Chương 1590 : Khẩu vị nặng


Chỉ chốc lát sau, các Dược Thi liền hoàn tất cướp đoạt, đưa bảo bối tìm được mang đến trước mặt Đường Phong, thấy vậy Đường Phong âm thầm mừng rỡ.
Số lượng những bảo bối này không nhiều lắm, nhưng mỗi một loại đều là kỳ trân dị bảo trân quý vô cùng, thứ tốt mà người bình thường căn bản không thể nhìn thấy.
Lén lút thu những kỳ trân dị bảo này vào trong Không Gian Mị Ảnh, trong đầu Đường Phong không khỏi tuôn ra ý nghĩ đánh cướp. Hiện tại đám người Chiến gia và Tư Đồ thế gia như chó nhà có tang, không hề có ý chí chiến đấu, nếu như chính mình đuổi qua, sợ rằng còn có thu hoạch!
Bất quá những điều này cũng chỉ là suy nghĩ một chút mà thôi, ở đây mới chỉ là điện thứ bảy Dị Bảo Điện, phía sau còn có mấy điện phủ chưa đi, thời gian lại không còn nhiều, Đường Phong tự nhiên muốn kiến thức một phen, không cần phải lãng phí cơ hội tốt trên người những người này.
Lần thu hoạch hiện tại đã đủ lớn, không chỉ có rất nhiều kỳ trân dị bảo, hơn nữa còn có nhiều thi thể cao thủ như vậy. Đại quân dược thi của chính mình lặp đi lặp lại nhiều lần ngâm nước, chung quy nên bổ xung một ít mới đúng, tuy rằng muốn pha chế dược thi cần phải có thời gian nhất định, cũng là một quá trình phải chờ đợi, đặc biệt ở đây còn có một bộ thi thể của cao thủ Linh giai thượng phẩm.
Bên phía Đường Phong vừa mới xử lý tốt, bên phía Cổ gia cũng thu thập thỏa đáng rồi, thi thể của đồng tộc bọn họ không có biện pháp vùi lấp, cũng không mang đi được, chỉ có thể tìm một gian mật thất gần đó, chuyển toàn bộ thi thể vào bên trong, để hỏa diễm trong mật thất đốt cháy.
Cổ Trường Phong đã đi tới, thần sắc cực kỳ bi ai, trên mặt mang theo vẻ cảm kích, chắp tay nói:
- Cổ gia đa tạ Đường công tử trượng nghĩ xuất thủ, ân tình này Cổ mỗ ghi nhớ trong lòng, ngày sau tất có hậu báo.
Đường Phong cười cười:
- Cổ trưởng lão khách khí rồi, Cổ gia chủ đối với vãn bối coi như có vài lần giúp đỡ, đây là vãn bối phải làm.
Cổ Trường Phong xấu hổ vạn phần:
- Cổ mỗ còn xin Đường công tử thứ tội, tuy rằng trước đó đã có mệnh lệnh của gia chủ, muốn ngầm hiệp trợ Đường công tử, nhưng nói thực đi, trong lòng mọi người Cổ gia đều cho rằng công tử là một Đại Ma Đầu làm nhiều việc ác mà thôi, đối với mệnh lệnh của gia chủ có chút chống cự. Thế nhưng ngày hôm nay Đường công tử đã khiến Cổ mỗ nhận thức được người nào nên kết giao, người nào cần phải đề phòng.
Đường Phong khẽ mỉm cười, cũng không đáp lời.
Cổ Trường Phong lại nói tiếp:
- Đường công tử nhất định là người hiệp nghĩa, vì sao không biện giải đối với lời nói xấu của người trong thiên hạ đây? Điều này khiến rất nhiều người như Cổ mỗ hiểu lầm, không đề cập tới người khác, cho dù là Cổ gia cũng có đại đa số người thống hận công tử, cho rằng công tử dùng thủ đoạn ti tiện mê hoặc gia chủ, cho nên gia chủ mới che chở công tử.
Đường Phong lắc đầu nói:
- Công đạo tại tâm, biện giải có tác dụng gì? Huống chi, ta xác thực đã giết không ít người.
Cổ Trường Phong nói:
- Thế nhưng người trong thiên hạ hiện nay đều nói công tử là Ma Đầu, miệng nhiều bia đá cũng mòn, ba người thành hổ, phải phòng bị a, đi lại trong giang hồ, tuy rằng thực lực quan trọng, nhưng danh tiếng cũng phi thường quan trọng.
Đường Phong cười nói:
- Bọn họ nói ta là Ma Đầu, vậy thì ta là Ma Đầu rồi? Lòng ta không thẹn, quản họ nó cái gì.
