Chương 163: Đổi trắng thay đen. (Hạ)


Mạc Lưu Tô cùng Bạch Tiểu Lại cho Đường Phong cảm giác rất không giống nhau, Bạch Tiểu Lại thay đổi nhiều một chút, nhất là khi nàng và Đường Phong chưa quen thuộc, cả ngày gương mặt lạnh lùng, giống như một tòa băng sơn vậy, nhưng sau đó, Bạch Tiểu Lại lại biến thành một vị tỷ tỷ phảng phất có thể bao dung bất kỳ sai lầm nào của Đường Phong, làm cho người ta có cảm giác được cưng chiều.
Mà Mạc Lưu Tô, vẫn luôn ôn nhu, điềm tĩnh như vậy, còn có một chút xấu hổ. Nàng chưa bao giờ nói chuyện lớn tiếng, thanh âm vĩnh viễn là ôn nhu như vậy, ở chung một chỗ với nàng, vĩnh viễn cảm nhận được một cảm giác ấm áp.
Nhưng từ khi Mạc Lưu Tô ở trên nguyệt Hiên Thai nói ra những lời đó, Đường Phong đều tránh không quá gần gũi với nàng nữa, có mấy lần tiếp xúc cũng bởi vì một vài nguyên nhân đặc thù.
Hơn nữa hiện tại cũng đã trễ thế này, tại sao nàng lại tìm đến mình?
Cửa phòng mở ra, Đường Phong nghi ngờ nhìn nàng, hỏi:
- Mạc sư tỷ, tìm ta có việc gì vậy?
Đầu tóc Mạc Lưu Tô mặc dù có chỉnh trang lại một chút, nhưng vẫn còn có chút xốc xếch, hẳn là từ trong giấc ngủ tinh dậy, chưa kịp thời chỉnh trang, nhìn qua có chút cảm giác lưỡi biếng, bất quá không thể nghi ngờ cảm giác như vậy xuất hiện trên người nữ nhân chính là một loại mị lực.
Mạc Lưu Tô không trả lời, mà nhẹ nhàng bắt lấy tay phải của Đường Phong, khẽ nhíu mày, nhẹ giọng nói:
- Sư phụ nói tay phải của ngươi bị thương, sao lại bị thương nghiêm trọng như thế? ngươi lại đánh nhau với người khác sao?
Đường Phong cúi đầu nhìn một cái mới nhớ ra, tay phải của mình va chạm với trường tiên của Lâu Mãn Kinh, tới lúc này vẫn còn một vết máu. Mặc dù đã ngưng chảy máu, nhưng vết rách kinh khủng cùng với vết máu thoạt nhìn rất dọa người, giống như toàn bộ nắm tay phải đều bị lột mất một lớp da.
- người khác đánh ta, ta vạn bất đắc dĩ phải hoàn thủ a. Không có gì đáng ngại, vết thương nhỏ mà thôi.
Đường Phong nắm nắm quả đấm, thuận thế rút tay của mình ra khỏi lòng bàn tay của Mạc Lưu Tô.
- Để ta trị liệu cho ngươi một chút.
Mạc Lưu Tô ngẩng đầu lên nhìn Đường Phong nói, Đường Phong lập tức thấy một đôi mắt như bảo thạch mộng ảo mê người.
Đường Phong sững sờ trong chốc lát, chậm rãi gật đầu, mời Mạc Lưu Tô đi vào.
Ngồi ở trên giường, Mạc Lưu Tô không hề e dè nắm lấy tay phải của Đường Phong đặt ở trong lòng bàn tay của mình, sau đó dùng một ngón tay đặt trên miệng vết thương, lục sắc quang mang quen thuộc lại một lần nữa hiển lộ ra ngoài, một cổ cảm giác ấm áp bao trùm vết thương.
Trong phòng im ắng, chỉ có tiếng hít thở chậm chạp của hai người, chi chốc lát sau, Mạc Lưu Tô đột nhiên nhẹ cười khẽ một tiếng, Đường Phong kỳ quái liền hỏi:
- Sư tỷ nghĩ đến việc gì thú vị sao?
Mạc Lưu Tô ngẩng đầu nhìn hắn một cái, cười thản nhiên nói:
- Ta nhớ đến lần đầu tiên chữa thương cho một tên ngốc, hắn còn nhìn chằm chằm vào vết thương của mình, vẻ mặt rất là tò mò.
Đường Phong có chút ngượng ngùng, hắn dĩ nhiên biết tên ngốc mà Mạc Lưu Tô nói chính là mình, lần đó mình bị Tần Tiểu Uyển đâm một kiếm, đối với khả năng chữa khỏi vết thương trong nháy mắt của Mạc Lưu Tô quả thật rất tò mò. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nụ cười của Mạc Lưu Tô thu lại, chậm rãi nói:
- Sư đệ, ngươi đã rất lâu chưa đến dược phòng rồi.
Đường Phong ngẩn ra, đáp:
- những ngày qua có chút bận rộn.
- Ta biết.
Mạc Lưu Tô giọng nói có chút nhỏ:
- Chuyện của ngươi ta đều nghe nói. . . Tiểu Lại sư thúc đi rồi, sư đệ có phải. . . rất không nỡ không?
Đường Phong không dám trả lời, cũng không nên trả lời, hắn cảm giác được khi Mạc Lưu Tô hỏi điều này, tay nàng có chút run run.
- Nàng là một cô gái tốt!
