Chương 149: Tam đại thế lực, cao thủ đứng đầu. (Thượng)


mà!!!!
Thang Phi Tiếu. Đoạn Thất Xích và Tần Tứ Nương đứng cùng một chỗ, Tứ Nương thần sắc lo lắng nhìn chằm chằm Viêm Nhật, đây là lần đầu nàng phát hiện Viêm Nhật không nghe lời như vậy.
Ngoại trừ ba người ra, ở đây còn có bốn nhóm người khác.
Bên tay trái của Thang Phi Tiếu đứng bốn người, nam có nữ có, y phục thuần một màu tím, trên ngực thêu bốn loại hoa khác nhau, cả bốn đều có vẻ khí định thần nhãn, trên mặt tỏ ra khá thoải mái.
Bên tay phải của Thang Phi Tiếu có hai người, một già một trẻ, già chừng năm sáu chục tuổi, nhỏ cũng khoảng ba mươi bốn mươi gì đó. Trên thân cả hai không kiêng nể gì tản ra một cỗ sát khí bức nhân, cảm giác u ám khiến người ta có cảm giác rất khó chịu. Cũng không phải họ cố ý phát ra loại sát khí này mà giống như nó tự nhiên đã thế. Cả hai mặc trường bào màu đen, cổ áo dựng thẳng, trong qua có vẻ khá lãnh khốc, trên áo khoác có thêu hình đầu lâu trắng hếu.
Đối diện với Thang Phi Tiếu cũng là hai người, y phục của cả hai đều có vẻ tùy ý, tuổi cũng không nhỏ, đứng đó lại tản ra một loại cảm giác tiên phong đạo cốt, Đường Phong nhìn kỹ một chút, tay phải của hắn không phải da thịt mà giống như được tạo ra từ sắt thép, phát ra một cỗ quang mang rét lạnh.
Đám người cuối cùng còn lại có ba người, vẻ mặt cả ba có chút kỳ quái, khác với những nhóm trước, vẻ mặt có chút vội vàng xao động, bộ dạng có vẻ hơi thiếu tự tin, thỉnh thoảng lại đưa mắt dõi nhìn xung quanh, lộ ra vẻ cảnh giác.
Lúc ba người Lâm Nhược Diên và Bạch Tố Y tới, tầm mắt của tất cả mọi người liền dồn lên họ, sau đó lại chuyển đi nơi khác.
Đứng ở nơi này, thực lực thấp nhất cũng là Thiên giai trung phẩm, hai Thiên giai hạ phẩm như Bạch Tố Y và Lâm Nhược Diên xác thực sẽ không mang tới bất kỳ uy hiếp gì cho bọn họ.
Ngược lại sự xuất hiện của một tiểu tử Hoàng giai thượng phẩm như Đường Phong lại khiến trung niên nhân mặc áo đen kia hừ lạnh một tiếng, một cỗ sát khí đầy áp bách ép thẳng tới chỗ Đường Phong. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lâm Nhược Diên và Bạch Tố Y nhướng mày, chắn ở trước mặt Đường Phong, thay hắn đánh tan tia sát khí này. Người này quả thật cũng không quá phận, hiện tại thế cục rất vi diệu, chỉ cần hơi xúc động một chút sẽ đánh vỡ thế cân bằng, nên dù hắn khinh thường Đường Phong nhưng vẫn nhịn xuống không tiếp tục động thủ.
Viêm Nhật và thất thải quang mang vẫn tranh đấu kịch liệt, tới tận bây giờ vẫn không có ai thấy được bản thể của luồng sáng đó là gì. Tia sáng này hoàn toàn che giấu vật bên trong, bất quá tất cả đều biết rõ, đây đúng thật là Thần binh, thứ gì có thể không sao cả dưới sự tấn công liên tiếp của Viêm Nhật kia chứ? Cũng chỉ có Thần binh mới có thể đối kháng cùng Thần binh!
Khiến mọi người lấy làm kỳ quái chính là nó cũng phát ra tiếng gầm rất kinh người, nhưng tại sao lại không phản kích?
ở đây có gần hai mươi người chia làm sáu nhóm, hầu như đều bao gồm một đám cao thủ cao cấp nhất Lý Đường đế quốc.
Vốn Lâm Nhược Diên và Bạch Tố Y cũng định đứng cùng một chỗ với Thang Phi Tiếu. Bất quá Thang Phi Tiếu dùng truyền âm nhập mật nói với các nàng một câu, nên các nàng mới đứng riêng một góc.
Hai người biết rõ, Thang Phi Tiếu là vì muốn tốt cho các nàng và Thiên Tú. Hắn không muốn để ân oán xưa kia của mình liên lụy tới Thiên Tú.
Không ít người dùng ánh mắt cực nóng nhìn chằm chằm hai kiện Thần binh, trên mặt tràn đầy vẻ tham lam và tham muốn chiếm giữ.
Thần binh kia mà! Cho dù là đối với đám Thiên giai cao thủ như họ mà nói, cũng là bảo bối có thể gặp nhưng không thể cầu! Tuyết Nữ chỉ dựa vào một thanh Thần binh đã có thể lấy một chọi hai, đánh ngang tay với Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích, chỉ bấy nhiêu cũng đủ để tưởng tượng một thanh Thần binh có thể hỗ trợ chủ nhân nhiều tới mức nào.
