Chương 1511: Chưa dốc hết toàn lực (hạ)?


- Một kiếm này thật là chuẩn xác, rõ ràng có thể trực tiếp giết chết hắn, nhưng hết lần này tới lần khác lại sợ đầu sợ đuôi buông tha thời cơ tốt đẹp như vậy...
Tư Đồ Thiên Hà vừa dứt lời liền nhìn qua Chu Tiểu Điệp đang căm tức nhìn mình;
- Không phải nói sư phụ của ngươi, ta đang nói người tập kích sư phụ của người, đầu óc quá tầm thường, cả người hắn quá tầm thường.
- Một chưởng này thật đẹp, đây chính là chỗ ma đầu không phòng bị được, ăn một chưởng này thì thương thế của ma đầu sẽ nặng thêm ba phần.
- Không nói lời nào không ai bảo ngươi câm.
Cổ U Nguyệt phiền não không thôi.
- Bảy tám mươi tuổi rồi còn nói năng tào lao như tiểu hài tử! Nếu truyền ra ngoài còn có thể thống gì?
Tư Đồ Thiên Hà đỏ mặt. Hắn nghĩ thầm ngươi cho rằng lão phu có thích hay không? Lão phu nói ra những lời này cũng không rõ ràng a, lão phu chỉ nghĩ nói cho các ngươi rõ ràng nhưng các ngươi lại nhìn nhầm, rõ ràng hiện giờ ma đầu căn bản không thể đề thăng thêm thực lực của chính mình, đến cuối cùng cũng chỉ là con đường chết mà thôi.
Sự thực đã chứng minh, Tư Đồ Thiên Hà còn có chút nhãn lực, ít nhất suy đoán về cương khí tiêu hao của Đường Phong là vô cùng chuẩn xác. Bởi vì chiến đầu với rất nhiều người như vậy thì trong bất kỳ thời khắc nào Đường Phong cũng bị tiêu hao cương khí kịch liệt, trong thời gian nửa chén trà nhỏ thì cương khí ba động trong cơ thể đã bị gián đoạn, mắt thấy không thể tiếp tục chiến đấu được nữa.
Cương khí không ổn định khiến cho chiêu thức cũng không đạt được uy lực vốn có của nó. Đường Phong đứng tại chỗ, cố gắng không làm một ít động tác dư thừa, chỉ cố gắng dùng những thủ đoạn hoàn mỹ để hóa giải công kích của địch nhân, đánh chết địch nhân.
Một nhóm rồi lại một nhóm người ngã xuống liên tiếp, trong phạm vi mấy trượng xung quanh Đường Phong máu chảy thành sông, nếu toàn bộ thi thể chống chất tại đây thì sớm đã vùi dập Đường Phong rồi.
Cũng may là những người vây công hắn đều biết bị thi thể trở ngại căn bản không phát huy được thực lực của mình, mỗi khi có người chết đi thì tất cả thi thể đều được ném ra ngoài.
Chết nhiều người như vậy nhưng địch nhân vây công Đường Phong vẫn không hề lộ ra vẻ khiếp đảm, ngược lại càng dánh càng hăng, trong hai đôi mắt đều có màu đỏ rực bùng cháy, nguyên nhân chính là bọn họ nhìn Đường Phong mà thấy được hy vọng, thân thể của Đường Phong đang lắc lư liên tục khiến ai nấy đều có hy vọng chiến thắng được ma đầu này.
- Giết!
Trong tiếng hét to lớn vang lên đao quang kiếm ảnh tung ra, vô số người già trẻ lớn bé vụt đánh tới chỗ Đường Phong.
- Thập Phương... Giai Sát!
Đường Phong quát trầm một tiếng, thanh trường kiếm thứ thần binh trong tay huy vũ lên, cương khí toàn thân tỏa ra không ngừng, kiếm quang tỏa ra khắp mọi nơi trên bầu trời.
- Kiếm pháp tốt!
Chiến Khôn nhịn không được kêu lên một tiếng, nhìn thấy kiếm ý xuất sắc như vậy khiến cho hắn có ý niệm muốn tới thủ sức.
Một trận âm thanh thảm thiết truyền ra, kiếm quang lập tức tan biến.
- Bình bình bình...
Mấy thi thể lao vào nhau liên tiếp, mọi người thấy cảnh này liền không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh.
Nguyên bản Đường Phong bị nhiều người vây công chật như nêm cối. Ngay cả bị giết cũng không ít nhưng cục diện vẫn không thay đổi, nhưng mà lấy Đường Phong làm trung tâm, phạm vi năm trượng xung quanh hắn đều bị trực tiếp bốc hơi, tất cả đám người quanh hắn đều trở thành một vũng máu không còn sinh cơ.
