Chương 1514: Các ngươi còn có xấu hổ hay không (hạ)?


Nhưng mà hiện giờ không thể trông cậy vào những kẻ tầm thường này, muốn giết ma đầu chỉ có thể dựa vào chính mình xuất thủ mới được.
Liễu Như Yên khẽ động, Cổ U Nguyệt cũng muốn động, nhưng ánh mắt sắc bén của Chiến Khôn liếc qua khiến cho nàng hận nghiến răng nghiến lợi không thể làm gì được.
Nhãn thần của Chiến Khôn giống như đang nói cho Cổ U Nguyệt biết nếu như nàng tiến lên giúp Đường Phong thì hắn cũng không ngại xuất thủ. Một khi tới cục diện này thì Đường Phong chỉ có thể chết nhanh hơn.
Liễu Như Yên là người có thù giết đồ đệ, tự nhiên muốn dồn Đường Phong vào chỗ chết. Các chiêu thức đánh ra đều là sát chiêu. Đường Phong chẳng qua mới chỉ là Linh Giai hạ phẩm, hai người kém nhau hẳn hai giai, cho dù thực lực có cường hãn đi thế nào thì khi chiến đấu đối diện cũng khó địch lại Liễu Như Yên.
Trong lúc chống đỡ các sát chiêu của nàng, chỉ mới giao thủ được một hồi thì Đường Phong liền bị Liễu Như Yên đánh một chưởng vào bụng.
Cương khí hùng hồn của Linh Giai thượng phẩm bộc phát ra khiến Đường Phong kêu lên một tiếng đau đớn bay ngược ra ngoài, trong lúc đang ở giữa không trung thì trường kiếm của Đường Phong chém ra một đạo quang mang tới Liễu Như Yên, thân thể của hắn ngã nhào xuống mặt đất lăn đi mấy vòng.
Một kiếm này nhìn qua giống như chém từ hư không mà ra nhưng khi kiếm chiêu đạt tới đỉnh điểm thì bàn tay của Liễu Như Yên cũng vừa vặn đánh tới, thật giống như hai người đã thương lượng với nhau từ trước.
Liễu Như Yên không phải là tay mơ, nàng phát hiện có chút không thích hợp liền dịch chuyển thân thể sang một bên tránh được một kiếm này, nhưng song chưởng vẫn không dừng lại, thân thể mềm mại mang theo chưởng phong tới sát bên cạnh Đường Phong, không chờ cho hắn thu kiếm lại liền đánh vào trên người hắn.
Cương khí của Đường Phong chợt đề thăng ngạnh kháng một kích này, đồng thời hắn bắn ra một thanh phi đao.
Liễu Như Yên hơi nghiêng mặt liền tránh đươc thanh phi đao, thanh phi đao hầu như lướt qua gương mặt của nàng. Đao phong sắc bén còn chặt dứt vài sợi tóc của nàng, trước mặt một kiếm đang đâm tới Liễu Như Yên cuống quít lùi lại nhanh chóng, Đường Phong giống như một cái bóng đuổi theo chém ra mấy kiếm liên tiếp đẩy lùi Liễu Như Yên mấy chục bước.
Tốc độ hai người giao thủ rất nhanh, nhanh đến độ khiến người khác nhìn hoa cả mắt cũng không biết được đang xảy ra chuyện gì, các thế lực nhỏ xung quanh chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh hai người thoắt ẩn thoắt hiện, lúc thấy tại chỗ này, lúc lại thấy đã ở chỗ khác, trong lúc chưởng phong kiếm quang bay loạn ra còn có mấy âm thanh bính bính gây khó chịu.
Các chiêu thức đan vào nhau hỗn loạn như thế này căn bản không nhìn ra được ai đang chiếm thế thượng phong, tất cả mọi người đều biết thực lực của Liễu Như Yên, tất nhiên ai nấy đều kỳ vọng vào Liễu phó tông chủ sẽ trả lại món nợ máu cho ma đầu này.
Chiến Khôn chau mày, nhãn lực của hắn không tầm thường tất nhiên có thể nhìn cuộc chiến một cách rõ ràng. Người thanh niên tên gọi Đường Phong này xác thực không phải là đối thủ của Liễu Như Yên, dù sao thực lực của hai bên cũng chênh lệch nhau quá nhiều. Nếu như hắn có thể đánh thắng được Liễu Như Yên vậy thì cao thủ của thiên hạ còn ai xứng danh nữa?
