Chương 151: Phiền toái lớn. (Thượng)


Tiếp tục quay đầu lại, Thang Phi Tiếu nheo mắt nhìn Lâu Mãn Kinh mà cười, chậm rãi nói:
- Bé con, năm đó lúc lão tử tiếu ngạo Lý Đường thì ngươi còn không biết đang ở chốn nào! Dám nói chuyện như vậy với ta.
Vừa nói vừa muốn ra tay giáo huấn Lâu Mãn Kinh một trận, còn chưa đợi Thang Phi Tiếu động thủ, Tiếu Nhất Diệp đã ngăn lại trước người Lâu Mãn Kinh, trên mặt vẫn là nụ cười như trước, nheo mắt nói:
- người trẻ tuổi thì không biết cách ăn nói, ta thay hắn tạ lỗi cùng ngươi, mong ngươi thứ lỗi!
Lúc Đường Phong liếc mắt nhìn Dịch Nhược Thần, cũng cảm thấy hắn nhất định là loại người tiếu lý tàng đao, hèn mọn bỉ ổi. Hắn có một đặc điểm rất nổi bật, nụ cười của hắn khiến người ta có cảm giác không rét mà run, tuy rằng hắn đang cười, trên mặt quả thật cũng lộ ra ý cười, nhưng lại giống nụ cười của một con độc xà lúc đang nhìn chằm chằm vào con mồi, âm trầm, lạnh lẽo, hơn nữa một khi nụ cười của hắn đã hình thành thì sẽ không đổi, mặc kệ là hắn đang làm gì, đang nói chuyện cùng được, im lặng cũng được, nét cười thủy chung vẫn đọng lại trên mặt. người này tuyệt đối là một phần tử nguy hiểm! Loại người như hắn tuyệt đối sẽ bỏ qua lẽ thường, chỉ nghĩ tới giết chóc, là loại người thích tùy ý làm bậy.
Thang Phi Tiếu cố nén lửa giận trong lòng. hừ lạnh một tiếng rồi lui về. Hắn quen Tiếu Nhất Diệp, nhưng làm vậy không phải vì nể mặt tên đó. Tiếu thúc biết nếu mình tùy tiện động thủ thì nói không chừng còn có thể đánh vỡ thế cục cân bằng hiện tại, gây ra một trận hỗn chiến. Cho nên mặc dù trong lòng khó chịu, nhưng vẫn phải lùi lại một bước.
Còn sắc mặt Lâu Mãn Kinh tuy có phần tức giận bất bình, nhưng lại có chút kinh ngạc nhìn Tiếu Nhất Diệp. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Sát thủ trong Đại Tuyết lâu, từ trước tới nay dều là hai người cùng nhau xuất động, cũng như Thiên Sát Địa Thí năm đó, đi với nhau như hình với bóng. Hắn và Tiếu Nhất Diệp phối hợp với nhau đã nhiều năm nay, nhưng tên đồng bạn này chỉ một mực cho hắn cảm giác khó chịu, hắn dám khẳng định là dù mình có chết đi thì tên này cũng sẽ không mảy may thương tiếc.
Nhưng hôm nay Dịch Nhược Thần bỗng nhiên lại nói giúp cho mình, thật sự đã khiến hắn vô cùng kinh ngạc.
Dù vậy nhưng Lâu Mãn Kinh vẫn rất khó chịu, hắn rất hiểu con người Tiếu Nhất Diệp, đây là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm trong Đại Tuyết cung, sao lại vô duyên vô cớ nói tốt giúp mình? Hơn nữa những lời nói tốt của hắn căn bản cũng không cần phải nói, mình là người của Đại Tuyết cung, chỉ cần đối thủ không phải người của Bạch Đế thành và Thiên Công Sơn Trang thì ai dám chọc vào mình?
Cho nên hiện tại Lâu Mãn Kinh bỗng dưng cảm thấy giống như đã bị Tiếu Nhất Diệp áp đặt lên mình một cái nhân tình.
Trong cơn phẫn nộ, hắn lại dời ánh mắt lên người có thực lực thấp nhất nơi đây là Đường Phong, lạnh lùng nói:
- chỉ mới là cảnh giới Hoàng giai thượng phẩm mà cũng dám tới đây, đúng là không biết trời cao đất dày!
Lúc hắn vừa nói câu kia với Thang Phi Tiếu, Đường Phong cũng không nhịn được cười, tự nhiên không thể thoát khỏi ánh mắt của hắn, thế nên hiện tại hắn liền đem lửa giận phát tiết lên người Đường Phong.
Một thanh trường tiên màu đen xuất hiện vô cùng quỷ dị. Bàn tay của Lâu Mãn Kinh run lên, trường tiên bị vút đi, giống như một chiếc nanh độc xà đánh tới trước mặt Đường Phong.
Đầu roi hóa thành một mảnh roi ảnh, thậm chí còn bao phủ cả Bạch Tố Y và Lâm Nhược Diên.
Thân phận của hai nữ nhân thì ai ở đây cũng biết, dù sao đây cũng là địa bàn của Thiên Tú. Nhưng dù có biết thì cũng không ai quan tâm. Trong mắt của tam đại thể lực thì quả thực Thiên Tú không đủ phân lượng.
Thực lực của Lâu Mãn Kinh là Thiên giai trung phẩm, đối phó với hai người là Thiên giai hạ phẩm dù có hơi phí sức một chút, nhưng cũng không tới nỗi nào.
