Chương 1518: Giấu giếm sát khí (hạ).


Thì ra là vậy! Cổ U Nguyệt suy nghĩ cẩn thận một lúc rồi cảm thấy rét run trong lòng.
Đây là thiết kế hoàn hảo hay là do trùng hợp? Nếu là trùng hợp thì thôi, còn nếu như đã tính toán ngay từ đầu thì người thanh niên này thực sự quá kinh khủng.
Chỉ nhìn vào hôm nay người thanh niên tên gọi Đường Phong này lần lượt thoát hiểm trong gang tấc, mỗi một lần thi triển ra đều là thủ đoạn không tưởng tượng được, Cổ U Nguyệt cảm thấy chính mình sống cả trăm năm thực sự đã uổng phí.
Trong lúc đang trầm tư, Cổ U Nguyệt bỗng nhiên cảm giác được một cỗ nguy hiểm kéo tới, nàng quay đầu nhìn lại thì thấy Chiến Khôn đang mạnh mẽ bổ ra một đao chém tới Chu Tiểu Điệp, ngay lập tức nàng dịch chuyển thân thể chắn trước mặt Chu Tiểu Điệp.
- Chiến Khôn ngươi dám!
Cổ U Nguyệt quát lên một tiếng, cương khí vận chuyển, một thanh cự kiếm xuất hiện trong nháy mắt trên tay chặn lại công kích của Chiến Khôn.
Chiến Khôn ở chỗ này là vì kiềm chế mình, chính mình ở chỗ này vì sao không phải kiềm chế hắn? Điểm này chính mình hiểu rõ và hắn cũng hiểu rõ. Cho nên dù Tư Đồ Thiên Hà bị thương Chiến Khôn cũng không có ý tứ ra tay giúp đỡ.
Nhưng mà hiện giờ hắn đã không nhịn được liền ra tay, bởi vì nếu như hắn không động thủ thì Tư Đồ Thiên Hà hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Mà một đao hắn bổ ra chém tới Chu Tiểu Điệp cũng không phải để giết nàng mà chỉ muốn kéo dài thời gian với Cổ U Nguyệt, chỉ cần một chút thời gian thì hắn có thể đánh chết được Đường Phong.
Đến khi Cổ U Nguyệt hóa giải được công kích của Chiến Khôn thì quay đầu nhìn lại không còn kịp cứu viện Đường Phong nữa, Chiến Khôn đã vọt tới phía sau Đường Phong, một đạo hàn quang trên Long Uyên Đao tỏa ra loang loáng chém thẳng tới hắn.
Mà lúc này Đường Phong căn bản không hề phát hiện ra, chuyện tình cao thủ Linh Giai thượng phẩm đánh lén nằm ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Huống chi hiện giờ mục tiêu của hắn là Tư Đồ Thiên Hà đang nằm thoi thóp trên mặt đất.
Bị Liễu Như Yên đánh một chưởng khiến Tư Đồ Thiên Hà nôn ra máu không ít, nếu lúc này không giết thì còn chờ tới khi nào? Chỉ cần giết chết hắn thì địch nhân của chính mình chỉ còn một mình Liễu Như Yên.
Thanh trường kiếm thứ thần binh còn cách Tư Đồ Thiên Hà ba tấc, mắt thấy sắp đưa lão thất phu này xuống hoàng tuyền thì đột nhiên Đường Phong cảm giác được phía sau lạnh buốt, cỗ hàn ý kéo tới này khiến hắn cảm thấy như ở trong hầm băng, đó là cảm giác đối mặt với tử vong.
Có người đánh lén, hơn nữa lại là cao thủ! Trong lòng Đường Phong liền có phán đoán chỉ trong nháy mắt.
Lúc này xoay người lại đã không còn kịp, động tác của đối phương cực nhanh, nắm chặt thời cơ vô cùng chuẩn xác khiến mình không có thời gian trở tay. Trong lúc vội vội vàng vàng Đường Phong làm sao còn lo lắng tới việc lấy tính mệnh Tư Đồ Thiên Hà? Hắn nhanh chóng vận khởi cương khí tập trung phía sau bởi vì mục tiêu công kích của đối phương chính là nơi này.
Đối phương biết rõ trên người chính mình mặc Bất Phôi Giáp cho nên góc độ hạ thủ cực kỳ xảo quyệt, ý đồ chỉ một kích lấy đi tính mệnh của chính mình.
Vừa mới làm xong điều này Đường Phong liền thấy một thân ảnh nho nhỏ chui ra từ ngực của mình.
- Không nên!
