Chương 1483: Tình cảnh của Chu Tiểu Điệp (hạ).


- Đại sư huynh xảy ra chuyện gì?
Diệp Lạc Hàn hỏi.
Liễu Như Yên nói qua sự tình một chút rồi bảo:
- Ngày mai Tử nhi đi dược viên lấy một chút dược liệu về, cụ thể là cái gì thì hãy hỏi đại sư huynh của ngươi.
- Vâng, sư phụ!
Hạ Tử gật đầu sau đó lại hỏi một tiếng:
- Sư phụ có thể cho ta mang theo tiểu sư muội đi được không?
- Vì sao muốn mang theo nàng?
- Đệ tử thấy từ khi tiểu sư muội nhập môn tới giờ vẫn rầu rĩ không vui, mang nàng ra ngoài một chút để giải khuây cũng tốt.
Liễu Như Yên vui mừng gật đầu nói:
- Tử nhi thật tỉ mỉ cẩn thận, vậy thì ngươi mang tiểu sư muội cùng đi. Ngày mai vi sư lại có việc ra ngoài, đại khái khoảng mười ngày nửa tháng mới có thể trở về, đại sư huynh các ngươi luyện dược không thể đi đâu, tiểu Hàn ngươi phải chiếu cố hai tiểu sư muội nhiều hơn một chút, chớ có để cho các nàng bị người khác khi dễ.
- Vâng.
Diệp Lạc Hàn lên tiếng rồi lại hỏi:
- Lần này sư phụ lại ra ngoài làm chuyện chuyện gì?
- Kiểm tra tình hình của Hư Thiên Điện.
Liễu Như Yên cau mày.
- Bên phía Chiến gia gửi tin tức nói rằng Hư Thiên Điện có dấu hiệu sắp mở ra, việc này vô cùng quan trọng, đích thân ta phải đi.
- Hư Thiên Điện muốn mở sao?
Nghe vậy, tinh thần ba người đều rung động.
- Phải.
Liễu Như Yên cười cười:
- Các ngươi cố gắng chăm chỉ tu luyện, ngày Hư Thiên Điện mở ra ta sẽ mang theo bọn ngươi tiến vào, nơi này có rất nhiều chỗ tốt, nếu vận khí tốt thì có thể tiết kiệm giúp các ngươi trăm năm khổ tu.
Ba người nghe được lời này vội vã gật đầu không ngớt, không nói tới Diệp Lạc Hàn và Hạ Tử vô cùng hưng phấn, ngay cả Tô Kinh Luận vừa luyện chế thất bại cũng không còn vẻ mặt lo lắng nữa, trên khuôn mặt tràn đầy thần sắc chờ mong.
Hư Thiên Điện là nơi tuyệt mật một trăm năm mới mở ra một lần, tuy nói rằng ngày mở ra bất kỳ kẻ nào cũng có thể đi vào nhưng nếu muốn đạt được chỗ tốt bên trong cũng cần phải có thực lực. Tục truyền mỗi lần Hư Thiên Điện mở ra đều có một người cá chép hóa rồng ngay trong đó, từ một kẻ không có tiếng tăm gì thành lừng danh khắp thiên hạ. Mà trong bốn thế lực lớn, Chiến gia, Cổ gia và Trảm Hồn Tông trải qua hàng nghìn năm qua vẫn bảo trì không suy kiệt cũng chính vì nguyên nhân tới từ Hư Thiên Điện.
Tư Đồ thế gia quật khởi đồng dạng cũng vì Hư Thiên Điện, trăm năm trước trong một lần Hư Thiên Điện mở ra, gia chủ Tư Đồ thế gia chiếm được một ít thứ tốt từ bên trong, điều này mới khiến cho Tư Đồ thế gia tấn chức trở thành một trong bốn thể lực lớn.
Có thể nói, việc này là đại sự của toàn bộ người tu luyện trong thiên hạ. Chỉ ngoại trừ một ít môn phái tồn tại trên trăm năm mới biết tin tức này, còn các thế lực nhỏ khác cũng không hề biết đến sự tồn tại của Hư Thiên Điện.
Từ trong miệng Liễu Như Yên biêt được tin tức về Hư Thiên Điện khiến cho ba vị đệ tử của nàng vô cùng hưng phấn, lúc này Đường Phong cũng đã lui trở về dược viên, hắn len lén kiểm tra một chút thấy vị sư đệ Phương Kiệt của mình vẫn còn đang ngủ say, khí tức bình ổn, xem ra dược hiệu mình hạ quả thực không tồi.
Sáng sớm ngày thứ hai, Đường Phong thi triển một thủ đoạn nhỏ giúp Phương Kiệt tỉnh lại.
- Từ khi tiến vào Thiên Giai tới giờ cũng chưa từng ngủ ngon như vậy.
Phương Kiệt dụi dụi con mắt, lại duỗi thân vươn vai một cái.
- Có lẽ là do cơ thể của ngươi đang bài trừ độc tố.
