Chương 1471: Dụ rắn ra khỏi hang (hạ).


Đào Uyên vội vã mang tin tức thần binh xuất thế đi cấp báo, ngay cả thương thế trên người cũng không kịp băng bó vội vã hướng tới Thúy Trúc Phong phóng đi.
Vương Xuân ngồi xuống dưới đất chữa thương, Đường Phong vui vẻ ngồi đợi một bên, thần binh xuất thế, mặc kệ tin tức này có bao nhiêu chuẩn xác nhưng chắc chắn Dư Biển Chu sẽ tự mình chạy tới đây kiểm tra, chỉ cần hắn qua đây là mình liền có thể nhìn thấy hắn.
Ở bên tai đột nhiên truyền tới thanh âm của Linh Khiếp Nhan:
- Phong ca ca, có thể trở về hay không đây? Ở đây có một con rắn nhỏ cứ nhìn ta chắm chằm.
Đường Phong cười nhẹ một tiếng:
- Vậy thì trở về đi.
May mà lúc này có tiểu nha đầu, nếu không phải nàng có khả năng thu nhỏ lại thì Đường Phong cũng không có biện pháp tạo ra vết tích của thần binh.
Một lát sau, trong lúc Vương Xuân còn không phát giác ra Linh Khiếp Nhan đã lén lút trở về trong lòng của Đường Phong.
- Khổ cực rồi.
Đường Phong nhẹ nhàng vỗ vỗ vị trí trên ngực.
Thần binh loại này, nó là thứ có lực mê hoặc vô cùng khiến cho bất kỳ kẻ nào cũng không thể cưỡng lại được, tuy rằng Dư Biển Chu là chấp sự ngoại môn của Trảm Hồn Tông nhưng dù sao cũng chỉ là một Linh Giai trung phẩm, thực lực của hắn không thể so với các cao thủ khác của Trảm Hồn Tông, luận về địa vị càng không thể đánh đồng cùng với những người đó, cho nên lúc này Đào Uyên mang tin tức về thần binh xuất thế cầu kiến hắn, Dư Biển Chu vô cùng lo lắng chạy tới nơi này.
Nhất là Đào Uyên mang sự tình hôm qua tả lại vô cùng sinh động như thật, chuyện này càng khiến cho Dư Biển Chu hưng phấn không chịu nổi.
Trường kiếm có thể phát ra kiếm khí tự chủ, không phải thần binh thì là cái gì? Mà vết thương do kiếm khí trên người Đào Uyên lúc này chính là minh chứng tốt nhất.
Trong lúc hưng phấn, thậm chí Dư Biển Chu lười trách tội Đào Uyên không bẩm báo trước tiên. Nguồn: http://truyenyy.com
Sau khoảng một canh giờ, Đường Phong liền cảm thụ được một cỗ cương khí ba động của cao thủ Linh Giai đang cấp tốc bay tới chỗ này.
- Tới rồi.
Vương Xuân cũng nhận ra, hắn nhanh chóng mở mắt cung kính đứng lên.
Một lát sau, Dư Biển Chu dẫn theo Đào Uyên bay tới trước mặt hai người Đường Phong và Vương Xuân, trực tiếp mở miệng hỏi:
- Thần binh ở chỗ nào?
- Bẩm chấp sự, thần binh vẫn còn ở nơi đây.
Vương Xuân vội vã chỉ ra phương hướng.
Dư Biển Chu bỏ lại Đào Uyên trên tay, theo phương hướng Vương Xuân chỉ tay liếc mắt tới, vẻ mặt không khỏi hưng phấn.
Chuôi kiếm này bị Đường Phong lấy ra làm mồi dụ là một thanh thiên binh vô cùng tốt, nhìn qua khác biệt với những thanh thiên binh bình thường, điều này tất nhiên khiến cho Dư Biển Chu kinh hỉ vạn phần, sự nghi ngờ trong lòng tiêu tan thành mây khói trong nháy mắt.
Đây là thần binh? Ánh mắt nóng rực của Dư Biển Chu nhìn chằm chặp vào thanh trường kiếm, tuy hắn là Linh Giai trung phẩm, sống cũng đã được vài chục năm nhưng cho tới tận bây giờ cũng chưa bao giờ thấy qua một thanh thần binh, chỉ được nghe qua tin tức của nó trong Thần Binh Phổ mà thôi, lại không nghĩ rằng có một ngày dĩ nhiên có thể thấy được.
Dư Biển Chu một mặt tham lam nhìn vào trường kiếm một mặt xem xét nó và xác minh tên của thanh thần binh này.
- Hàn quang tỏa ra không ngừng, âm u trong trẻo nhưng lạnh lùng, có khi nào đó là Thủy Hàn Kiếm ở trong truyền thuyết?
Dư Biển Chu suy nghĩ chỉ trong chốc lát, hô hấp không khỏi gấp gáp.