Nhưng mà kiếm chiêu của hắn lại tương đối xuất sắc, đơn giản, thực dùng, ý thức chiến đấu tương đối mãnh liệt. Cho dù Liễu Như Yên có thể giết chết hắn thì chỉ sợ cũng phải phí sức lực rất lớn mới được.
Hơn nữa, hắn có thể trả giá ít nhất để hóa giải nguy cơ của bản thân. Chỉ cần nhìn một cách đơn thuần về cương khí hộ thân hắn dùng sẽ biết, mỗi một lần không thể tránh được công kích của Liễu Như Yên thì hắn đều vận khởi cương khí hộ thân, nhưng sau khi chống lại công kích của Liễu Như Yên thì hắn tán đi cương khí hộ thân ngay lập tức để giảm thiểu tối đa sự tiêu hao cương khí của bản thân. Người khác thấy tình huống này còn tưởng rằng Liễu Như Yên đã phá tan được cương khí hộ thân của hắn, thực chất là do hắn tự mình khống chế.
Đây là dự định đánh lâu dài? Trong đầu Chiến Khôn không tự chủ được toát ra ý niệm này, nhưng mà hắn làm thế này đến tột cùng sẽ có chỗ tốt gì?
Trải qua một màn trận pháp tàn bạo kia, Chiến Khôn đã đề phòng Đường Phong thật kỹ, rất sợ hắn sẽ làm ra loại trận pháp khó có thể dự liệu tới.
- Kỳ tài a!
Chiến Khôn thở dài yếu ớt một tiếng, phóng mắt nhìn toàn bộ thiên hạ ai có thể lấy cảnh giới Linh Giai hạ phẩm đánh ngang tay với Liễu Như Yên, căn bản là không có một ai, nhưng một tiểu tử đi ra từ Linh Mạch Chi Địa lại làm được điều này, nếu giết chết hắn thì thật đáng tiếc, nhưng lại không thể không giết chết hắn, nếu không thì mấy trăm mạng người tổn thất vừa rồi sẽ thành vô ích.
- Xem ra Liễu phó tông chủ còn cần phải một thời gian nữa mới bắt được ma đầu này.
Tư Đồ Thiên Hà vừa một một mặt nhìn Chiến Khôn.
- Đêm dài lắm mộng.
Chiến Khôn nói nhàn nhạt một câu.
Tư Đồ Thiên Hà cười hắc hắc:
- Ma đầu này cũng có thù oán với Tư Đồ thế gia ta, lão phu thân là nhị trưởng lão Tư Đồ thế gia, tất nhiên không thể để hắn thoái mái!
Lời vừa dứt, thân hình bay lên giống như chim nhạn đánh tới Đường Phong.
- Hai đại cao thủ Linh Giai thượng phẩm liên thủ đối phó với một Linh Giai hạ phẩm, các người còn biết xấu hổ hay không!
Chu Tiểu Điệp tức giận bất bình.
Tư Đồ Thiên Hà nghe xong lời này suýt chút nữa rơi từ trên không xuống.
Nhân vật thành danh đều chú trọng mặt mũi, Tư Đồ Thiên Hà tự nhiên cũng như vậy, Liễu Như Yên lấy lớn khi dễ nhỏ thì cũng thôi, nói thế nào đi chăng nữa thì nàng cũng là một nữ nhân, câu nói trên sẽ không tính trên đầu của nàng, huống chi Đường Phong lại còn là ma đầu, Nhưng Tư Đồ Thiên Hà lại không giống như vậy, nếu như hắn gia nhập vào cuộc chiến thì sẽ bị người khác nói ra nói vào.
Nhưng mà ma đầu này không thể không giết, đành phải chịu tiếng xấu vậy!
Tư Đồ Thiên Hà đè ép trái tim lại, vẻ mặt già nua không từ bỏ, tung ra sát chiêu độc địa đánh tới trên người Đường Phong. Nguồn: http://truyenyy.com
Đường Phong đã biết sớm sẽ gặp phải cục diện này, vừa rồi hắn tranh đấu cùng Liễu Như Yên cũng chỉ cầu tự bảo vệ mình chính là biết sẽ còn có người khác tiến lên, nếu như tiêu hao quá nhiều cương khí thì căn bản khó có thể tiếp tục chiến đấu.
Đường Phong cũng muốn sống nhưng dưới sự giám thị của đám người Chiến Khôn, hắn không thể chạy trốn. Chỉ có một biện pháp duy nhân chính là chém chết Liễu Như Yên và Tư Đồ Thiên Hà, đến lúc đó chỉ cần Cổ U Nguyệt ra tay kiềm chế Chiến Khôn thì chính mình có thể thong dong dắt Chu Tiểu Điệp ly khai.
Hiện giờ hai người này đều đã lên sân, dã tâm của Đường Phong nhất thời chực trào dâng lên.

Vô Thường - Chương #1514


Báo Lỗi Truyện
Chương 1514/1679