Nhìn lại ma đầu Đường Phong, máu chảy đầm đìa toàn thân, cũng không biết là máu tươi trên người là của hắn hay là của địch nhân, khuôn mặt nho nhã bây giờ trở thành một mảnh sát khí băng lãnh, hai mắt lạnh lẽo như đao như kiếm lặng lặng đứng im tại chỗ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Đột nhiên, thân hình Đường Phong nhoáng lên suýt chút nữa ngã xuống mặt đất, may mà trường kiếm trên tay cắm xuống đất chống lại mới miễn cho gặp phải tràng cảnh xấu hổ này.
Cương khí ba động bên trong người hắn vô cùng yếu ớt hầu như không cảm thụ được, giống như một người bắt đầu tu luyện có giai vị Huyền Giai nhỏ bé vậy. Một kiếm vừa rồi đã dùng hết tất cả cương khí còn sót lại trong cơ thể hắn.
Tất cả mọi người đang nhìn chăm chú vào Đường Phong, ai nấy đều nắm chặt vũ khí trên tay mình ngưng trọng nhìn hắn.
Cảm giác kinh diễm lan tràn trong lòng mọi người, đó là kinh khủng, hỗn loạn, phẫn nộ đan xen vào nhau. Bọn họ đều không nghĩ tới ma đầu này tới thời khắc sắp chết còn có thể phóng xuất ra kiếm chiêu mạnh như vậy, một kiếm lấy đi hơn mười mạng người.
Nhưng mà cho dù là ai cũng đều thấy được tình trạng hiện giờ của Đường Phong, trong lòng đều biết rõ ràng, hắn không tốt, hiện giờ hắn đang rất yếu. một thân cương khí giống như sự phán đoán của Tư Đồ Thiên Hà đã hoàn toàn kiệt khô, một người tu luyện nếu không có cương khí thì chẳng khác nào phế vật, làm sao có thể xuất ra chiêu thức?
Tràng diện đột nhiên trở nên yên tĩnh, không tới mười hô hấp liền bị đánh vỡ.
Phảng phất như là ước định từ trước, tất cả mọi người vây công Đường Phong giận giữ gầm lên một tiếng đánh móc vào phía sau gáy hắn, các chiêu thức đều đã bày ra tư thế sắc bén của mình, chỉ chực chờ xông lên là có thể kết thúc tính mệnh cảu ma đầu kia.
Ma đầu, cuối cũng sẽ chết ở trong loạn kiếm.
Đường Phong vẫn như cũ đứng yên tại chỗ không hề động đậy, nét mặt không có chút thần sắc bận tâm.
Cự ly mọi người càng ngày càng gần Đường Phong, mắt thấy Đường Phong phảng phất không có động tác gì thì ai nấy đều đấy nhanh tốc độ của mình lên, ai có thể đánh ma đầu này một kích cuối cùng thì có thể trở thành anh hùng, cơ hội lớn như vậy làm sao có thể bỏ qua?
Trên mặt Chiến Khôn hiện lên biểu tình vô cùng kinh ngạc, vô cùng kinh ngạc chính là hắn rõ ràng cảm giác Đường Phong không dùng hết toàn lực nhưng tại sao đã đi tới bước đường cùng rồi? Mà nếu cứ như vậy giết chết ma đầu ũng để cho Chiến Khôn cảm thấy nhẹ nhõm, dù sao đại hội đồ ma cũng vì mục đích này.
Không chỉ Chiến Khôn nghĩ như vậy, Liễu Như Yên cũng nghĩ như vậy, Cổ U Nguyệt lại càng nghĩ như vậy.
Duy nhất chỉ có Tư Đồ Thiên Hà không đồng nhất, lão tiểu tử này trước sau đánh hết mặt mũi của mình, hiện giờ vô cùng hưng phấn hướng tới đám người Chiến Khôn khoe khoang phán đoán của mình là chính xác:
- Nhìn xem, ta nói không sai mà, ma đầu này chết chắc rồi.
Vẻ mặt hắn vui mừng hớn hở, ngữ khí rất sinh động phảng phất như muốn giết chết Đường Phong ngay lập tức.
Chỉ trong nháy mắt, hơn mười người đã chuyển vũ khí của mình đánh tới Đường Phong, mắt thấy sắp có máu tươi bắn ra, Đường Phong lại chậm rãi giơ lên một chân.

Vô Thường - Chương #1511


Báo Lỗi Truyện
Chương 1511/1679