Cổ Trường Phong sửng sốt, cười khổ nói:
- Đường công tử nói cũng đúng, Cổ mỗ già rồi, xác thực có chút cổ hủ, nói những điều không nên nói, còn thỉnh Đường công tử không lưu ý.
Đường Phong xua tay nói:
- Trước không nói tới những điều này, Cổ trưởng lão, Dị Bảo Điện phát sinh chuyện lớn như vậy, ta phỏng chừng Chiến gia và Tư Đồ thế gia hiện tại muốn làm khó Cổ gia rồi. Cổ trưởng lão nên nhanh chóng phái người đi thông báo cho người Cổ gia tại các điện phủ khác, phải cẩn thận mới được, nhất là Cổ gia chủ, nếu như nàng có điều gì bất trắc, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.
Cổ Trường Phong nói:
- Các đệ tử đã xuất phát, bên phía gia chủ do Cổ mỗ tự mình đi nói.
Đường Phong ngẩng đầu vừa nhìn, quả nhiên thấy các đệ tử Cổ gia khác đã không còn hình bóng, nghĩ hẳn là Cổ Trường Phong đã để bọn họ đi trước truyền tin tới các điện phủ khác.
- Việc này không nên chậm trễ, Cổ trưởng lão hãy nhanh chóng truyền tin.
Đường Phong vội vàng nói, hắn ngược lại không lo lắng cho Cổ U Nguyệt, nữ nhân này tốt xấu cũng là người đứng đầu một nhà, thực lực sâu không thể lường, cho dù là hai cao thủ cùng cảnh giới Linh giai thượng phẩm cũng không có biện pháp giết chết nàng, nhưng hiện tại Cổ U Nguyệt mang theo Chu Tiểu Điệp cùng vào, có Chu Tiểu Điệp bên người, Cổ U Nguyệt nhiều hơn một bao quần áo, như vậy trong đó có thể xảy ra chuyện xấu.
- Chỉ là…
Đường Phong chau mày:
- Cổ trưởng lão cần phải nghìn vạn lần cẩn thận mới được, tuy rằng kế hoạch của Chiến gia và Tư Đồ thế gia bị ta quấy rầy, thế nhưng phòng thủ của bọn họ sẽ càng thêm nghiêm mật, nếu như ta dự liệu không sai, điện thứ tám này nhất định có người mai phục, ngăn cản các ngươi mật báo cho Cổ gia chủ.
- Điểm này Cổ mỗ cũng đã nghĩ đến, chỉ là người ngăn cản không phải là Linh giai thượng phẩm, Cổ mỗ có lòng tin xông qua được.
Cổ Trường Phong ngạo nghễ nói, hắn tốt xấu đã tu luyện mấy chục năm dài, thực lực đã tới Linh giai trung phẩm, làm sao có thể không có một chút thủ đoạn đặc biệt.
Cao thủ Linh giai thượng phẩm, vốn số lượng rất ít ỏi, sao có thể an bài vào trong đội ngũ mai phục? Hiện ở phía sau, sợ rằng tất cả các cao thủ Linh giai thượng phẩm đều đang làm chuyện của chính mình.
- Như vậy thì tốt!
Vốn Đường Phong định phái mấy dược thi hiệp trợ, nhưng nghe được lời nói của Cổ Trường Phong, coi như thả lỏng, bỏ đi ý niệm trong đầu.
- Đường công tử bảo trọng.
Cổ Trường Phong cũng không kéo dài, lúc nói xong liền quay sang hơn mười bộ dược thi cúi người thật sâu:
- Đa tạ chư vị xuất thủ tương trợ.
Dứt lời, triển khai thân pháp chạy nhanh về phương hướng điện thứ tám.
Chờ khi Cổ trường Phong đi rồi, lúc này Đường Phong mới đứng dậy, tuy rằng qua vài lần đại chiến khiến hắn tiêu hao không nhỏ, thế nhưng hiện tại không phải thời gian nghỉ ngơi, từ trong Không Gian Mị Ảnh lấy ra phong vương lộ nghìn năm ăn vào, một mặt vận chuyển công pháp hóa giải được hiệu, một mặt bận việc kiểm tra Dược thi thu thập toàn bộ những thi thể trên mặt đất, sau đó Đường Phong liền nhét vào trong Không Gian Mị Ảnh.
Động tác này để cho Chung Lộ nhìn phát ngốc:
- Công tử, ngươi thu thập những thi thể này làm cái gì?
Đường Phong âm trầm cười:
- Trở về bỏ vào nước sôi, lột da rút gân, đó là đồ nhắm rượu tốt nhất.
Lời này nói quá bạo lực máu tanh, khuôn mặt nhỏ bé của Chung Lộ liền trở nên trắng bệch.
