Chương 150: Tam đại thế lực, cao thủ đứng đầu. (Hạ)


Sau đó liền nhẹ giọng nói cho Đường Phong biết:
- Bốn người đứng cùng một chỗ chính là Tứ Quý thành chủ của Bạch Đế thành, trong Bạch Đế thành có bốn nội thành Xuân Hạ Thu Đông. bọn họ chính là thành chủ của bốn nội thành, có nhìn thấy hoa thêu trên ngực của họ không? Mỗi loại hoa trên người mỗi người tượng trưng cho một mùa khác nhau. Theo thứ tự là Xuân thành chủ Dương Xuân.Hạ thành chủ Hạ Thời Vũ. Thu thành chủ Thu Dịch Túy, Đông thành chủ Hàn Đông, mỗi người đều là Thiên giai thượng phẩm. Tâm pháp tu luyện của bốn người bọn họ cũng không bàn mà khớp với chân lý của bốn mùa. bốn người cùng nhau liên thủ thì đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi Tứ Quý Tuyệt Sát Trận, có thể tạo ra hiệu quả năm tháng luân chuyển, nhật nguyệt luân hồi, khiến cho người bị công kích trong nháy mắt già đi hoặc sống một ngày bằng một năm.
Lại nhìn về phía hai người mặc trường bào màu đen mà nói:
- Hai người này là người của Đại Tuyết cung, hẳn là sát thủ của Đại Tuyết Lâu. Hình dạng của giống với Thanh tiền bối trước kia, sát khí quá nồng. người lớn tuổi hơn chính là đệ nhất sát thủ hiện tại của Đại Tuyết lâu. Tiếu Nhất Diệp! Hắn là người cùng thời với Thang tiền bối. người còn lại thì chắc là trợ thủ của Tiếu Nhất Diệp, Lâu Mãn Kinh, bởi vì sát thủ của Đại Tuyết cung mỗi lần xuất động đều là hai người cùng một lúc, cho nên có Tiếu Nhất Diệp thì sẽ có Lâu Mãn Kinh.
Lại tiếp tục nhìn sang hai vị nhân gia tiên phong đạo cốt mà nói:
- Hai vị này thì hẳn là hai vị trưởng lão Kính Hoa Thủy Nguyệt của Thiên Công Sơn Trang rồi.
Đường Phong cố gắng hạ giọng tới mức thấp nhất:
- Cánh tay của lão nhân kia bị sao vậy?
Lâm Nhược Diên nói:
- Con nhìn chân trái của người còn lại đi.
Đường Phong thuận tiện coi tiếp, phát hiện ra chân trái của người còn lại cũng giống như tay phải của người này, đều hiện ra quang mang rét lãnh.
- Hai người bọn họ đều là người tàn tật. Tay phải của Thủy Nguyệt trưỡng lão, và chân trái của Kính Hoa trưởng lão đều là do cơ quan tạo nên. Chẳng những tay chân có thể cử động linh hoạt tự nhiên như tay chân thật, hơn nữa nếu luận phẩm chất thì tay chân giả này của họ có thể xếp vào bậc Thiên binh, bên trong càng ẩn chứa sát khí vô hạn. chỉ sơ ý một chút cũng có thể gặp nguy trên tay họ.
Trong nháy mắt, ánh mắt Đường Phong lóe lên liên tục, hắn toàn toàn không ngờ được, thế giới này cư nhiên lại có người tinh thông cơ quan thuật như thế. Ám khí trên người Đường Phong chính là một loại cơ quan, cho nên hắn rất có hứng thú với những thứ này.
- Cơ quan thuật của Thiên Công Sơn Trang là độc bộ thiên hạ. chẳng những là Lý Đường đế quốc, cho dù là khắp cả Thiên Cương đại lục cũng không có ai có thể vượt qua họ được.
Lâm Nhược Diên tiếp tục nói:
- Phong Nhi, ta không biết những cơ quan ám khí trước kia con lấy ở đâu ra. nhưng ngàn vạn lần không được khoe khoang trước mặt người của Thiên Công Sơn Trang, nếu không sẽ có thể dẫn tới họa sát thân.
Đường Phong gật đầu:
- Con biết rồi.
Thất phu vô tội, hoài bích kì tội, (Kẻ vô tri không có tội, chỉ vì có bảo ngọc mà mang tội) đạo lý này ai cũng hiểu.
Lâm Nhược Diên lại nhìn về ba người sau cùng, nghi hoặc nói:
- Ba người còn lại thì ta không biết từ đâu tới.
Đúng vào lúc này, Thang Phi Tiếu cũng quay đầu lại nhìn họ, mở miệng hỏi:
- Các ngươi lại là thế lực nào?
Ba người nhìn nhau, nghe được câu hỏi của Thang Phi Tiếu cũng không dám trễ nài, mở miệng nói:
- Huyền Ý Môn Trần Vô Xá!
- Lãnh Nguyệt Cung Tương Tinh Hồn.
- Bắc Ly Tông Trương Nhược Hư!
Ba người này rõ ràng thuộc về ba thế lực khác nhau. Thang Phi Tiếu vừa nghe xong đã hiểu rõ. Ba người bọn họ cô thân yếu thế, biết rõ mình không thể chống lại ba đại thế lực như vậy nên mới chọn cách gộp lại với nhau, thử xem có thể tranh được một chân giành Thần binh hay không, nếu gặp vận may, biết đâu được lại có thể giành được Thần binh thì sao.
