Chương 160: Huyết Tủy Hàn Băng Độc. (Hạ)


Thang Phi Tiếu cười lạnh nói:
- Chuyện này thì liên quan gì đến chúng ta? Mười năm trước chúng ta đã rút lui khỏi Đại Tuyết Cung rồi.
- Cũng chính bởi vì như vậy, Tạ Tuyết Thần mới không yên lòng đối với chúng ta, hắn dùng loại phương pháp này để khống chế chúng ta.
- Hắn tự biết rõ bản thân mình uy vọng không đủ, không thể danh chánh ngôn thuận đoạt được chức vị cung chủ cho nên mới sử dụng những thủ đoạn ti tiện này!
- Bất kể nói thế nào, hiện tại Đại Tuyết Cung là của Tạ Tuyết Thần, hơn nữa chúc mừng hai vị, kể từ khi hắn trở thành cung chủ hai năm trước, hắn lập tức ban bố lệnh truy sát đối với hai người các ngươi! Giết chết bất kỳ một người nào trong các ngươi cũng có thể trực tiếp được tấn thăng làm trưởng lão, kèm theo một triệu lượng hoàng kim tiền thưởng!
- Hắn chỉ biết dùng những phương pháp này để che giấu sự sợ hãi đối với ta và lão Đoạn!
Nắm tay Thang Phi Tiếu phát ra tiếng răng rắc:
- Nếu không phải lão cung chủ che chở cho hắn, ta đã sớm giết chết hắn rồi!
Trầm mặc trong chốc lát, Thang Phi Tiếu ngẩng đầu nhìn Tiếu Nhất Diệp, có chút tức giận hỏi:
- Ngươi bây giờ đã thành công giả chết, nhưng chất độc trên người ngươi thì tính sao?
Tiếu Nhất Diệp thở nhẹ ra một hơi, vẻ mặt lạnh nhạt:
- Chẳng phải là mười ngày một lần hành hạ sao? Đối với ta mà nói cũng chẳng có gì đáng nói. Đừng quên, ta là rắn, máu rắn là lạnh, ta lại sợ Tuyết Tủy Hàn Băng Độc sao?
- Hai năm sau thì sao?
Thang Phi Tiếu hỏi:
- Cho dù ngươi có thể chịu đựng được sự hành hạ một lần so với một lần còn thống khổ hơn, hai năm sau nếu không có giải dược, ngươi tất phải chết không thể nghi ngờ.
- Chẳng phải hai năm đủ để làm được rất nhiều chuyện sao?
Tiếu Nhất Diệp nở nụ cười:
- Nói không chừng khi đó ta đã lấy được giải dược giải trừ hoàn toàn Hàn Băng độc từ trên người Tạ Tuyết Thần a.
- Chỉ mong sao. . .
Thang Phi Tiếu bùi ngùi thở dài.
- Nếu như không có chuyện gì khác thì ta đi trước, hôm nay chịu một quyền nhất kiếm của Dương Xuân cùng Hàn Đông, lại bị hai người các ngươi cuồng đả một bữa, ta phải tìm một chỗ chữa thương.
Tiếu Nhất Diệp nhìn Thang Phi Tiếu nói.
Thang Phi Tiếu cau mày, muốn nói lại thôi.
Rồi sau đó phất phất tay:
-Cút đi!
Tiếu Nhất Diệp khóe miệng nhếch lên, khẽ gật đầu với Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích, rất ý vị thâm trường nhìn Đường Phong một cái, thân hình lóe lên biến mất ở trong màn đêm, thân ảnh mảnh mai của hắn phá lệ tiêu điều cùng tịch mịch.
- Tiếu Nhất Diệp!
Thang Phi Tiếu đột nhiên cao giọng hô:
- Nếu ngươi muốn đột phá cảnh giới hiện tại tiến thêm một bước, ngàn vạn lần đừng giết người nữa!
Thân thể Tiếu Nhất Diệp chợt dừng một chút, rồi sau đó lại hướng phía trước chạy đi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nhìn phương hướng Tiếu Nhất Diệp biến mất, Đoạn Thất Xích thở dài nói:
- Hắn giả chết chính là vì muốn lẻn về Đại Tuyết Cung giết Tạ Tuyết Thần, coi như hắn còn có chút lương tâm.
- Nếu không phải như vậy, vừa rồi ta đã giết hắn!
Thang Phi Tiếu thở dài một tiếng:
- Bất quá tỷ lệ thành công của hắn không cao. lão Đoạn, thù của lão cung chủ có lẽ vẫn phải do chúng ta báo!
Đoạn Thất Xích nhè nhẹ vỗ về thanh thái đao của mình, lẩm bẩm nói:
- Ngươi đã mười năm không uống máu người rồi, ngươi khát lắm phải không?
- Đi thôi, giằng co hơn nửa đêm, mệt chết đi được!
Thang Phi Tiếu quơ quơ vai nói.
Hôm nay Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích, Tô Nhật An bất đắc dĩ bại lộ thân phận, nhưng là may mắn chính là những người đó không nghĩ tới hai đại sát thần sẽ ẩn cư ở Thiên Tú, hơn nữa, cho dù bọn họ có biết thì hai đại sát thần kết hợp sinh ra lực uy hiếp cũng tương đối lớn, không phải thời điểm vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không có tên ngốc nào đến quấy rối.