Mạc Lưu Tô phảng phất như đang tự nói với mình:
- Không có nàng ở bên cạnh bảo vệ, sư đệ sau này nếu có giao thủ cùng người khác bị thương thì hãy đến tìm ta, một chút vết thương nhỏ này không làm khó được ta.
- Ân, ta biết, cảm ơn sư tỷ.
Đường Phong gật đầu.
Thần sắc trên mặt Mạc Lưu Tô tối sầm lại, nhưng rất nhanh bị nàng che giấu đi, năng lượng màu xanh biếc tiếp tục bao quanh bàn tay của Đường Phong, chỉ trong chốc lát thời gian liền chữa khỏi tất cả vết thương, Mạc Lưu Tô đứng lên nói:
- Tốt lắm, sư đệ, ngươi nghỉ ngơi sớm một chút. Ta cũng trở về đi ngủ.
Đường Phong cũng đứng dậy, đi theo phía sau Mạc Lưu Tô, đưa nàng ra cửa.
Mạc Lưu Tô bất chợt dừng lại:
- Sư đệ, nếu là bản thân mình thích thì không cần quan tâm đến ánh mắt của người khác, chỉ cần điều gì ngươi muốn làm thì sư tỷ nhất định sẽ ủng hộ ngươi.
Sau khi nói xong liền rời khỏi Yên Liễu, trong màn đêm yên tĩnh, hai giọt nước rơi trên mặt đất, âm thanh nhỏ bé không thể nghe thấy.
ngưng mắt nhìn bóng lưng Mạc Lưu Tô biến mất, Đường Phong cười khổ một tiếng, trên mu bàn tay phải vẫn còn cảm giác nhẹ nhàng không thể diễn tả, một tầng da chết và vết máu lúc trước rơi xuống, tâm tình Đường Phong vô cùng trầm trọng.
Một người trước khi đi dặn đi dặn lại rất nhiều lần, muốn mình tuyệt đối không nên so chiêu cùng cao thủ.
Một người lại nhẹ nhàng ân cần nói với mình, sau này nếu có bị thương thì hãy tới tìm nàng.
bởi vì đối với một người, bản thân hắn biết trong lòng mình có nàng, cho nên có thể nói lên yêu cầu với nàng. Mà một người trong lòng mình lại không có nàng, cho nên hắn chỉ có thể tự mình làm. Bất kể người nào cũng rất tốt đối với hắn.
Khó trả ân tình của mỹ nhân a!
trở lại trong nhà, Đường Phong vận chuyển Vô Thường Quyết, cố gắng tiêu trừ những cảm xúc ngổn ngang trong lòng, tiến vào cảnh giới vong ngã.
Sáng sớm ngày thứ hai, bữa ăn sáng trong phòng, một nhóm người ngồi chung một chỗ, mọi người ngó chừng thức ăn trên bàn, ngửi mùi thơm trong không khí, không ngừng nuốt nuốt nước miếng, nhưng lại không có ai ăn trước.
Bảo Nhi cùng Mộng Nhi hết nhìn Đường Phong, lại nhìn mỹ vị trên bàn.
Mộng Nhi vểnh lên miệng nói:
- Phong thiếu chắc là không thích thức ăn chúng ta làm nữa rồi, có đầu bếp mới a.
Bảo Nhi ngậm miệng, ấp úng nói:
- Nhưng mà. . . thức ăn sư phụ này làm thật thơm quá, hơn nữa lại rất đẹp mắt.
- Hừ, nam nhân đều một đám xấu xa có mới nới cũ!
Mộng Nhi tức giận bất bình nói.
- Chúng ta cũng có thể học một ít tay nghề của vị sư phụ này a, chỉ cần sau này chúng ta làm tốt, Phong thiếu chẳng lẽ còn không ăn sao?
Mộng Nhi hai mắt tỏa sáng:
- Đúng vậy, chúng ta ăn xong điểm tâm rồi đi bái sư!
Dang nói chuyện, Đoạn Thất Xích từ bên ngoài đi vào, xoa xoa bát nước trên tay nói:
- Sao lại không ăn? Chẳng lẽ ta làm không hợp khẩu vị các ngươi sao?
Đường Phong cùng Thang Phi Tiếu liếc mắt nhìn nhau, cười khổ liên tục.
Tiếu thúc nói:
- Ta nói lão Đoạn a, ngươi làm điểm tâm thôi mà, cần gì làm nhiều như vậy? Tám món ăn, bốn lạnh, bốn nóng, còn có hai món súp, ăn hết được sao?
Thang Phi Tiếu lại nói:
- Còn chưa hết, ngươi làm gì lại đem mấy món ăn điêu khắc thành hình mấy con tiểu động vật, ngươi bảo chúng ta làm sao ăn? ăn một miếng giống như giết một mạng, làm ta cảm thấy thật là tội lỗi, nghiệp chướng a nghiệp chướng!
Đoạn Thất Xích vung tay một cái nói:
- Đây đều là thức ăn! Tất cả đều là củ cải và dưa chuột chế biến thành, có gì mà ác cảm chứ?
Vừa nói, một bên cầm lấy một con Ma Tước bằng củ cải, phập một tiếng cắn đứt đầu.
Một nhóm người khóe miệng không khỏi giật giật.
- Àn đi a, không ăn chính là không nể mặt ta!

Vô Thường - Chương #163


Báo Lỗi Truyện
Chương 163/1679