Chương 1522: Sống sót sau tai nạn (hạ).


Mồ hôi lạnh toát từ trong cơ thể ra ngoài, Chiến Khôn không hề nghĩ ngợi vội vàng vận chuyển cương khí, giơ Long Uyên Đao ra chém một đao mang về phía Đường Phong.
- Chết!
Một tiếng gầm vang lên từ trong miệng Đường Phong, nhưng không chờ cho thanh phi đao của hắn bay tới thì đột nhiên dưới chân lóe ra quang mang, ngay sau đó Đường Phong cảm thấy hoa mắt, giống như toàn bộ thế giới vừa thay đổi.
Chiến Khôn đang ỏ trước mặt không thấy đâu, máu tươi và thi thể đầy đất cũng không thấy đâu, thậm chí ngay cả bầu trời xanh thẳm cũng không hề có, chính mình dĩ nhiên lại ở trong một căn phòng, mà căn phòng này cũng không phải là rất lớn nhưng linh khí trong đó sung túc mười phần.
Đây là địa phương gì? Đường Phong quay đầu nhìn một vòng, căn bản không phải hiện bất kỳ kẻ nào, cũng không phát hiện được bất kỳ thứ gì, giống như căn nhà này là một nơi hoang phế.
Ảo giác? Chẳng lẽ mình đã bước vào ảo trận của người khác bố trí? Không đúng, những người đối đầu với mình không có một ai tinh thông trận pháp, căn bản không thể bố trí được.
Trong lúc Đường Phong đang mơ mơ màng màng thì trong chiến trường cũng một mảnh yên tĩnh.
Quang mang trên Long Uyên Đao của Chiến Khôn bắn ra nhưng Đường Phong lại biến mất một cách quỷ dị không thấy đâu, đạo đao mang kia chém xuống mặt đất tạo nên vết tích thật dài.
Hạ xuống mặt đất, Chiến Khôn chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, mồ hôi trên trán nhỏ xuống ròng ròng.
Vừa rồi cỗ đao mang của chính mình có thể chém trúng Đường Phong nhưng mà một kích của đối phương cũng có thể kết liễu tính mệnh của chính mình, mặc dù cuối cùng thanh phi đao màu trắng nhũ cũng không hề bắn ra nhưng vẫn khiến cho mồ hôi lạnh chảy khắp người Chiến Khôn.
Đó chính là vận dụng thiên địa linh khí một cách cực đoan, phải là người tài giỏi mới có thể làm được điều đó. Người thanh niện này dĩ nhiên lại kinh khủng như vậy! Thực sự chính mình đã quá coi thường hắn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Sau khi sống sót Chiến Khôn nhìn xung quanh bãi chiến trường khắp nơi, hắn muốn tìm kiếm hình bóng của Đường Phong nhưng không hề phát hiện được điều gì.
Ma đầu Đường Phong biến mất một cách ly kỳ khiến cho tất cả mọi người đều vô cùng mê man. Liễu Như Yên và Cổ U Nguyệt phóng ra thần thức đầu tiên cũng không điều tra được vết tích của Đường Phong, ngược lại cảm thụ được cương khí ba động của hai Linh Giai thượng phẩm ở ngoài mấy trăm dặm.
Hai cỗ cương khí ba động của Linh Giai thượng phẩm khiến cho Liễu Như Yên nhíu mày, nàng không hề biết hai người này rốt cuộc là ai nhưng một người trong đó có cương khí ba động giống như sát lục chi tượng, cường hãn như nàng cảm nhận được nó cũng rét run toàn thân.
Ngược lại Cổ U Nguyệt không khỏi thở dài một hơi, Đường Phong đột nhiên biến mất tự nhiên nàng vô cùng khẩn trương, tuy rằng từ đầu tới giờ Đường Phong và Cổ gia không có giao tình gì nhưng mà Cổ U Nguyệt đã giúp Đường Phong nhiều như vậy, tự nhiên nàng không muốn thấy hắn gặp phải rủi ro.
Cho đến khi điều tra ra hai cỗ cương khí ba động thì Cổ U Nguyệt mới nghiến răng nghiến lợi nói:
- Tại sao tới bây giờ mới nhúng tay vào?