Bất quá loại quan hệ đồng minh vì lợi ích nên mới kết thành này rất không đáng tin, Thang Phi Tiếu dám khẳng định, nếu có một người trong số họ thật sự giành được Thần binh thì hai người còn lại nhất định cũng sẽ ra tay với hắn, hơn nữa tuyệt đối sẽ không nương tay.
Tuy cả ba người này đều là Thiên giai trung phẩm, nhưng xét cẩn thận hơn một chút thì thực lực của Trần Vô Xá của Huyền Ý Môn tương đối khá hơn chút đỉnh, bởi vì hắn tấn chức Thiên giai trung phẩm sớm nhất.
Trần Vô Xá nói:
- Ba người bọn ta cũng sẽ không đoạt Viêm Nhật, Viêm Nhật đã nhận chủ, cho dù có lấy thì cũng vô dụng mà thôi.
Thang Phi Tiếu hài lòng gật đầu nói:
- Tốt! Được các vị nể mặt, ta là kẻ mau mồm nhanh miệng, những lời vừa rồi của ta quả thực có chút khó nghe, mong các vị đừng để bụng.
những lời này vừa nói ra thì không khí liền trở nên hòa hoãn không ít.
Thang Phi Tiếu cũng không còn cách nào khác. Mặc dù hắn và Đoạn Thất Xích không e ngại gì đám người này, nhưng Viêm Nhật của Tần Tứ Nương vẫn đang tranh đấu cùng thất thải Thần binh kia, hắn chỉ muốn sớm lấy được Viêm Nhật về, sau đó phủi mông mà đi, để cho đám người kia tự cắn xé lẫn nhau.
- Nếu các vị cũng đã không có ý kiến thì ta đây sẽ lấy Viêm Nhật về.
Vừa nói vừa nghênh ngang đi tới giữa.
Thang Phi Tiếu vừa bước tới ba bước thì cước bộ liền dừng lại, bởi vì hắn cảm giác được, có hơn mười đạo sát khí toàn bộ đều tập trung lên người mình, không khí vừa có phần hòa hoãn lại tiếp tục giương cung bạt kiếm trở lại, hơn nữa không giống với tình huống căm thù lẫn nhau như lúc nãy nữa, lần này toàn bộ người lại nhìn Thang Phi Tiếu chằm chằm.
Mặc dù đã dự liệu được sẽ phát sinh tình huống này, nhưng Thang Phi Tiếu vẫn ngẩng đầu lên, âm trầm hỏi:
- Các vị làm vậy là ý gì?
Lâu Mãn Kinh của Đại Tuyết cung lạnh lùng nói:
- Nếu ngươi dám tiến tới một bước nữa thì nhất định sẽ chết không có chỗ chôn!
những lời này thật sự rất có mùi vị đe dọa, nhưng sự thật chính là vậy, nếu như Thang Phi Tiếu tiếp tục bước tới thì nhất định sẽ bị cả đám người này vây công. Tới lúc đó dù cho hắn không chết đi nữa, nhưng song quyền nan địch tứ thủ, bị nhiều người như vậy vây công cùng một lúc, hắn cũng không dám cam đoan mình có thể không bị thương tổn gì.
- Tiểu tử, ngươi có biết lão tử là ai không?
Thang Phi Tiếu lạnh lùng nhìn hắn.
- Ta không cần biết ngươi là ai, không có kẻ nào dám làm càn trước mặt người của Đại Tuyết cung!
Lâu Mãn Kinh cười lạnh. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tiếu Nhất Diệp nở nụ cười kỳ quái, Tứ Quý thành chủ của Bạch Đế thành và hai vị trưởng lão Kính Hoa Tủy Nguyệt của Thiên Công Sơn Trang cũng thấy buồn cười. Ba người Trần Vô Xá thì ngược lại có chút ngây ngốc.
Trong tất cả những người có mặt ở đây, chỉ có ba người Trần Vô Xá và Lâu Mãn Kinh là không biết Thang Phi Tiếu. Ba người Trần Vô Xá thì không cần phải nói, bản thân không phải người của Đại Tuyết cung, Tiếu thúc mười năm trước đã không còn đi lại trên giang hồ, bọn họ không biết thì cũng không có gì lạ, Còn Lâu Mãn Kinh, cũng là sau khi Thang Phi Tiếu rời khỏi Đại Tuyết cung mới được chiêu dụ vào nội cung, hiện tại nhiều lắm mới được ba bốn mươi tuổi, chưa từng gặp qua Thang Phi Tiếu.
Tiếu Nhất Diệp cũng có chứa dã tâm, cố ý không nhắc nhở Lâu Mãn Kinh, cho nên hắn hoàn toàn không biết đối tượng đang nói chuyện cùng mình chính là Thiên Sát Thần năm đó của Đại Tuyết cung.
Đoạn Thất Xích đứng phía sau nhìn có chút hả hê nói:
- Đại ca, có người khinh bỉ huynh!
- ngươi đừng có nhiều lời!
Thang Phi Tiếu tức giận đầy bụng, quay đầu lại hung tợn trừng mắt nhìn Đoạn Thất Xích một cái.

Vô Thường - Chương #150


Báo Lỗi Truyện
Chương 150/1679