Đường Phong nghe được thiếu chút nữa cười phá lên, hắn nghĩ thầm người này đúng là chuyện gì cũng có thể tưởng tượng được! Thủy Hàn Kiếm bài danh thứ năm trên Thần Bảng đang ở trên tay lão nương Diệp Dĩ Khô của mình, làm sao vô duyên vô cớ chạy tới đây được?
Buồn cười chính là hai người Đào Uyên và Vương Xuân nghe được lời này vội vàng nịnh hót:
- Chấp sự đại nhân quả có nhãn lực thật tốt, hai người đệ tử dây dưa với nó cả đêm cũng không nghĩ tới nó là một thanh thần binh, quả nhiên ánh mắt của chấp sự đại nhân sáng như đuốc, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra được điểm mấu chốt.
Dư Biển Chu thu hồi ánh mắt lạnh lùng nhìn Đào Uyên và Vương Xuân, hừ lạnh nói:
- Im miệng, chỉ bằng vào các ngươi cũng vọng tưởng muốn thu phục thần binh?
Sắc mặt Đào Uyên và Vương Xuân đại biến, bọn họ tự biết mình lỡ lời, nhanh chóng im miệng không nói nữa.
Phát hiện được thần binh không đi báo mà muốn tự mình thu phục, cuối cùng không thu phục được mới tới tìm Dư Biển Chu, chuyện này ở trong Trảm Hồn Tông chính là một cái tội lớn, may mắn là hiện giờ lực chú ý của Dư Biển Chu bị thần binh hấp dẫn nên trong đầu vẫn chưa có suy nghĩ trách phạt hai người.
Dư Biển Chu lại hừ một tiếng rồi mới quay đầu lại, hắn hít sâu một hơi rồi vô cùng cẩn thận bước tới gần thanh trường kiếm ở trước mặt.
Đào Uyên vội vàng nói:
- Chấp sự đại nhân cẩn thận, kiếm khí của thanh trường binh này rất mạnh.
Dư Biển Chu nghe được lại vận khởi cương khí hộ thân rồi mới nhẹ nhàng bước tiếp về phía trước. Tràng diện vô cùng yên tĩnh, Đào Uyên và Vương Xuân đè chặt tiếng hô hấp và tim đập, con mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bước đi của Dư Biển Chu tới gần thần binh.
Dư Biển Chu cũng như thế, tuy rằng hắn là Linh Giai trung phẩm nhưng thần binh có uy lực lớn mạnh vô cùng, hắn cũng không dám bảo chứng lấy thực lực của chính mình có thể bình yên vô sự dưới kiếm khí của thần binh.
Tuy rằng chưa bao giờ thấy qua thần binh nhưng tin tức về nó cũng đã nghe không sót một chữ, có rất nhiều cao thủ vọng tưởng thu phục thần binh không được lại bị thần binh giết lại. Loại sự tình này vô cùng quen thuộc cho nên Dư Biển Chu không muốn chưa kịp tiếp cận nó thì đã chết.
Tình cảnh trước mắt nhìn qua làm người khác vô cùng lo lắng, khẩn trương phi thường, Đường Phong cũng tỏ ra thần sắc vô cùng chờ mong để phối hợp.
Thế nhưng chuyện khiến cho ba người Trảm Hồn Tông ngoài ý muốn chính là Dư Biển Chu cứ bước đi một mạch tới chỗ thần binh cắm trên mặt đất mà thanh thần binh căn bản không có động tĩnh.
- Không thích hợp a, tại sao lại không có kiếm khí đây?
Hai người Đào Uyên và Vương Xuân nghĩ vỡ đầu cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đêm qua bon họ tớii gần thần binh đều bị đánh bật trở về, một thân khí lực sớm đã tiêu tán, nhưng hiện giờ thần binh không thả kiếm khí ra cản lại.
Cho tới khi Dư Biển Chu rút thanh trường kiếm kia ra khỏi mặt đất, kiếm khí hung mãnh dị thường cũng không hề xuất hiện.
Một màn này khiến cho Đào Uyên và Vương Xuân nhìn ngây người.
Sắc mặt Dư Biển Chu vui mừng như điên cầm thanh trường kiếm, nhưng cũng không lâu sau thần sắc của hắn liền âm trầm, bởi vì hắn phát hiện thanh kiếm trên tay mình căn bản không phải là thần binh mà chẳng qua chỉ là một thanh thiên binh không tồi mà thôi.

Vô Thường - Chương #1471


Báo Lỗi Truyện
Chương 1471/1679