Đường Phong biến mất khẳng định là do hai người ở ngoài mấy trăm dặm làm ra, chỉ là Cổ U Nguyệt hận vô cùng, chắc chắn bọn họ đã tới sớm, hơn nữa còn đã nhìn qua tràng chiến từ đầu tới cuối, nếu như bọn họ nhúng tay sớm hơn chút nữa thì Đường Phong cũng không phải khổ cực như vậy, nhưng đến khi sắp giết chết được Chiến Khôn thì bọn họ lại mang Đường Phong rời đi.
- Hai đồng tử này, thật là...
Cổ U Nguyệt căm giận dậm chân xuống đất.
- Cổ tỷ tỷ, sư phụ của ta đi đâu rồi?
Chu Tiểu Điệp chảy nước mắt nắm lấy tay Cổ U Nguyệt hỏi.
- Đừng lo lắng, tuy rằng ta không biết sư phụ của ngươi ở đâu nhưng chắc hẳn hiện giờ hắn rất an toàn.
Cổ U Nguyệt mở miệng an ủi.
- Vì sao tỷ tỷ biết người an toàn? Người bị trọng thương như vậy.
- Tin tưởng ta, hiện giờ hắn rất an toàn, chờ qua một đoạn thời gian nữa thì hắn sẽ tự tìm tới ngươi.
Cổ U Nguyệt vỗ nhẹ lên đầu Chu Tiểu Điệp, chợt quay đầu nhìn lại mấy dặm bên ngoài.
Ở bên ngoài mấy dặm, có hai đồng tử giống nhau đang đứng ở trên sườn núi nhìn lại về phía chiến trường bên này, tuy rằng dáng dấp của hai người đáng yêu, khi lớn lên cũng giống như hoa như phấn nhưng thần thái của người nọ giống như lão thần nhìn khắp mọi nơi, hai tay hắn chắp sau lưng, một thân cương khí ba động lộ ra sát ý nhàn nhạt hướng về phía trước.
Mà người còn lại lúc này đang ngồi chổm hổm trên mặt đất, hai tay chấm xuống đất vẽ thành một trận pháp nho nhỏ, bây giờ trận pháp đang tỏa ra ánh sáng chói chang.
Hai người ăn mặc vô cùng giống nhau, vừa nhìn qua còn khiến người khác tưởng rằng sinh đôi, chẳng qua một người có thần sắc lãnh huyết vô tình còn người kia tươi cười hớn hở, không hề giống nhau chút nào.
Hai người này không phải là ai khác mà chính là sát thần Thiên Cốc Thọ Đồng Tử và Lộc Đồng Tử tinh thông kỳ môn độn giáp.
Ngồi nửa ngày, Lộc Đồng Tử chồm hổm trên mặt đất mới chậm rãi đứng dậy, hai tay phủi phủi nói:
- Ai, trận pháp na di này thật khó điều khiển, nếu không phải địa phương bên kia cũng có một trận pháp như vậy thì sợ rằng không có cách nào đưa người qua, lần này tiêu hao hơn nửa cương khí của ta, ta xuất lực vì ngươi như vậy tại sao còn không cười lên một cái?
Thọ Đồng Tử không quay đầu lại, lạnh lùng nói:
- Bởi vì đây là công việc của ngươi! Ta chỉ giết người!
Lộc Đồng Tử đảo cặp mắt trắng dã:
- Nghe ngươi nói chuyện cảm giác rất tro lạnh trong lòng, sao ngươi không thể cười một cái? Cả ngày cứ giữ nét mặt như vậy không mệt hay sao?
Thọ Đồng Tử quay sang nhìn Lộc Đồng Tử, vẻ mặt Lộc Đồng Tử tươi cười:
- Thế nào, cười, cười lên một cái xem sao?
Thọ Đồng Tử chăm chút nhìn, được một lúc khóe miệng mới chậm rãi nhếch lên, thần sắc vô cùng dữ tợn, phảng phất như đang phải làm chuyện tình cực kỳ thống khổ.
Lộc Đồng Tử nhanh chóng bưng kín hai mắt:
- Đừng! Dọa chết ta mất!
Thọ Đồng Tử nói:
- Ngươi hãy suy nghĩ làm sao để đối mặt với tiểu tử kia, nếu như hắn biết tình hình thực tế khẳng định sẽ hận ngươi tới chết.
- Hắc, bản đồng tử cứu hắn, hắn hận ta cái gì?
- Ngươi cứu chính là Chiến Khôn, Phúc tử cũng không cho ngươi mang hắn đi như vậy.
- Chiến Khôn không thể chết nha.
Lộc Đồng Tử giải thích:
- Chiến Khôn chết đi thì bốn thế lực lớn vô cùng lộn xộn, toàn bộ thiên hạ cũng sẽ đại loạn, người trong Thiên Cốc của chúng ta tự nhiên phải vì thiên hạ mà làm phúc, cho dù Phúc tử có biết cũng sẽ tán thưởng ta làm tốt lắm, phải, nhất định hắn sẽ tán thưởng ta.
- Ta đang nói tiểu tử kia.

Vô Thường - Chương #1522


Báo Lỗi Truyện
Chương 1522/1679