Chương 1503: Ta chỉ có một sư phụ.


Đường Phong cười nói:
- Ân oán của giang hồ chỉ toàn do lợi ích, các vị tiền bối ngăn cảnĐường mỗ cũng bởi vì trên người Đường mỗ có vật mà các người muốn thôi, hà tất phải viện cớ làm gì? Hiện giờ vãn bối ở nơi này, Hư Thiên Lệnh cũng trên người vãn bối, nếu ai muốn có được thìcứ việc tiến lên.
Chiến Khôn nhướng mày còn chưa kịp nói thì Liễu Như Yên giận dữ nói:
- Giết hai người đệ tử của ta, hôm nay mau nộp mệnh cho ta!
Lời vừa dứt cổ tay Liễu Như Yên lật lại đánh tới một chưởng vào phía trước ngực Đường Phong.
Trong nháy mắt Cổ U Nguyệt chém ra một đạo kiếm khí ngăn cản trước mặt Liễu Như Yên lạnh lùng nói:
- Ngươi dám động tới hắn!
- Cổ U Nguyệt, ngươi luốn làm khó ta giết hắn, hôm nay ngươi còn muốn ngăn nữa sao!
Liễu Như Yên nổi trận lôi đình, ngày trước nàng đánh nhau với Cổ U Nguyệt cả ngày cũng không phân ra thắng bại, cuối cùng do Chiến Khôn tới hòa giải mới tách được hai người ra, nhưng cuối cùng hôm nay lại diễn ra việc ngày ấy, làm sao không căm tức cho được.
- Hừ, dù sao đi nữa cũng không tới phiên ngươi giết hắn!
Tư Đồ Thiên Hà cười lạnh một tiếng:
- Cổ gia chủ và tiểu tử này dường như có chút sâu xa a, nếu không tại sao lại che chở nhiều lần như vậy?
- Ngươi quản được sao? Lần trước chuyện tại Loa Thành lão nương còn chưa tính sổ với ngươi, hiện giờ còn dám gây chuyện với lão nương, coi chừng lão nương giết ngươi.
Cổ U Nguyệt vừa thấy Tư Đồ Thiên Hà nói cạnh khóe liền không khách khí đáp lại.
- Hừ, tính tình của Cổ gia chủ thật nóng nảy!
Tư Đồ Thiên Hà cười lạnh một tiếng, lại nói tiếp tất cả mọi ngườiđều là Linh Giai thượng phẩm cho nên hắn cũng không sợ Cổ U Nguyệt, hắn hướng sang Đường Phong nói:
- Lão phu mặc kệ Cổ gia chủ và tiểu tử này có quan hệ gì, nhưng mà người này giết hơn mười người đệ tử của Tư Đồ thế gia ta, trong đó còn có hai vị trưởng lão, lần trước tại Loa Thành không biết thực lực thực sự của hắn thì thôi nhưng nay đã biết được chân tướng thì không thể bỏ qua được.
Vừa nói, Tư Đồ Thiên Hà cũng động thủ với Đường Phong.
Ào ào ào..., một cỗ đao ý sắc bén chém tới trước mặt Đường Phong chặn lại Tư Đồ Thiên Hà đang tấn công, Chiến Khôn hoành Long Uyên Đao trước mặt Đường Phong nhìn hai người Liễu Như Yên và Tư Đồ Thiên Hà đang lao vào Đường Phong.
- Chiến Khôn, ngươi có ý định gì?
Tư Đồ Thiên Hà híp mắt hỏi:
- Chẳng lẽ ngươi cũng muốn bảo hộ tiểu tử này.
Chiến Khôn lắc đầu:
- Mấy người đã quên vì sao chúng ta tụ tập lại đây ngăn cản người này ư? Muốn giết hắn cũng không phải lúc này, xưa nay Chiến gia ta không hỏi tới việc trong thiên hạ, nhưng hết lần này tới lần khác lại phải tự mình tới đây cũng bởi do chịu nhiều ủy thác của các thế lực đi chặn tên ma đầu tàn sát đệ tử chúng ta,để cho bọn họ báo thù rửa hận.
- Nếu đã phải giết thì giết sớm hay muộn có gì khác nhay?
Tư Đồ Thiên Hà lạnh giọng hỏi.
- Giết ma đầu này phải giết công khai trước mặt tất cả mọi người mới có thể công bằng hợp lý. Nếu Tư Đồ trưởng lão nghi rằng hiện giờ phải giết hắn thì Chiến mỗ cũng không ngăn cản, chỉ sợ tin này loan truyền ra ngoài thì những người có cừu oán với mađầu này không hề cảm kích người, sẽ chỉ nói ngươi lấy lớn khi dễnhỏ thôi.
- Chẳng lẽ ngươi còn muốn chờ những người kia tới đây mới tàn sát ma đầu này?
Tư Đồ Thiên Hà hỏi.
