Chương 154: Cách Không Đoạt Mệnh, Cuồng Đao Tảo Thiên Quân. (Thượng)


những lời của Bạch Đế thành và Thiên Công Sơn Trang mặc dù có vẻ khá bá đạo vô sỉ, nhưng đây cũng là chỗ tốt của kẻ mạnh! Bọn họ có tư cách bá đạo, có tư cách vô sỉ! Nếu muốn không quản những gì bọn họ nói thì cũng được, trước tiên cứ gia tăng thực lực, lần sau đổi lại chính là mình đi uy hiếp bọn họ.
Hơn nữa mấy người cao thủ bên Bạch Đế thành và Thiên Công Sơn Trang cũng không ngăn cản ba người bọn họ đoạt Thần binh, chẳng qua chi ngăn không cho bọn họ đứng về phe của Đại Tuyết cung, như vậy cũng coi như có lòng rồi, chẳng qua là thủ đoạn ti tiện một chút mà thôi.
Hai thế lực lớn cũng đã nói vậy, ba người Trần Vô Xá làm sao dám bước tiếp? Sau lưng mỗi người bọn họ đều tồn tại một tông môn không kém gì Thiên Tú tông. Chi vì một tranh chấp nhỏ nhất thời mà liên lụy tới tông môn thì không đáng, sau khi ba người Trần Vô Xá dừng lại, Tiếu Nhất Diệp lại chậm rãi mở miệng nói:
- Nếu ba vị không bước sang đây thì sau này tông môn của ba vị vĩnh viễn là kẻ thù của Đại Tuyết cung ta!
Mọi người biến sắc, sắc mặt của ba người Trần Vô Xá còn khó coi hơn nữa.
những lời này của Tiếu Nhất Diệp tuy cũng giống như những lời Hàn Đông đã nói, nhưng trước khác sau khác, những lời này còn vô sỉ và bá đạo hơn cả khi nãy! Giống như cố ý giẫm một cước lên chân của Bạch Đế thành vậy.
- Các ngươi đừng nên khinh người quá đáng!
Trần Vô Xá tức giận quát lên một tiếng, con thỏ tức giận còn biết cắn người. huống chi ba người bọn họ cũng là cao thủ Thiên giai trung phẩm.
Bước một bước thì trở thành kẻ thù của thế lực này, lui một bước cũng sẽ thành kẻ thù của thế lực kia, làm sao thì cũng đắc tội với kẻ khác. Bọn họ hoàn toàn bị kẹt ở giữa.
Hơn nữa sức uy hiếp của Đại Tuyết cung rất kinh khủng. Bạch Đế thành và Thiên Công Sơn Trang vẫn khá hơn. làm việc gì cũng quang minh chính đại, nhưng Đại Tuyết cung bọn chúng là loại người nào chứ? Một đám sát thủ giết người không chớp mắt! Bị một đám người như vậy âm thầm nhìn ngó thì sau này còn có ngày yên ổn sao?
Tiếu Nhất Diệp cười khặc khặc, lộ ra vẻ cực kỳ vui sướng:
- Nếu không mau đi qua đây thì ta sẽ giết người ngay lập tức! Các ngươi đã chọn trở thành kẻ thù của ta thì ta đương nhiên không thể lưu các ngươi lại!
Tiếu Nhất Diệp vừa nói xong liền chậm rãi điều động cương khí.
Trong nháy mắt. một cỗ áp lực lạnh như băng từ trên trời giáng xuống, đây không phải lạnh đơn thuần, mà là một loại cảm giác u ám lạnh như băng, ngay lúc cảm nhận được cỗ khí thế khiến người khác dựng cả tóc gáy này đột nhiên giáng xuống, tóc gáy của Đường Phong cũng dựng hết lên, giống như có một con rắn lớn bằng bãng quấn trên người mình, hơn nữa con rắn này còn không ngừng thè lưỡi ra liếm khắp người mình.
Tiếu Nhất Diệp cũng không có nhằm vào Đường Phong, mục tiêu của hắn chính là ba người Trần Vô Xá. trên mặt cười híp mắt. nhưng sát khí lại sục sôi.
Ba người Trần Vô Xá siết chặt song quyền, nghiến răng nghiến lợi, trán nổi gân xanh, đều nói sĩ khả sát. bất khả nhục, Tiếu Nhất Diệp làm như vậy rõ ràng là muốn vũ nhục ba người bọn họ, trong lòng mỗi người đều nhảy lên một cỗ nhiệt huyết, hận không thể xông lên đánh Tiếu Nhất Diệp bỏ ra đất mới hả dạ.
Nhưng một chút tinh táo sau cũng đã ngăn lại nỗi xúc động của họ, bọn họ cũng tự biết ba người bọn họ không phải đối thủ của Tiếu Nhất Diệp, huống hồ gì, đây cũng không phải nơi thích hợp để đánh nhau. Nếu thật sự động thủ, không đợi Tiếu Nhất Diệp thu thập mình thì người của Bạch Đế thành và Thiên Công sơn trang đã ném cả ba ngươi bọn mình ra ngoài rồi.
Hít vào một hơi thật sâu, cưỡng chế con giận trong lòng, ba người Trần Vô Xá. Tương Tinh Hồn và Trương Nhược Hư phảng phất như có được một lệnh thống nhất vậy, xoay ngời phóng đi, cũng không quay đầu nhìn lại nơi này nữa.
