Chương 1513: Các ngươi còn có xấu hổ hay không


Thủ đoạn của Chiến Khôn cũng rất cao minh, chỉ trong chốc lát liền nhận ra được nơi ẩn dấu một khối linh thạch, hắn liền vội vã xông tới nơi đó vung đao chém xuống.
Cùng với âm thanh vang lên, mặt đất bị bổ thành một cái hố to, mà linh thạch ẩn giấu ở đây để bày bố trận pháp cũng trực tiếp bị phá hủy.
Cùng lúc đó, Tư Đồ Thiên Hà và Liễu Như Yên cũng đã tìm được chỗ cất giấu hai khối linh thạch khác, cả hai đều thi triển thủ đoạn đánh nát bấy linh thạch.
Đường Phong mượn tổng cộng năm khối linh thạch mà thôi, hiện giờ bị hủy đi ba khối tự nhiên trận pháp tự sụp đổ.
Mắt thấy hắc ám bao phủ trên mặt đất rút đi nhanh chóng, tâm tình khẩn trương của Chiến Khôn không khỏi thả lỏng ra.
Trận pháp này tới vô cùng đột nhiên nhưng tốc độ của mình bài trừ nó cũng vô cùng nhanh chóng, trước sau mới chỉ có khoảng thời gian mười hơi thở, hơn nữa cương khí của Đường Phong cũng đã tiêu hao sạch, chỉ sợ cũng không giết được mấy người.
Mặc dù thủ đoạn của ma đầu này tốt nhưng lại có chút thất sách. Chiến Khôn suy nghĩ như vậy.
Khí hắc ám bao phủ phương viên hơn ba mươi trượng dần dần tiêu tán, đợi đến khi thấy rõ cục diện bên trong, tất cả mọi người không nhịn được đều có biểu tình ngơ ngẩn.
- Tại sao có khả năng này?
Chiến Khôn kinh hô thất thanh.
Hắn thân là cao thủ Linh Giai thượng phẩm, lại xuất thân từ thế lực lớn nhất thiên hạ là Chiến gia, có chuyện gì khiến hắn thất thố như vậy.
Nếu như nói vừa rồi Đường Phong dùng một trận pháp quỷ dị nho nhỏ khiến cho Chiến Khôn chấn kinh thì tràng cảnh bây giờ là một đòn cảnh cáo khiến cho Chiến Khôn mê muội cả đầu óc, bởi vì hắn cũng không biết vì sao phát sinh chuyện này.
Khiến cho Chiến Khôn thất thố chính là thi thể, thi thể đầy mặt đất!
Mấy trăm người vừa rồi tiến vào Hung Tinh Trận hiện giờ không còn một ai đứng vững, toàn bộ đều nằm trên mặt đất, đại đa số đều đã mất đi tính mệnh, chỉ có một số ít người may mắn hơn còn đang lưu được chút hơi tàn, nhưng nhìn tình hình này xem ra bản thân bọn họ cũng không chống đỡ được bao lâu, vết thương của bọn họ đều là vết thương trí mạng.
Phóng mắt nhìn lại, lấy Đường Phong làm trung tâm, thi thể chất đống tầng tầng lớp lớp xung quanh hắn trong khoảng phạm vi mười trượng, máu tươi chảy thành sông, róc rách thấm xuống mặt đất. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Mà Đường Phong vẫn đứng yên tại chỗ như cũ, mười hơi thở trước Chiến Khôn thấy hắn đứng ở đây, hiện giờ hắn vẫn giữ nguyên bộ dáng như vậy, thậm chỉ ngay cả một lần động đậy thân thể qua cũng chưa từng.
Chỉ có một điều không đồng nhất đó chính là cương khí của hắn.
Mười hơi thở trước, một thân cương khí của hắn đều mất sạch. Nhưng mà hiện tại xem ra cương khí ba động trên người hắn tuôn ra hùng hồn, mặc dù không phải thời kỳ đỉnh nhưng tuyệt đối cũng không phải là nỏ mạnh hết đà.
Trong thời gian ngắn như vậy, hắn giết chết mấy trăm người? Ý niệm này không tự chủ được hiện lên trong đầu Chiến Khôn, mồ hôi lạnh trên trán không khỏi toát ra. Nếu quả thật là như vậy thì người thanh niên kia có bao nhiêu kinh khủng?
Chẳng qua sau một khắc Chiến Khôn liền phủ định suy đoán của chính mình. Cho dù có trận pháp tương trợ thì hắn cũng không thể nào giết chóc được nhiều vậy trong thời gian ngắn như thế.
