Chương 155: Cách Không Đoạt Mệnh, Cuồng Đao Tảo Thiên Quân. (Hạ)


Trong nháy mắt tiếng phượng hót vang lên, bốn phương tám hướng, tất cả mọi người đều vọt tới chính giữa, khí thế khổng lồ của mỗi người va đập vào nhau, nổi lên một cỗ cuồng phong cuồn cuộn, thổi cây cối xung quanh xào xạc không ngừng.
- Viêm Nhật!
Tần Tứ Nương quát một tiếng, Viêm Nhật lại xoay người bay về phía Tần Tứ Nương. Nhưng nó dù gì cũng chỉ là Thần binh, sao có thể vượt qua trình độ của những cao thủ này?
Thang Phi Tiếu làm đầu tàu gương mẫu, là người đầu tiên vọt tới bên cạnh hai kiện thần binh, vươn đại thủ hướng tới chỗ Viêm Nhật, nhưng không đợi hắn bắt được Viêm Nhật kiếm, hai đôi nhục chưởng, bốn thanh trường kiếm, một bộ cơ quan tay và chân giả đã đánh tới cổ tay của hắn.
Nhưng công kích này còn chưa tới, da cổ tay của Thang Phi Tiếu đã lòm xuống, may nhờ có hắn là cao thủ, nếu không cánh tay của hắn đã bị mấy luồng cương khí cường bạo kia phá nát rồi.
Thang Phi Tiếu vội vàng rút tay về, cũng không thèm nhìn tới, tung ra một chưởng, chưởng ảnh màu lam khổng lồ đã nuốt gọn những đòn công kích hướng tới chỗ của mình, bên người Thang Phi Tiếu, Đoạn Thất Xích chỉ với một thanh thái đao múa lên không gió nào qua nổi, một luồng đao quang hình cung khổng lồ bắn ra từ thái đao, trên tay Đoạn Thất Xích dường như đang cầm một thanh khảm đao cực kỳ lớn vậy, Ly Hợp đao pháp vừa xuất ra liền vang lên một chuỗi tiếng đinh đinh đương đương, một kích của hai người hợp lực cùng nhau này đã hóa giải tất cả mọi công kích.
Trong không khí, khắp nơi đều là những rung động của các chiêu thức sau khi va chạm do mấy vị cao thủ này đánh ra, từng vòng khuếch tán dần ra ngoài, mắt thường cũng có thể thấy được. Tất cả các đòn tấn công đều tập trung xung quanh hai kiện thần binh, Viêm Nhật kiếm bay ra nhưng bị mọi người ngăn cản, không biết là đã bị ai đá cho một cước nên bay thẳng về phía Lâu Mãn Kinh. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Vẻ mặt Lâu Mãn Kinh liền đại hỉ, đang muốn đưa tay cầm lấy thì lại nghe được tiếng quát của Thang Phi Tiếu:
- ngươi dám!
Thang Phi Tiếu đã khắc sâu nỗi sợ vào đầu Lâu Mãn Kinh, nghe tiếng quát đầy căm phẫn như thế, Lâu Mãn Kinh lại có chút sửng sốt.
Thanh âm như ảo mộng của Thang Phi Tiếu vang lên:
- Cách không thủ!
Một chưởng đánh ra, đem Viêm Nhật chộp vào trong chưởng ấn màu làm, hung hăng ném mạnh về phía Tần Tứ Nương.
Tần Tứ Nương tinh mắt, vội vàng bắt được Viêm Nhật kiếm, bạch chích cương khí vừa chuyển, cả người như bị lửa thiêu đốt, trực tiếp tham gia vào vòng chiến.
Một mảnh hỗn loạn, nơi đây có hơn mươi vị cao thủ, trừ những người không đối mặt với mình ra thì ai cũng là kẻ thù.
Mỗi người đều phải đối mặt với kẻ địch của tam đại thế lực.
Sự thật quả nhiên cũng giống với nhưng gì Thang Phi Tiếu suy đoán, một khi đã hỗn chiến, bọn họ căn bản không dễ gì thoát thân được, mỗi lần hắn muốn mang Đoạn Thất Xích và Tần Tứ Nương rời khỏi chiến trường thì luôn bị vài đòn tấn công không biết từ đâu ra bức ép trở lại, cứ năm lần bảy lượt như vậy, Thang Phi Tiếu quả thật tức giận một bụng nhưng không có nơi phát tiết.
Hơn nữa vừa rồi đám người này còn dám đánh lén mình, ngăn cản mình thu hồi Viêm Nhật, tính khí nóng nảy của Thang Phi Tiếu lại nổi lên:
- Con mẹ các ngươi! Không để lão Thang ta đi thì ta cũng không đi nữa! Không cho các ngươi biết mặt thì các ngươi còn không biết hoa vì sao lại hồng!
Cách Không thủ giận dữ, cuồng đao tự nhiên cũng bị ảnh hưởng, cáo bao Đoạn Thất Xích vác trên vai lúc nãy không biết đã ném đi đâu, trên tay chỉ còn thái đao, hai người nổi giận gầm lên một tiếng, sát khí cực kỳ khủng bố nhân tâm đột nhiên tràn ra.
Thiên Sát Thang Phi Tiếu, Địa thí Đoạn Thất Xích, cách không đoạn mạng, cuồng đao tảo thiên quân!
Sát khí đằng đằng, không coi ai ra gì, phóng nhãn nhìn thiên hạ, chỉ có mỗi mình ta!