Đường Phong cố nén cười, nghiêm trang nhéo khuôn mặt của nàng, liếm liếm môi nói:
- Nhất là tiểu mỹ nhân giống như nàng vậy, mùi vị càng ngon.
Chung Lộ đột nhiên bật cười:
- Công tử chỉ giỏi gạt người.
- Không tin nàng chờ xem!
Đường Phong đảo cặp mắt trắng dã, chỉ chốc lát sau, tất cả thi thể liền rơi vào trong tay, Đường Phong vội vàng nói:
- Chúng ta cũng đuổi theo thôi, Cổ Trường Phong tiến vào điện thứ tám, hẳn là có thể dẫn dắt phục binh rời đi, hiện tại chính là thời cơ tốt nhất để lẻn vào.
Chung Lộ gật đầu, đi theo phía sau Đường Phong.
Chạy một khoảng cách, Chung Lộ không nhịn được lại hỏi:
- Công tử, lời công tử vừa nói là gạt ta? Đúng không? Là gạt ta đúng không?
Đường Phong không để ý nàng, nhưng thật ra Linh Khiếp Nhan không nhịn được cười đến run rẩy cả người. Không phải Chung Lộ không tin Đường Phong, chủ yếu vừa rồi biểu hiện của hắn mùi vị quá nặng, loại sự tình này người thường không có khả năng tiếp thu được.
Kế hoạch của Chiến gia và Tư Đồ thế gia trong Dị Bảo Điện bị Đường Phong làm thất bại, nhưng điều này cũng không có nghĩa mọi chuyện sẽ kết thúc.
Nếu bọn họ dám can đảm xuất thủ với Cổ gia trong Dị Bảo Điện, vậy tuyệt đối không phải là hành động nhất thời, mà là đã sớm có mưu đồ! Đối thoại lúc trước của Cổ Trường Phong và Chiến Vô Song, Đường Phong cũng xa xa nghe được hai ba câu, một trăm năm trước Đoạn gia ở Tây Lĩnh, cũng bị ngã xuống trong Hư Thiên Điện. Nghĩ lại suy đoán của Đoạn Tây Lâu, Đường Phong thình lình phát hiện, Đoạn gia Tây Lĩnh ngã xuống chỉ sợ là sự việc mở màn! Mà dự tính của Chiến gia chỉ sợ là một chuyện vô cùng lớn lao. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nhất thống thiên hạ!
Lúc diệt trừ Đoạn gia, Chiến gia liền đỡ Tư Đồ thế gia, để Tư Đồ thế gia tấn chức một trong bốn thế lực lớn, lúc này nếu không phải Đường Phong làm rối, chỉ sợ Cổ gia cũng lành ít dữ nhiều, một khi Cổ gia bị xóa tên, có thể sẽ nhảy ra một Tôn gia, Triệu gia nào đó, mà Tôn gia Triệu gia này khẳng định cũng là Chiến gia đến đỡ lên.
Đến lúc đó, bốn thế lực lớn Chiến gia liền nắm trong tay ba, có thể không cần đợi trăm năm sau Hư Thiên Điện mở ra, Trảm Hồn Tông cũng sẽ không có nơi sống yên ổn. Bất quá Chiến gia cũng thực sự có thể nhẫn nhịn, trăm năm trước ra tay một lần, trăm năm sau lại ra tay một lần, lựa chọn thời gian động thủ tất cả đều là thời gian Hư Thiên Điện mở ra, địa phương động thủ cũng là ở chỗ này.
Nghĩ lại cũng không khó giải thích, vô luận là Tây Lĩnh Đoạn gia trăm năm trước, hay là Cổ gia hiện tại, đều là đại gia tộc truyền thừa mấy trăm đến hơn một nghìn năm, thực lực gia tộc hùng hậu, coi như Chiến gia là thế lực đệ nhất, cũng không có biện pháp diễu võ dương oai trên địa bàn của người khác.
Thế nhưng tại trong Hư Thiên Điện thì lại khác, để thăm dò bảo bối trong Hư Thiên Điện, Tây Lĩnh Đoạn gia và Cổ gia nhất định phái hết ra tinh nhuệ, Chiến gia lấy cố tình làm vô tâm, lại liên hợp Tư Đồ thế gia, liền có rất nhiều khả năng sẽ thành công.
Một khi những tinh nhuệ này bị tiêu diệt trong Hư Thiên Điện, vậy ngày gia tộc bị diệt vong liền không xa nữa.
Tây Lĩnh Đoạn gia là ví dụ tốt nhất!