chỉ trong khoảng thời gian vài lần chớp mắt. ba đạo thân ảnh này đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Đánh không lại, cũng không thể đánh, thì không thể ngồi chờ chết, ba người bọn họ chỉ còn cách chọn con đường duy nhất là bỏ trốn.
Ngoài sở liệu của mọi người là Tiếu Nhất Diệp lại không có ý định ngăn cản gì cả, dựa trên thực lực của hắn, nếu muốn giữ lại một người nhất định là rất đơn giản nhẹ nhàng, nhưng hắn chỉ im lặng đứng yên tại chỗ, không có bất kỳ động tác nào.
chỉ trong chốc lát, Tiếu Nhất Diệp liền thu liễm lại khí tức lạnh như băng của mình, miệng nói:
- Mới hù dọa vài câu đã bỏ chạy, đứng là một đám gia hỏa không dùng được.
Thang Phi Tiếu hít hít mũi, liếc mắt nhìn Tiếu Nhất Diệp một cái, trong ánh mắt lộ vẻ khá kinh ngạc. Hắn không biết vì sao Tiếu Nhất Diệp lại làm vậy, nhưng mọi chuyện tuyệt đối không thể nào đơn giản như vậy được, lấy tính cách của Tiếu Nhất Diệp thì đây nhất định là đang có âm mưu quỷ kế gì đó.
Hắn chính là một con rắn độc thích đùa giỡn con mồi, là loại người thích từ từ hành hạ con mồi một cách tàn nhẫn cho tới chết. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Hiện tại, sắc trời đã sập tối, bầu trời đầy sao tuyệt đẹp, ánh trăng khuyết sáng vành vạnh.
Tiếu Nhất Diệp sau khi đuổi hết đám người Thiên giai trung phẩm đi, vẻ mặt của mấy người Bạch Đế thành và Thiên Công Sơn Trang cũng thư thả đi không ít. Mặc dù ba người trung phẩm hôm nay họ không để vào mắt, nhưng một khi hỗn chiên, bất kỳ một chút chiến lực vi diệu nào cũng có thể ảnh hưởng tới toàn cục.
Hiện tại ba người bọn họ đã đi rồi, chuyện tự nhiên cũng đơn giản hơn một chút.
Kế tiếp, không còn ai lên tiếng hay làm ra bất kỳ động tác nào nữa, chỉ có mỗi mình Tiếu Nhất Diệp với nụ cười bất biến treo trên môi, đôi mắt hẹp dài như mắt độc xà chậm rãi quét nhìn mọi người, thời điểm hắn dời mắt tới trên người Đường Phong. Đường Phong cảm giác khóe môi của hắn phảng phất như hơi nhếch lên.
Hắn đang cười với mình? Đường Phong vặn vẹo uốn éo người, cả người không thoải mái. Nói thật, hắn chưa từng gặp người nào như Tiếu Nhất Diệp, khiến người ta có một loại cảm giác khó chịu toàn thân.
Tiếng thú rống phượng ngâm vẫn truyền tới, tranh đấu lâu như vậy rồi, bất kể là Viêm Nhật kiếm hay thất thải thần binh đều có chút cạn sức, bọn chúng chẳng qua là Thần binh, ngay cả có linh tính đi nữa cũng không thể chiến đấu qua thời gian dài như con người được, bọn chúng chấp nhận bị người tu luyện cầm lấy chém ra uy lực tương ứng.
Viêm Nhật lại phi lên trời cao lần nữa, kéo theo hư ảnh hỏa phượng, hung hăng lao tới thất thải thần binh, một kích kia, so với bất kỳ lần nào cũng mạnh hơn, bá đạo hơn.
Vừa va chạm, cả Khúc Đình sơn cũng phảng phất như đang lắc lư.
Trong nháy mắt này, tất cả cao thủ tại đây phảng phất như một cây cung căng thẩng. bởi vì họ phát hiện, ánh sáng bên trên thất thải thần binh vốn chưa một lần thay đổi phút chốc lóe lên một cái rồi mờ nhạt hơn rất nhiều.
Viêm Nhật lại phi lên trời lần nữa rồi lại nện xuống thật mạnh như vừa rồi.
Tần Tứ Nương trầm giọng nói:
- lão Thang!
Thang Phi Tiếu đề cương khí lên nói:
- Huynh biết!
Đâu chỉ Thang Phi Tiếu, cơ hồ tất cả mọi người đều vận khởi cương khí, Đường Phong thấy không ổn, vội vàng cùng Lâm Nhược Diên và Bạch Tố Y lùi lại phía sau khoảng hai mươi trượng.
- Oanh! Oanh! Oanh!
Liến tiếp ba lần, Viêm Nhật kiếm và Thất thải thần binh đụng tnhau truyền tới tiếng nổ vang trời, sau một khắc, Viêm Nhật kiếm không còn bay lên cao nữa, mà là bay lơ lửng bên trên thất tghir thần binh, trên thân kiếm, hư ảnh hỏa phượng hoàng ngừa mặt lên trời kêu lên một tiếng thanh thúy, cả người khoa trương nằm dài xuống đất, dài hơn gần mười trượng, tráng lệ như vẽ, đẹp tới mức hư ảo, nó giống như đang hưởng thụ chiến thắng của mình, tiếng phượng hót vang lên không ngừng để phát tiết sung sướng trong lòng, còn ánh sáng phát ra từ thất thải thần binh đã mờ nhạt cực độ, từ sớm đã không còn ánh sáng chói mắt như châu ngọc lúc đầu nữa rồi.

Vô Thường - Chương #154


Báo Lỗi Truyện
Chương 154/1679