Đường Phong thuận miệng nói.
Phương Kiệt vô cùng vui sướng, sau đó vui vẻ đi sao dược liệu của mình.
Đường Phong rửa mặt qua loa rồi đặt mông ngồi xuống dưới mái hiên, một mặt nhìn Phương Kiệt sao dược liệu một mặt suy nghĩ không biết tối nay có nên tới Lưu Vân Phong một chuyến nữa không. Tuy rằng hôm qua đi thăm biết được tình cảnh của Chu Tiểu Điệp rất an toàn nhưng vẫn chưa nói chuyện với nàng, hắn còn muốn để Chu Tiểu Điệp mình đã tìm được nàng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đáng tiếc đêm qua bị linh thú kia khiến rút dây động rừng, nếu không phải đột nhiên nó chạy tới chặn lại thì làm sao mình có thể ly khai vội vã như thế?
Nghiệt súc! Trong lòng Đường Phong càng ngoan độc, hai tròng mắt không ngừng đảo liên hồi trong dược viên, hắn quyết định tối nay lại tới lần nữa, nhất định phải phối trí một ít mê dược mạnh mẽ để đánh ngã con linh thú kia.
Chỉ có điều Đường Phong hơi băn khoăn chính là mấy ngày trước rốt cuộc Chu Tiểu Điệp bị ai đánh một tát đây?
Theo đạo lý mà nói, nàng là đệ tử của Liễu Như Yên, ngoại trừ người của Lưu Vân Phong thì căn bản không ai dám động tới nàng. Nhưng mà đêm qua Đường Phong quan sát vài người ở đó dường như cũng không giống người có thể tùy ý trách phạt người khác. Không đề cập tới Tô Kinh Luận si mê luyện dược, Diệp Lạc Hàn có ý tứ với Chu Tiểu Điệp tự nhiên không thể đánh nàng, còn về phần Hạ Tử, nữ tử này nhìn qua dịu dàng nhưng đêm qua lại có những từ ngữ để thử người tình của mình, từ nhừng lời này Đường Phong có thể đoán ra một chút tính cách của nàng.
Có thể là do nàng đánh hay không? Đây chẳng qua vẫn chỉ là suy đoán, Đường Phong cũng không dám khẳng định.
Chuyện tình của dược viên nói thanh nhàn cũng thanh nhàn, nói bận rộn cũng bận rộn, nếu không có người tới lấy dược liệu mà nói thì hai người Đường Phong và Phương Kiệt không có việc gì để làm nhưng nếu có người tới lấy dược liệu thì chỉ cần để ý tới số lượng cần rồi thu thập mang ra. Hơn nữa nói chung thì chính mình cũng không phải động thủ, người tới dược viên cần dược liệu sẽ tự đi hái.
Hôm nay dược viên khá thanh nhàn, hai người Đường Phong và Phương Kiệt đợi từ sáng sớm tới lúc mặt trời lên cao vẫn chưa có ai tới lấy dược liệu. Trong lúc hai người đang trò chuyện thì có tiếng bước chân mềm mại truyền tới cách đó không xa, lập tức có một bóng người chợt lóe trên trước cổng vào dược viên, nhìn lại có hai người đi vào.
- Có người tới, sư huynh cứ nghỉ ngơi, ta đi xem thế nào.
Phương Kiệt cảm kích ân cứu mạng của Đường Phong, mỗi khi có người tới đều chủ động đi trước.
Đường Phong đang muốn gật đầu, bỗng nhiên hắn thấy rõ diện mạo của hai người kia, tinh thần không khỏi chấn động trực tiếp đứng lên.
Hắn thực sự không nghĩ tới người tới lấy dược liệu ngày hôm nay không phải ai khác mà chính là Hạ Tử và Chu Tiểu Điệp trên Lưu Vân Phong. Hạ Tử người cũng như tên mặc một thân y phục màu tím, mái tóc dài bồng bềnh nhìn qua rất thanh thuần thoát tục, hơn nữa dáng dấp cũng không tồi có thể gọi bằng hai chữ mỹ nhân.
Người đi theo phía sau chính là Chu Tiểu Điệp, chẳng qua hiện giờ Đường Phong phát hiện vẻ mặt của Chu Tiểu Điệp vô cùng mất hứng, quai hàm phình ra, vừa đi còn vừa nhìn Hạ Tử trước mặt nghiến răng nghiến lợi, trong đôi mắt linh động tràn đầy vẻ căm thù.

Vô Thường - Chương #1483


Báo Lỗi Truyện
Chương 1483/1679