Trên đường trở về, Thang Phi Tiếu giới thiệu đơn giản Đoạn Thất Xích với Bạch Tố Y và Lâm Nhược Diên, hai nữ nhân nhất thời vui mừng quá đỗi. Lần này, Yên Liễu lại có thêm một Thiên cấp cao thủ trấn giữ rồi. Mặc dù cũng có một chút nguy hiểm, có thể sẽ bị trả thù gì gì đó, nhưng so với chút nguy hiểm này, chỗ tốt còn lớn hơn nhiều, mấu chốt là phải xem đối đãi họ ra sao rồi. Bạch Tố Y cùng Lâm Nhược Diên cũng rất vui vẻ, có cao thủ ở Thiên Tú so sánh với không có cao thủ tốt hơn nhiều, lần trước nếu không có Thang Phi Tiếu, mấy tên Thiên cấp cao thủ của Cự Kiếm Môn tuyệt đối đã đem Thiên Tú giết đến máu chảy thành sông.
Tĩnh An thành hướng tây bắc ngoài ba trăm dặm, Lâu Mãn Kinh cầm Thất Thải thần binh thật vất vả lắm mới đoạt được tới tay, thở hồng hộc đứng nguyên tại chỗ, bốn phương tám hướng vây tụ một vòng người, bao gồm Tứ Quý thành chủ cùng Thủy Nguyệt Kính Hoa trưởng lão.
Trên người Lâu Mãn Kinh sớm đã máu chảy đầm đìa, chật vật không chịu nổi.
Hắn bất quá chỉ là Thiên giai trung phẩm, làm sao có thể chạy thoát được Thiên giai thượng phẩm đuổi giết? Cũng là do hắn quá mức tham lam, biết thực lực mình không đủ, lại vẫn muốn đoạt Thần Binh vào trong tay. Nhưng là bây giờ, mặc dù hắn hối hận cũng có ích lợi gì?
Nhìn từng đạo ánh mắt không hảo ý từ bốn phía truyền tới, Lâu Mãn Kinh cười thảm một tiếng:
- Các vị, các ngươi đều mơ tưởng đến Thần Binh, ta chỉ muốn mạng của mình! không bằng trong số các ngươi, người nào bảo vệ ta rời đi, ta liền chắp tay dâng Thần Binh lên cho người đó, như thế nào?
không đợi Thiên Công Sơn Trang hai vị trưởng lão tỏ thái độ, Dương Xuân đột nhiên vung tay lên, ba vị thành chủ khác cũng nhất tề hướng Thủy Nguyệt Kính Hoa đánh tới.
Bất kỳ một ai trong ba người thực lực đều không thể vượt qua Thủy Nguyệt Kính Hoa, nhưng là ba người liên thủ lại có thể cùng bọn họ đánh ngang tay, thậm chí còn chiếm chút thượng phong.
Dương Xuân rút trường kiếm ra, ung dung hướng về phía Lâu Mãn Kinh. Lâu Mãn Kinh hoảng sợ biến sắc, lập tức vung tay ném Thất Thải thần binh sang một bên hét lớn:
- Muốn thì tự mình tới lấy đi!
Đồng thời hắn gấp rút hướng về sau chạy đi, muốn mượn cơ hội này đào thoát khỏi vòng vây.
không ngờ, Dương Xuân đối với thần binh bay sang hướng khác lại không quản không hỏi, trực tiếp vọt tới trước mặt Lâu Mãn Kinh, khuôn mặt lạnh lùng âm trầm:
- Giết cả nhà ngoại vi chấp sự của Bạch Đế Thành ta, thù này nếu không báo, ngày sau còn ai dám phục vụ cho Bạch Đế Thành nữa?
Lâu Mãn Kinh vội vàng văng nửa đoạn trường tiên về phía cổ Dương Xuân.
Nhưng hắn chỉ là Thiên giai trung phẩm, vừa mới bị sáu vị Thiên giai thượng phẩm cao thủ vây công mà chạy trối chết, sớm đã bị thương không nhẹ, hiện tại lại đối mặt với Dương Xuân, hắn còn có thể chống cự lại được sao?
Dương Xuân thậm chí chẳng thèm để ý tới trường tiên đang lao tới, trường kiếm xuất ra trong nháy mắt, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, cắt đứt gân tay phải của Lâu Mãn Kinh.
Lâu Mãn Kinh kêu thảm một tiếng, trường tiên cũng rời tay bay ra ngoài. không có vũ khí, trên người lại mang thương thế, Lâu Mãn Kinh giờ phút này 21 ống như con nhím bị rút sạch gai.
Trong tiếng cười lạnh của Dương Xuân, hắn không kiên trì nổi ba chiêu, gân tay trái lại một lần nữa bị cắt đứt. Xuân thành chủ được thế không buông tha, đạp một cước trên ngực Lâu Mãn Kinh làm hắn té xuống mặt đất. trường kiếm trong tay nhắm ngay vành mắt của hắn, bộ dạng như muốn đâm xuống.
- Đừng giết ta!
Lâu Mãn Kinh kinh hô, trên mặt chỉ còn lại sợ hãi.
- Hừ, loại tiểu nhân như ngươi, thật không có tư cách chết ở dưới kiếm của ta!
Trong con mắt Dương Xuân tràn ngập khinh thường.

Vô Thường - Chương #160


Báo Lỗi Truyện
Chương 160/1679