Tính chịu đựng và âm mưu này, không phải mấy thế hệ đồng lòng hiệp lực thì không thể hoàn thành. Thế nhưng một khi thành công, liền có thể nắm thiên hạ trong tay, duy ngã độc tôn!
Dã tâm thật lớn! Thế lực đệ nhất đã không thể thỏa mãn khẩu vị Chiến gia, cho nên bọn họ mới đưa ánh mắt hướng về toàn bộ thiên hạ.
Tuy rằng mấy điều này chỉ là Đường Phong suy đoán, nhưng trong lòng hắn biết phỏng chừng suy đoán và sự thực cũng cách nhau không xa.
Đường Phong và Chiến gia còn có cừu oán, trước sau tiếp xúc qua hai người của Chiến gia, một người là Chiến Khôn, một người là Chiến Vô Song, cũng không phải thứ tốt gì, thượng bất chính hạ tất loạn, toàn bộ Chiến gia sợ rằng đều là bọn ngụy quân tử, giả danh lừa bịp.
Cho nên lúc này vô luận là vì thù riêng của mình, còn là vì giao tình với Cổ U Nguyệt, Đường Phong cũng không thể cho Chiến gia thành công.
Toàn bộ Dị Bảo Điện hiện tại phi thường im ắng, nghĩ đến người của Chiến gia và Tư Đồ thế gia bị đánh chạy tới phương nào rồi.
Hai người Đường Phong và Chung Lộ dọc đường căn bản không gặp qua bất luận cái gì ngăn cản, không đến hai canh giờ liền đi tới lối vào điện thứ tám. Luân phiên đại chiến sau đó lại đi lại thời gian dài như vậy, Đường Phong không những không thể hiện uể oải, ngược lại tinh thần càng rạng rỡ.
Trong này nguyên nhân là do công của Phong Vương Lộ nghìn năm. Thứ này là thánh phẩm bổ sung cương khí, sau khi sử dụng cương khí toàn thân lập tức khôi phục một nửa, sau đó thời gian hiểu quả còn kéo dài, cho nên tinh thần Đường Phong mới có thể no đủ như vậy.
Chỉ bất quá vết thương trên người còn không có khỏi hẳn, tố chất thân thể Đường Phong xuất sắc thế nào đi nữa, muốn khôi phục chung quy vẫn phải cần có thời gian.
Y mục bị máu chảy ướt đẫm lúc trước đã sớm bị thay thế rồi, nhìn từ bề ngoài, căn bản nhìn không ra chút manh mối nào.
Mở cửa vào, vội vàng tiến lên theo hai cầu thang xoắn ốc, khoảng chừng sau khi uống hết nửa chén trà nhỏ, một tia sáng trên đỉnh chiếu vào mi mắt Đường Phong. Đó là cửa chính đi thông điện thứ tám.
- Lộ nhi, cẩn thận một chút.
Đường Phong chuẩn bị sẵn sàng đón địch, căn dặn Chung Lộ một tiếng.
Tuy rằng Cổ Trường Phong đi đầu một bước, đi điện thứ tám, nhưng Đường Phong không thể lơ là cảnh giác, vạn nhất lối vào còn có một người mai phục, không thể
tránh khói một hồi ác chiến.
Chung Lộ im hơi lặng tiếng, chỉ yên lặng gật đầu.
Đi qua cửa lớn hơi lộ ra ánh sáng kia, Đường Phong bước một bước vào trong điện thứ tám. Người còn không kịp đứng vững, bên cạnh liền kéo tới hai cổ kình khí. Quả nhiên như hắn phỏng đoán, ở đây còn có người mai phục.
Đường Phong hừ lạnh một tiếng, thân thể bất động, vận chuyển cương khí, trường kiếm thứ thần binh rút ra khỏi vỏ, quán nhập lực lượng cương tâm, đánh về phía bên trái một chiêu lửa cháy bát hoang, vừa xoay tay lại, liền lấy kiếm thế Đông Lôi đánh tới bên phải.
Một băng một hỏa, hai loại lực lượng cương tâm hầu như bị Đường Phong điều động trong chớp mắt, lại có thêm trường kiếm thứ thần binh tăng phúc, uy lực chiêu kiếm tăng nhiều.
Những người mai phục tại nơi đây sợ rằng cũng không nghĩ tới phản ứng của Đường Phong nhanh như vậy, còn còn không vọt tới trước mặt Đường Phong, kiếm ý lạnh thấu xương đã đánh qua trước mặt.
Hai người cũng không phải tay vừa, phản ứng vô cùng mau lẹ, vội vàng vận chuyển hộ thân cương khí, thi triển chiêu thức hóa giải công kích của Đường Phong.

Vô Thường - Chương #1590


Báo Lỗi Truyện
Chương 1590/1679