Huống hồ gì, một kích kia của hắn đã bao hàm toàn bộ tức giận, dùng toàn lực đánh ra, lúc trường tiên phủ xuống trước mặt Bạch Tố Y và Lâm Nhược Diên, hai nữ nhân liền cảm thấy không khí trước mặt phảng phất cũng giống như bị cắt làm đôi, thứ đánh tới cũng không phải một ngọn trường tiên mà là một con sóng lớn trên dòng sông bao la hùng vĩ.
Hai nàng quát một tiếng, trường kiếm nhất tề xuất ra khỏi vỏ. Giăng nên một bức màn kiếm ảnh muốn chặn trường tiên lại.
Một chuỗi tiếng đinh đinh đương đương vang lên, trường tiên này không biết là do thứ giới luyện chế thành, va chạm cùng trường kiếm lại phát ra âm thanh như va chạm cùng sắt thép, hoa lửa bắn ra khắp nơi. Liên quan tới sự an nguy của Đường Phong, hai người tự nhiên đã dùng hết toàn lực. Tuy thế, trường tiên vẫn có thể xuyên qua màn kiếm, dư thế không giảm chụp xuống đầu Đường Phong.
Lâm Nhược Diên hoảng hốt, hoàn toàn không ngờ được trường tiên của đối phương lại linh hoạt như vậy.
Dù cho một kích kia đã bị Lâm Nhược Diên và Bạch Tố Y chặn lại phần nào lực đạo, nhưng dù sao cũng là do cao thủ Thiên giai trung phẩm đánh ra. Nếu một kích này thật sự đánh trúng Đường Phong thì dựa theo khả năng chống cự của người tu luyện đạt cảnh giới Hoàng giai thượng phẩm mà nói thì nhất định sẽ bị đánh vỡ đầu, hồn lìa khỏi xác.
Đường Phong quát lên một tiếng rồi xuất ra một quyền, quyền đầu đánh vào đầu roi, trong nháy mắt quyền phong và trường tiên đập vào nhau. Trong không khí cùng nổi lên một tầng gợn sóng.
Một quyền này đã dùng hết toàn bộ sức mạnh của Đường Phong, vô luận là lực bạo phát hay là cương khí Hoàng giai thượng phẩm đều có thể nói là đỉnh cao của quyền. Quyền phong gào thét, quyền kình mười phần, nhanh như gió.
Ngay lúc Đường Phong xuất ra một quyền tuyệt luân này, tất cả mọi người cơ hồ đều kinh ngạc nhìn chằm chằm vào hắn. Bởi vì những cao thủ đứng đây đều hiểu trong một quyền này dù là lực đạo vung quyền hay khí thế, đều không phải thứ mà một tiểu tử Hoàng giai thượng phẩm có thể xuất ra được. đã vượt xa khỏi đẳng cấp của hắn.
Trường tiên kia lại bị một quyền của Đường Phong đánh bật lại.
Bản thân Đường Phong cũng kêu lên một tiếng đau đớn, lùi lại vài trượng. Cả người đụng vào một thân cây đại thụ mới có thể dừng lại, trên tay đều là một mảng máu tươi. Đâu thấu tim, nguyên cả cánh tay đều tê rần, run rẩy không ngừng.
Một kích toàn lực của cao thủ Thiên giai trung phẩm! Qủa nhiên không giống bình thường!
Bất quá may mắn là có Bạch Tố Y và Lâm Nhược Diên đã thay hắn phân tán một phần lớn áp lực, nên Đường Phong bây giờ nhìn qua có vẻ hơi chật vật một chút nhưng cùng chỉ là ngoại thương, xương cốt và kinh mạch không có bất kỳ tổn thương nào.
Sau khi đứng vững, Đường Phong lạnh lùng nhìn Lâu Mãn Kinh, trong mắt lóe đầy lửa giận, ánh mắt hận thù khiến người khác không rét mà run.
Ánh mắt của Đường Phong khiến người ta mơ hồ cảm giác được hắn đang muốn nhớ kỹ hình dáng của Lâu Mãn Kinh, đợi ngày sau mạnh hơn sẽ trả lại gấp mười lần mối thù hôm nay!
Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy, bao gồm cả Thang Phi Tiếu. Nhưng không ai biết. Trong lòng Đường Phong lại nghĩ tới một chủ ý khác. Tuy nói quân tử báo thù mười năm chưa muộn, nhưng muốn làm vậy cũng phải nhìn xem đối tượng là ai.
Lâu Mãn Kinh như vậy, nếu hôm nay không trừ khử hắn thì ngày sau nói không chừng sẽ càng phiền phức hơn. Đường Phong đã hạ quyết định, hôm nay dù có phải dùng tới tuyệt chiêu sát thủ của mình cũng nhất định phải tìm cơ hội loại trừ Lâu Mãn Kinh!
Thang Phi Tiếu vẫn thờ ơ lạnh nhạt, vừa rồi khi Lâu Mãn Kinh động tay hắn cũng không ra tay ngăn trở. Bởi vì hắn biết lấy thực lực hiện tại của Đường Phong, hơn nữa lại có Lâm Nhược Diên và Bạch Tố Y bảo vệ, căn bản không thể mất mạng ở đây được.

Vô Thường - Chương #151


Báo Lỗi Truyện
Chương 151/1679