Mà cái trận pháp tối đen như mực kia tự nhiên cũng không có khả năng đánh chết mấy trăm người một lúc. Đối với trận pháp chi đạo Chiến Khôn cũng không qua rõ ràng nhưng dù sao cũng biết qua một chút. Trận pháp kia vừa nhìn đã biết là trận pháp dùng để câu giờ, căn bản không phải dùng để giết người.
Vậy thì trong mười hơi thở vừa rồi rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Chiến Khôn nghĩ vỡ đầu cũng không ra được.
- Chuyện gì đã xảy ra?
Liễu Như Yên cũng ngạc nhiên vô cùng, Chiến Khôn không thấy được chuyện gì xảy ra, nàng tự nhiên cũng không hề thấy.
Cổ U Nguyệt len lén kéo tay Chu Tiểu Điệp, vẻ mặt tò mò hỏi:
- Sư phụ của người làm như thế nào vậy?
Trong đầu óc của Chu Tiểu Điệp hiện lên một dấu hỏi to tướng.
- Thật không biết?
Cổ U Nguyệt hoài nghi nhìn Chu Tiểu Điệp.
- Thực sự không biết.
Tư Đồ Thiên Hà suy nghĩ một chút rồi thấp giọng nói:
- Có phải là thủ đoạn của vị Thiên Cốc Lộc... Hay không?
Hắn không dám nói rốt cuộc là ai nhưng nói thế này thì mấy người kia còn không suy đoán được sao? Cho dù Đường Phong lợi hại hơn đi chăng nữa thì một mình hắn cũng không có khả năng trong mười hơi thở đánh chết mấy trăm người, chỉ có một cách giải thích duy nhất chính là hắn có giúp đỡ.
Phóng mắt nhìn lại, hắn đang đứng lẻ loi ở đó một mình, vậy thì ai sẽ giúp đỡ hắn? Chỉ có thủ đoạn của vị Lộc Đồng Tử thần bí kia mà thôi, Tư Đồ Thiên Hà đang có suy đoán này.
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều liếc mắt về hắn.
Liễu Như Yên lại càng nhìn Tư Đồ Thiên Hà như người ngoài hành tinh, phảng phất như hôm nay là lần đầu tiên thấy mặt hắn.
- Chẳng lẽ không đúng sao?
Tư Đồ Thiên Hà bị ánh mắt mấy người kia nhìn chằm chằm vào người, những ánh mắt đều giống nhau, lão phu là cao thủ, là cao thủ Linh Giai thượng phẩm đứng đầu a.
- Tiểu tử này xác thực có chút sâu xa với Thiên Cốc, nói không chừng...
Tư Đồ Thiên Hà lải nhải không ngừng, chỉ muốn chứng minh suy đoán của mình là chính xác.
- Ai còn chán mệnh của mình dài thì cứ việc bước lên phía trước!
Đường Phong vung trường kiếm trên tay lên, một đạo kiếm quang chém xuống khắc sâu trên mặt đất, giờ phút này hắn nào còn chút dáng dấp hư nhược?
Hung Tinh Trận dưới thiết kế của Đường Phong bị phá hủy trong thời gian ngắn đều đã nằm trong dự liệu của Đường Phong.
Nhưng mà như vậy là đủ rồi, trong mười hơi thở đủ cho mình phóng xuất mười bộ dược thi đi ra từ trong không gian Mị Ảnh. Dược thi không có cảm giác, ở trong trận pháp hung tinh tước đoạt mọi cảm giác thì tự nhiên giống như cá gặp nước, giết người nhanh vô cùng.
Trong thời gian các dược thi giết người thì Đường Phong tranh thủ dùng hai viên Thiên Niên Phong Vương Lộ
Bảo bối này giúp cho Đường Phong hồi phục phân nửa cương khí trong nháy mắt.
- Ma đầu đáng chết!
Đường Phong vừa dứt lời, một bóng người giống như quỷ mị nhanh chóng vọt tới trước mặt hắn, bàn tay hình thành nên vô vàn huyễn ảnh đánh tới Đường Phong.
- Tróc Ảnh Thủ!
Trong đám người run sợ trước Đường Phong cũng có người biết hàng, chỉ cần lướt qua có thể biết được lai lịch công phu này.
Tuy rằng không thấy rõ được diện mạo của người đang tranh đấu cùng Đường Phong nhưng có thể thi triển được Tróc Ảnh Thủ thì chỉ có một mình Liễu Như Yên mà thôi.
Liễu Như Yên không chờ nổi nữa, trước kia Chiến Khôn lưu lại cơ hội đánh chết ma đầu cho đám người của thế lực nhỏ hơn, nàng thân là phó tông chủ Trảm Hồn Tông, tuy rằng có thù oán với Đường Phong nhưng cũng không có ý định cùng chém giết với đám người kia.

Vô Thường - Chương #1513


Báo Lỗi Truyện
Chương 1513/1679