Đường Phong kinh hãi, thân ảnh nho nhỏ vừa nhảy ra chính là Linh Khiếp Nhan, từ khi chiến đấu tới bây giờ nàng vẫn một mực trốn trong lòng mình nhưng hiện giờ lại chạy ra. Hiển nhiên nàng cảm thấy sinh mệnh của chính mình gặp phải nguy hiểm cho nên mới định nhảy ra hỗ trợ.
Đường Phong phản ứng đã muộn hoặc là nói tốc độ của Linh Khiếp Nhan quá nhanh, khi câu nói của Đường Phong hô lên thì cũng là lúc nàng vọt tới phía sau Đường Phong, trên khuôn mặt xinh xắn hiện lên thần sắc kiên nghị, bàn tay bấm một cái liền bắn vài đạo kình khí bay tới chỗ Chiến Khôn.
Chiến Khôn không nhịn được liền ngẩn ngơ!
Thân là cao thủ đệ nhất của bốn thế lực lớn, tự nhiên kiến thức của Chiến Khôn không hề tầm thường, độ từng trải cũng rất nhiều, nhưng mà cho dù nhân vật như hắn hiện giờ gặp phải chuyện này thì tâm thần cũng không khỏi hốt hoảng một chút.
Hắn chưa bao giờ tưởng tượng ra có một người tí hon giống như Linh Khiếp Nhan, vóc người chỉ khoảng một gang, vẻ mặt quốc sắc thiên hương, mái tóc bạc phất phơ, mặc một bộ y phục nho nhỏ thoạt nhìn vô cùng thô ráp đứng che ở phía sau Đường Phong.
Điều quan trọng nhất chính là người tí hon này còn bắn ra kình khí của cảnh giới Thiên Giai công kích tới chính mình.
Thậm chí Chiến Khôn không nhịn được muốn dụi mắt để nhìn xem có phải mình hoa mắt hay không. Thấy một người tí hon như vậy cho dù là ai cũng sinh ra ý thương tiếc trong lòng, mặc dù là Chiến Khôn cũng không ngoại lệ.
Trong lúc còn đang sửng sốt thì kình khí Linh Khiếp Nhan bắn ra tới ngay trước mặt Chiến Khôn, hắn không hổ là cao thủ của Chiến gia, tuy rằng có lòng thương tiếc với Linh Khiếp Nhan nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh như cũ, uy lực của chiêu thức không thu lại, mạnh mẽ bổ một đao về phía trước.
Đao mang vạn trượng từ Long Uyên Đao phóng ra chém thẳng tới thân thể của Linh Khiếp Nhan. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Nha...
Linh Khiếp Nhan căn bản không hề tránh né ngay cả nàng có năng lực này, khi đao mang chém vào trên thân thể của nàng thì Linh Khiếp Nhan hét thảm một tiếng rồi bắn ra ngoài.
Nhưng uy thế của một đao kia vẫn như cũ không giảm chém tới Đường Phong.
Đến lúc này Đường Phong mới xoay người lại, đập vào mắt hắn là cảnh Linh Khiếp Nhan bị đao mang bổ trúng người bay đi.
Trong sát na tròng mắt của Đường Phong đỏ rực lên, hắn vươn tay bắt lấy Linh Khiếp Nhan, một mặt vận công hóa giải lực đạo mà nàng phải thừa nhận trên người, một mặt xuất ra thanh trường kiếm thứ thần binh đỡ lấy đao mang của Chiến Khôn đang chém tới, sau đó thân thể của hắn nương nhờ vào lực đạo công kích của Chiến Khôn bay ngược ra ngoài.
Oanh!
Một đạo đao mang do Chiến Khôn toàn lực công kích bay ra hơn mười trượng mới chém xuống mặt đất, cắt mặt đất thành một khe rãnh thật sâu và dài.
Nếu như một kiếm này hắn chém trúng sau gáy của Đường Phong thì cho dù Đường Phong rèn luyện cơ thể tới cực hạn cũng sẽ bị chặt bỏ đầu. Nếu không phải Linh Khiếp Nhan lao vào cản một chút vào thời khắc mấu chốt để cho Đường Phong có một ít thời gian thở dốc thì Đường Phong căn bản không thể nào phòng bị được.
Tất cả ánh mắt của mọi người đều rơi vào trên tay của Đường Phong, bọn họ thấy hắn ngay cả mấy nghìn người vây quanh cũng không hề biến sắc, ngay cả một hơi đánh chết mấy trăm người cũng không hề bận tâm, thậm chí bị hai đại cao thủ Linh thượng phẩm liên thủ cũng vẫn khinh thường không quan tâm nhưng lúc này đang run rẩy.

Vô Thường - Chương #1518


Báo Lỗi Truyện
Chương 1518/1679