- Không tồi. Oan có đầu, nợ có chủ, tuy rằng hai vị cũng có thùoán với ma đầu nhưng thân là người của bốn thế lực lớn, có thểnhường cơ hội trút giận này cho người khác hay không?
- Ngươi làm như thế thì Chiến gia có thể có chỗ tốt gì?
Tư Đồ Thiên Hà cười lạnh nói.
Chiến Khôn nói:
- Chiến gia không cần chỗ tốt.
Thiên tài của Chiến gia này tin tưởng nếu như đám người đuổi theo Đường Phong tụ tập lại nơi này để giết hắn thì sẽ chỉ biết cảm kích Chiến gia cho bọn họ có cơ hội báo thù mà thôi, nếu vậy thì uy vọng của Chiến gia sẽ càng tăng cao.
Chỉ là nếu Chiến Khôn đã đứng ra, lại còn có Cổ U Nguyệt ở bên cạnh gây khó dễ thì cho dù Liễu Như Yên và Tư Đồ Thiên Hàmuốn giết Đường Phong cũng phải suy nghĩ lại cẩn thận.
Một lát sau, Liễu Như Yên nói:
- Nếu phế vật này không bị người khác giết thì đến lúc đó cũngđừng ngăn cản ta, nếu không Trảm Hồn Tông ta cùng ngươi không đội trời chung.
Chiến Khôn cười nói:
- Đó là điều tất nhiên.
- Hừ, để cho ngươi sống lâu thêm một lúc nữa!
Liễu Như Yên lạnh lùng nhìn Đường Phong, chợt lại nhìn sang Chu Tiểu Điệp nói:
- Nếu ngươi không muốn chết thì hiện giờ nhận sai còn kịp!
- Ta chỉ có một sư phụ!
Chu Tiểu Điệp trả lời chắc như đinh đóng cột.
- Được, vậy thì hy vọng ngươi đừng có hối hận!
Liễu Như Yên xoay người rời đi.
- Tiểu Điệp!
Đường Phong quay đầu lại nhìn Chu Tiểu Điệp, không chờ choĐường Phong nói hết lời thì tiểu nha đầu này đã bưng kín lỗ tai của chính mình dùng sức lắc đầu liên tục:
- Ta không nghe, ta không nghe!
- Ai!
Đường Phong thở dài, hắn đã biết lần này chạy trời không khỏi nắng, cho dù Cổ U Nguyệt không ra tay thỉ chỉ nói riêng ba người Linh Giai thượng phẩm đã đủ khiến cho Đường Phong chết không có chỗ chôn.
May mắn là hiện giờ bọn họ không động thủ ngay mà phải đợi cho đám người truy sát chính mình chạy tới đây, kể từ bây giờ tới lúc đó thì sợ rằng chính mình chỉ có mấy ngày sống nữa, cũng không biết đây có tính là một tin tức tốt hay không.
Liễu Như Yên bị Chu Tiểu Điệp chọc tức giận, Tư Đồ Thiên Hàcũng nhìn thoáng qua Đường Phong thâm ý sâu sắc, lộ ra một nét cười quỷ dị rồi cũng đi tới bên kia. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Chiến Khôn nhìn Đường Phong nói:
- Nếu ta là ngươi thì sẽ dùng cơ hội này để nghỉ ngơi cho tốt.
Dứt lời hắn cũng xoay người rời đi, tuy rằng ba người đi tới một bên khác nhau nhưng vẫn như cũ vây quanh Đường Phong bốn phía, hơn nữa khoảng cách cũng không xa, chỉ có khoảng ba bốn mươi trượng mà thôi. Đoạn cự ly ấy căn bản không đủ để choĐường Phong chạy trốn, một ngày Đường Phong có động tĩnh gìthì ba vị Linh Giai thượng phẩm này cũng có thể ngăn lại hắn đầu tiên.
- Ngồi xuống nghỉ ngơi đi.
Cổ U Nguyệt nhíu chặt lông mày lại nhẹ giọng nói.
- Ừm.
Đường Phong gật đầu ngồi xuống khoanh chân tại chỗ, hắn chỉcảm thấy toàn thân đau nhức vô cùng, suốt ba ngày ba đêm vận dụng cương khí chạy liên tục không ngừng nghỉ, cho dù thân thểcủa Đường Phong được rèn luyện tới cực hạn cũng phải gánh chịu áp lực rất lớn.
- Cầm lấy cái này ăn vào.
Cổ U Nguyệt lấy ra một lọ đan dược từ trong lòng đưa choĐường Phong:
- Đây là Chuyển linh đan mà Cổ gia ta luyện chế, là một loại đan dược phụ trợ có thể gia tăng tốc độ hấp thu thiên địa linh khí.

Vô Thường - Chương #1503


Báo Lỗi Truyện
Chương 1503/1679