Chương 1521: Sống sót sau tai nạn.


Chim chết vì ăn, cho dù ma đầu này cường đại hơn đi chăng nữa thì cũng chỉ là một người mà thôi, huống chi tình huống của hắn hiện giờ đã đến lúc tắt đèn hết dầu, ai có thể đoạt được một kích cuối cùng giết chết hắn thì người đó sẽ là chủ nhân mới của thần binh, đối diện với loại mê hoặc này điều kiên hà khắc nhận chủ của thần binh không ai thèm quan tâm tới. Trong nhất thời bầu trời đen kịt, khắp nơi đều là người, mấy nghìn người giống như thủy triều ồ ạt xông lên đánh tới Đường Phong. Linh khí trong thiên địa vô cùng hỗn loạn, đối mặt với đại quân mấy nghìn người ào ào tiến tới này, Đường Phong giống như một con thuyền độc mộc lao đao trong bão tố, cảm giác vô cùng thê lương.
Nhiều người tấn công như vậy, nhất thời áp lực của Chiến Khôn đột nhiên biến mất, ba đạo lưu quang luôn truy kích chính mình đã biến mất không thấy từ lúc nào.
Quay đầu nhìn lại, Chiến Khôn nắm chặt Long Uyên Đao trên tay mở to hai mắt nhìn, chỉ chực tìm kiếm cơ hội tốt nhất mà đánh Đường Phong một kích cuối cùng.
Đứng lẳng lặng tại chỗ, mặc dù đối mặt với mấy nghìn người nhưng thần sắc của Đường Phong cũng không hề biến đổi.
Gần, gần hơn nữa, tất cả mọi người đều đã thấy trảng cảnh ma đầu đẫm máu ở ngay trước mặt, điều này lại càng khiến cho tất cả hưng phấn hơn.
Khi những người này chỉ còn cách Đường Phong cự ly khoảng ba mươi trượng thì cũng là lúc tay của Đường Phong khẽ động.
Một mảnh tàn ảnh bay qua, mấy trăm thanh ám khí đột nhiên xuất hiện quỷ dị trước mặt vài nghìn người. Trong đám này có đủ các chủng loại ám khí khác nhau, nào là phi châm, phi đao, phi tiêu, thậm chí ngay cả trường kiếm của người bị chết rơi trên mặt đất cũng bay lên trở thanh ám khí, trong phút chốc tất cả những ám khí này đều bắn thẳng vào đoàn người đang ồ ạt xông tới, trên mỗi thanh ám khí đều lóe lên từng đợt hàn quang.
Tranh. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Một âm thanh thanh thúy vang lên, trong mắt mấy nghìn người hiện giờ Đường Phong phảng phất như hóa thành một thanh trường cung tuyệt thế.
Hắn khom lưng uốn thành một hình trăng tròn, dây cung buộc chặt, thấy một màn như vậy trong lòng ai nấy đều toát ra một vẻ lạnh lẽo, lỗ chân lông toàn thân cũng không cầm được mà giãn ra.
Bàn tay Đường Phong chậm rãi giơ lên cao, hai mắt nhìn lạnh lùng về phía trước, cùng với động tác của hắn thì một thân xương cốt kêu lên răng rắc không dứt bên tai.
Mà âm thanh này chính là từ trong cơ thể ma đầu truyền ra, trên khuôn mặt tuấn tú của ma đầu hiện lên một tia thần sắc thống khỏ, giống như một thanh âm thở dài đi ra từ trong miệng hắn, mang theo một loại bất đắc dĩ và quyết liệt:
- Chư đại ... tinh thần!
Mười ngón tay bắn mạnh về phía trước, mấy trăm thanh vũ khí và ám khí trước mặt ma đầu phóng xuất ra quang mang, tất cả đều hóa thành lưu quang giống như lưu tinh ở phía chân trời bay thẳng tới đám người.
- Mau chạy!
Trong đám người có một người hét lớn.
Nhưng âm thanh kinh hô kia đã không còn kịp nữa, mọi người chỉ cho rằng Đường Phong đã đến giai đoạn nỏ mạnh hết đà cho nên mới xông lên chiếm tiện nghi, lại không nghĩ rằng hắn dĩ nhiên còn có thể xuất ra một chiêu kinh khủng như vậy, lúc này muốn chạy còn sao kịp?
Phốc phốc phốc...
Âm thanh vũ khí xuyên qua thân thể, vũ khí bay trên bầu trời giống như sao băng rơi xuống, trong phạm vu trăm trượng xung quanh Đường Phong đều bị quét sạch không thấy bóng người