Sát khí của hai người vừa ra, tất cả mọi người cơ hồ đều giật mình! Đây là sát khí của hai người hợp chung một chỗ, uy áp tỏa ra đã đủ khiến lòng người run sợ, kinh khủng tới đâu, kinh hãi biết nhường nào
Hai đại sát thần mười mấy năm trước tàn sát bừa bãi khắp Lý Đường đế quốc đã trở lại! Mười mấy năm trôi qua, mọi người đã sớm quên đi sự tồn tại của bọn họ, nhưng bọn họ giờ đây không phải một con hổ đã bị nhổ nanh, càng khôn phải sư tử đã già, mà là cự long bị chọc tỉnh, uy lực của cự long, há lại là thứ sức người có thể chống lại?
Hai người không cần nói bất kỳ câu gì nhưng tứ chi lại như nối liền với nhau.
Đồng thời triển khai công kích không e sợ điều gì khắp bốn phương tám hướng.
Cường ảnh khổng lồ của Cách không thủ bay loạn khắp nơi, đao quang kéo dài mấy trượng tùy ý rơi xuống, hai người cảm thấy vô cùng thống khoái, phảng phất như đã quay lại những ngày hai huynh đệ kề vai chiến đấu cùng nhau khi xưa, lưỡi đao không ngừng uống máu, khiến người ta lưu luyến nhớ về những ngày đã xa.
Bốn thanh trường kiếm đánh tới từ bên hông của Thang Phi Tiếu, Tần Tứ Nương vung Viêm Nhật lên, ngọn lửa bùng lên, đỡ một kiếm của Dương Xuân, cùng lúc đó, một thanh thái đao của Đoạn Thất Xích cản lại cùng lúc hai thanh trường kiếm của Hạ Thời Vũ và Hàn Đông, đao quang bức nhân, đao khí lạnh thấu xương, lấy một địch hai, hiển thị rõ khí phách.
chưởng phong của Thang Phi Tiếu đánh bật trường kiếm của Thu Dịch Túy, cách không kình khí vừa ra, liền đánh cho Thu Dịch Túy lùi lại ba bước.
công kích của Tứ quý thành chủ nháy mắt đã tiêu tán.
Thang Phi Tiếu cũng không quay đầu lại, thân người vừa chuyển, dạp về phía sau hai cái,kình phong như thực chất đã khiến núi đá nứt ra hai cái khe thật sâu, trong nháy mắt cát bay đã cuốn, bụi đất tràn ngập, Kính Hoa Thủy Nguyệt hai vị trưởng lão đang muốn đưa tay bắt lấy thất thải thần binh liền vội vàng lùi về sau hai bước.
- Ha ha, lão tử cho các ngươi đoạt!
Thang Phi Tiếu cười lớn một tiếng, đá một cước vào trên thất thải thần binh, Thần binh bị cả đám người thèm muốn cư nhiên lại bị Thang Phi Tiếu đá bay ra ngoài, bay thẳng về phía giữa ngực Tiếu Nhất Diệp.
Lâu Mãn Kinh lại mừng rỡ lần nữa, hắn hoàn toàn không ngờ Thang Phi Tiếu lại tốt bụng như vậy, chắp tay đưa thất thải thần binh tới, đang lúc hắn vung nửa đoạn trường tiên ra muốn cuốn lấy Thần binh về thì Tiếu Nhất Diệp lại đưa tay ra, cái tay kia lại mềm nhũn như không có xương vậy , thế nhưng Tiếu Nhất Diệp chỉ phất nhẹ một cái, thất thải Thần binh đang bay tới lại dội ngược trở về, trường tiên của mình vung ra lại cuốn vào khoảng không.
- Tiếu Nhất Diệp!
Lâu Mãn Kinh nhìn bảo bối đã ở ngay trước mặt cứ thế bay đi, không khỏi tức giận, nhịn không được hét lên một tiếng.
Tiếu Nhất Diệp lạnh lùng nghiêng đầu sang nơi hác liếc hắn một cái, nheo mắt cười hỏi:
- Có ý kiến?
Thần sắc trên mặt Lâu Mãn Kinh liền biến đổi, mặc dù rất tức giận, nhưng cũng không dám nói gì nữa.
Trừ ba người Thang Phi Tiếu và Tiếu Nhất Diệp, tâm thần của những người còn lại đều chia ra một nửa đặt trên thanh Thần binh này, nhìn thấy cảnh này, Hạ thành chủ và Đông thành chủ trong Tứ Quý thành chủ liền dốc toàn lực phi lên không trung, muốn bắt lấy Thần binh, hai người còn lại chịu trách nhiệm kềm chân, không cho đối thủ di chuyển.
Thủy nguyệt cũng xông lên cùng lúc, Kính Hoa trưởng lão ở lại bên dưới.
Thang Phi Tiếu tự nhiên không cam lòng yếu thế, giẫm mạnh chân lên đất một cái liền bắn ra ngoài như một mũi tên rời cung.
Bốn người bay lên còn chưa kịp tới gần Thần binh, cũng đã tự kềm chế lẫn nhau lại rồi, tình tình chiến đấu vô cùng kịch liệt, mỗi người cơ hồ đều dốc hết bản lĩnh của mình ra, cương khí bất đồng thuộc tính va chạm kịch liệt với nhau, lan tràn ra xung quanh.

Vô Thường - Chương #155


Báo Lỗi Truyện
Chương 155/1679