung phẩm nhưng hai phu thê phối hợp cùng nhau cũng có thể chu toàn, huống chi Diệp Dĩ Khô tu luyện chính là thiên kiếm.
Đối với chuyện này, Đường Phong cũng có thể lý giải, uy danh của thần binh rất lớn, Cổ U Nguyệt phải đề phòng.
Vào phút cuối cùng, Đường Đỉnh Thiên thì thầm vào tai một câu thấm thía:
- Nhi tử của ta, cần phải chiếu cố tốt các phu nhân của con, nói không chừng hiện giờ trong người các nàng đã có thai, chớ để các nàng thụ thương.
- Vâng vâng vâng.
Đường Phong gật đầu liên tục, chần chờ một chút liền hỏi lại:
- Vậy cái Cửu Dương Tương Tư Lệ kia thực sự hữu hiệu?
- Đó là đương nhiên.
Vẻ mặt Đường Đỉnh Thiênl tự hào:
- Bí phương từ xưa của Đường gia bảo chúng ta, đời đời đều tự mình nghiệm chứng, há có thể sai lầm?
- Vạn nhất... Không có thì sao?
Đường Phong hỏi thử.
- Không có khả năng không có.
Đường Đỉnh Thiên trừng mắt nhìn hắn:
- Chỉ cần thỏa mãn điều kiện thì chắc chắn là có hài tử. Con muốn nói cái gì?
- Không, không muốn nói cái gì. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Đường Phong che mặt uống nước.
Mấy ngày nay, đột nhiên hắn nhớ tới một việc, một chuyện tình không bình thường!
Xem ra, nguyện vọng của lão cha và lão nương sợ rằng sẽ phải thất bại. Chỉ là việc này nên nói như thế nào đây? Vừa nghĩ tới dáng vẻ của đám các nàng Lại tỷ hanh phúc xoa bụng, Đường Phong cảm thấy có chút khó có thể mở miệng.
Đường Phong ra, tất cả các cao thủ theo sau đều là Linh Giai, trên cơ bản toàn bộ là thân nhân bằng hữu trong Linh Mạch Chi Địa, ngoại trừ phụ mẫu bị Cổ U Nguyệt lưu lại ra thì Mạc Lưu Tô và Thi Thi thực lực thấp kém, tiểu Manh Manh tuổi quá nhỏ cho nên không cho đi cùng, còn những người khác không bỏ sót một ai.
Hơn nữa toàn bộ là cao thủ Linh Giai trung phẩm! Linh Giai hạ phẩm chỉ có hai người Chu Tiểu Điệp và Chung Lộ.
Cả đám người trùng trùng điệp điệp, quy mô khổng lồ, khí thế kinh người.
Nhìn qua đám người đi theo mình, Đường Phong cảm khái không ngớt, mấy năm trước đây chính mình đối phó với một Thiên Giai thượng phẩm còn phải sứt đầu mẻ trán, lại không nghĩ tới mấy năm sau những người bên mình đều đã lớn mạnh tới trình độ như vậy.

Vô Thường - Chương #1637


Báo Lỗi Truyện
Chương 1637/1679