Khi mấy trăm đạo lưu quang bay ra khỏi tầm mắt không thấy đâu nữa thì máu tươi rơi xuống từ giữa không trung, cùng với đó là vô số người bị gãy chân gãy tay, không một ai không bị tàn phế.
Một cỗ cảm giác mât mát thật sâu mọc lên từ trong đáy lòng những người sống sót, lúc này còn có ai dám tiến lên, tất đều vội vội vàng vàng lui về phía sau, ai nấy đều sợ mấy trăm đạo lưu quang kia quay lại. May mà đám lưu quang này cũng không hề quay lại mà biến mất hẳn.
Chư Thiên Tinh Thần, đây là thủ pháp ám khí chỉ tồn tại trong lý thuyết của Đường Phong, căn bản không có ai tu luyện thành được, nhưng mà khi Đường Phong bế quan dưới chân núi để thu phục Ngự Thần thì đã thành công, mặc dù trong đó có chút thành phần kỹ xảo mô phỏng ở trong đó nhưng dù sao tràng cảnh hiện giờ cũng là tràng cảnh lý tưởng mà tiền bối sáng tạo ra thủ pháp này muốn thấy.
Hồi đó để thu phục Ngự Thần Đường Phong đã phải bế quan dưới chân núi có Ngự Thần hai năm, sau quãng thời gian ấy Đường Phong mới thử chiêu, cũng bằng chiêu thức ấy hắn mới có thể thu phục được thần binh Ngự Thần, lúc này uy lực của Chư Thiên Tinh Thần thông qua thần binh Ngự Thần quả thật không thể đánh giá.
Đường Phong xuất ra thủ pháp ám khí đỉnh cấp này thì thân thể cũng nhịn không được lảo đảo một chút, hai mắt quay cuồng suýt chút nữa ngã xuống mặt đất.
- Chết đi!
Chiến Khôn vẫn một mực nhìn về phía bên này, một chiêu vừa rồi hoàn mỹ và cũng thê lương vô cùng, may mà những người ham thần binh xông tới khiến hắn đánh ra chiêu này, nếu không sẽ là chính mình phải thừa nhận.
Chính mình có thể ngăn cản được sao? Căn bản không thể nào, ba đạo lưu quang đã khiến cho chân tay chính mình vô cùng luống cuống, nếu như mấy trăm đạo lưu quang cùng nhau kéo tới thì tuyệt đối mình sẽ chết không có chỗ chôn.
Chiến Khôn có lý do để tin tưởng Đường Phong vẫn không xuất ra chiêu này chính là vì tìm cơ hội hung hăng giành chính mình, lại không nghĩ tới vì bị mấy nghìn người tham lam phải phóng ra sớm. Nếu không phải bọn họ cùng nhau xông lên thì chắc chắn mình sẽ phải chết tại chỗ này.
Nhưng mà khẳng định một chiêu này tiêu hao vô cùng lớn, hiện tại chính là cơ hội đánh chết hắn tốt nhất.
Cho nên sau khi những người may mắn còn lại thối lui về phía sau thì Chiến Khôn vác Long Uyên Đao lập tức tiến đến, hắn không dám tới quá gần Đường Phong chủ yếu do có chút sợ lưu quang truy đuổi. Sau khi đứng cách xa khoảng vài chục trượng thì Chiến Khôn liền giơ Long Uyên Đao nhắm tới Đường Phong.
Nguyên bản Đường Phong đang quay cuồng đầu óc liền mở mạnh hai mắt ra, vẻ phẫn nộ tràn ngập khắp khuôn mặt, cương khí đang gián đoạn trong cơ thể đột nhiên trở nên hùng hồn, một thanh phi đao thật lớn thuần túy do thiên địa linh khí cấu tạo thành lơ lửng trước mặt hắn.
Thanh phi đao lớn này có chút không giống bình thường, nó dài đủ ba thước, từ khi hiện lên tới lúc định hình cũng chỉ trong nháy mắt, trên phi đao tỏa ra quang mang màu trắng nhũ, trong đó linh khí cuồn cuộn ngập tràn xung quanh.
Đôi mắt của Chiến Khôn đột nhiên mở trừng lớn, hắn phát hiện trong nháy mắt mình đã bị thanh phi đao màu trắng nhũ này phong tỏa, từ đáy lòng không khỏi sinh ra một loại cảm giác không thể tránh né trong đầu.

Vô Thường - Chương #1521


Báo Lỗi Truyện
Chương 1521/1679