Đương nhiên, cũng có vài người tỏ vẻ khá lạnh nhạt, còn có vài người không ngừng dò xét khắp người Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích, hiển nhiên là đã nhận ra hoặc phát hiện ra gì chút manh mối liên quan tới thân phận cả hai.
Tâm tình của Tiếu thúc vốn không được tốt, nếu không phải vì hắn phải giúp Tứ Nương đuổi theo Viêm Nhật thì sao lại nhảy vào vũng bùn này. Hiện tại lại bị một đám người nhìn chằm chằm, Thang Phi Tiếu liền nóng nảy quát lên:
- Nhìn con mẹ các ngươi! Trên mặt lão tử có mọc hoa à?
Đoạn Thất Xích vác bao đồ của mình, trên tay cầm một thanh thái đao chẳng ra gì, nói khẽ:
- Đại ca à, bình tĩnh đi! ngươi làm vậy không phải càng gây thêm chú ý sao? Chúng ta phải che giấu thân phận mà!
- Bình tĩnh con mẹ nó!
Thang Phi Tiếu phanh áo, lộ ra lông ngực đen sì, cao giọng nói:
- lão tử mặc kệ các ngươi tới đây là muốn làm gì, cũng sẽ không quản chuyện của các ngươi, nhưng bây giờ Viêm Nhật kiếm của phu nhân ta đang ở đây, nếu có kẻ nào dám dòm ngó tới Viêm Nhật thì đừng trách lão tử trở mặt vô tình!
Lời này quả thật là quá mức càn rỡ, đám người vừa nghe được lập tức nhướng mày. Cao thủ hiện đang có mặt ở đây có ai mà không phải là nhân vật hô phong hoán vũ? chỉ có bọn họ đi giáo huấn người khác, có khi nào lại bị người ta rống vào mặt như vậy?
Nhưng dù trong lòng khó chịu tới mấy thì mọi người vẫn dằn xuống. Thứ nhất, không thể đứng ra phá vỡ thế cục, bọn họ cũng không muốn tự đốt lửa lên người mình, thứ hai, không ít người đã nhận ra Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích, tự nhiên biết rõ hai đại sát thần này không phải dễ trêu.
Huống hồ gì, tuy Thang Phi Tiếu ăn nói có phần khó nghe, nhưng cũng có thể hiểu được ý tứ của hắn, đó chính là hắn sẽ không nhúng tay vào chuyện của thất thải Thần binh, chỉ muốn giúp Tần Tứ Nương lấy lại Viêm Nhật mà thôi. Đối với bọn họ mà nói thì đây đúng là một tin đáng mừng.
người có niên kỷ hơi lớn mặc trường bào màu đen cười lên vài tiếng quái dị, dùng một loại thanh âm phảng phất như tiếng kim loại ma xát mà nói:
- Thần binh Viêm Nhật đã sớm nhận chủ nên đương nhiên là thuộc về Hỏa Phượng Hoàng Tần Tứ Nương, Đại Tuyết cung ta tuyệt đối sẽ không làm những chuyện đê tiện như cướp đoạt Thần Binh của người khác.
Đường Phong nghe tới sững sờ, hắn hoàn toàn không nghờ được, người mặc trường bào màu đen này rõ ràng là tông môn của Thang Phi Tiếu trước kia, người của Đại Tuyết cung, một trong ba đại thế lực lớn nhất của Lý Đường đế quốc!
- Bạch Đế thành cũng vậy. Chúng ta tới đây chỉ là vì kiện thất thải Thần binh này, những chuyện khác thì không liên quan gì tới bọn ta.
người nam nhân trông có vẻ lớn tuổi nhất trong số bốn người đứng chung nhàn nhạt nói.
- Thiên Công Sơn Trang cũng tán thành!
Hai vị lão nhân tiên phong đạo cốt cũng nhẹ nhàng gật đầu.
Đợi sau khi ba thế lực lần lần lượt giới thiệu xong, Đường Phong lập tức chấn kinh.
Trong bốn nhóm người đang có mặt ở nơi này, rõ ràng đã tập họp đủ ba thế lực đứng đầu Lý Đường đế quốc. Bất quá nghĩ lại thì cũng không có gì quá khó hiểu, cũng chỉ có Thần binh mới có thể dẫn động cả ba thế lực này ra mặt, cũng chỉ có Thần binh mới có thể khiến họ đứng đối mặt với nhau trên lập trường đối địch.
Đường Phong nhỏ giọng hỏi Lâm Nhược Diên:
- Cô cô, người có biết người của mấy thế lực này không?
Lâm Nhược Diên lắc đầu, dùng truyền âm nhập mật nói:
- Chưa gặp qua, nhưng đã nghe nói qua.

Vô Thường - Chương #149


Báo Lỗi Truyện
Chương 149/1679