Chương 1469: Tình nghĩa huynh đệ ba ngàn không địch lại được một kiện thần binh (hạ).


- Không biết!
Đào Uyên nhíu mày.
Ánh mắt Vương Xuân sáng ngời:
- Có thể là do thiên tài địa bảo xuất thế?
Lời này vừa thốt ra, Đào Uyên cũng cảm thấy phấn chấn đứng dậy, hắn vội vàng đi tới trước cửa phóng ra ngoài:
- Đi, đi xem sao.
Theo động tác của Đào Uyên, Đường Phong và Vương Xuân cũng chạy theo ra ngoài, ba người đều là Thiên Giai cho nên tốc độ cũng không chậm, phóng tới địa phương có linh khí ba động, không tới thời gian nửa chén trà nhỏ liền tới nơi.
Phóng mắt nhàn nhạt nhìn lại, chỉ thấy trên mặt đất không xa có một thanh trường kiếm cắm trên đó, thanh trường kiếm này vừa nhìn đã biết không phải vật bình thường, nó phản xạ ánh trăng vô cùng trong trẻo nhưng lại phát ra ánh sáng tối mập mờ, trên thân kiếm có hàn tinh lấp lóe, thỉnh thoảng có một chút lưu quang xẹt qua, quan trọng nhất chính là thanh trường kiếm này dĩ nhiên phát ra một cỗ kiếm ý tịch mịch, loại kiếm này vô cùng lợi hai khiến cho Đào Uyên và Vương Xuân bối rối không dám nhìn nữa, đôi mắt nhìn vào bị vô cùng đau đớn.
- Quả thực có bảo bối!
Đào Uyên vui mừng, Vương Xuân càng thêm kích động vạn phần,
Đường Phong ở một bên âm lãnh gào to không ngớt:
- Oa, kiếm này rất mạnh, có thể là thần binh không chừng?
Vừa nghe tới hai chữ thần binh, tròng mắt hai người Đào Uyên và Vương Xuân đều sáng bừng lên.
Hai người bọn họ chỉ là Thiên Giai, vũ khí cầm trên tay cũng chỉ có đẳng cấp cương binh, tuy rằng Trảm Hồn Tông là một đại môn phái nhưng số lượng đệ tử cả ngàn vạn, căn bản không dư thừa vũ khí thiên binh cấp cho đệ tử như bọn họ sử dụng.
Qua nhiều ngày nói chuyện với bọn họ, Đường Phong biết được nguyện vọng của bọn họ chính là cống hiến điều gì đó cho tông môn rồi sau đó đối lấy một ít võ điển bí tịch cao thâm cùng với vũ khí thiên binh.
Vũ khí thiên binh còn ở đâu chưa biết, nhưng đột nhiên có một thanh vũ khí xuất hiện trước mặt có thể là thần binh, chuyện này làm sao không khiến cho hai người phấn chấn được?
Thần binh nhận chủ cũng không nhìn vào cảnh giới của người tu luyện, chỉ cần hợp với tính chất của thần bình thì coi như tu luyện giả Huyền Giai cũng có thể khiến cho thần binh thần phục! Đây là chuyện bình thường, trong lòng hai người đều có suy nghĩ nếu như chính mình hợp với tính tình của thanh thần binh này thì không phải sẽ sở hữu được nó sao?
Ý niệm vừa tới đây, hai người sư huynh sư đệ đều có chút khẩn cấp muốn tới thu phục thanh thần binh trước mặt.
Đào Uyên nói:
- Sư đệ cẩn thận một chút, nếu như quả thật đây là thần binh thì nhất định sẽ có nguy hiểm, để cho sư huynh ta đi trước dò xét tình huống.
Vương Xuân đáp lại nói:
- Sư huynh nói tới đâu vậy, việc nguy hiểm bậc này tự nhiên phải để sư đệ tới thử, làm sao để sư huynh rơi vào hiểm cảnh được? Hay là sư huynh tới giúp ta lược trận để đệ đi xem.
Vẻ mặt Đào Uyên khẩn thiết noi:
- Ta biết sư đệ có một lòng trung can nhưng thân là sư huynh làm sao ta có thể làm ra loại chuyện tình này? Sư huynh không đành lòng a, vạn nhất ngươi gặp phải chuyện gì bất trắc làm sao ta có thể ăn nói với trưởng bối của ngươi?
Vương Xuân lại nói:
- Thân là sư đệ, tư nhiên phải giúp sư huynh giải trừ tai nạn, sư huynh không cần phải nhiều lời.
Đường Phong đứng bên cạnh nghe hai vị sư huynh sư đệ này giả bộ thân tình, nhịn không được nổi lên da gà, tình nghĩa của hai vị huynh đệ ba ngàn lại không địch được một kiện thần binh.
Ở trước mê hoặc của thần binh lợi khí, tình nghĩa chó má gì đó đều là thứ giả dối.
Hai người nói với nhau một hồi cuối cùng cũng không ai chịu ai, bất đắc dĩ chỉ có thể thương lượng cùng nhau tới xem.
Đi tới gần, Đào Uyên còn không quên căn dặn Đường Phong:
- Đường huynh đừng tới gần, thứ này vô cùng nguy hiểm, thực lực của ngươi lại rất thấp, tốt nhất không nên tới gần.
- Uhm.
Đường Phong nặng nề gật đầu.
Đào Uyên và Vương Xuân liếc mắt nhìn nhau, trong nháy mắt ra dấu lúc này mới từ từ tiếp cận tới thanh trường kiếm cắm trên mặt đất, lén lút đi tới năm trượng cũng không thấy chuyện gì phát sinh ngoài ý muốn, bất tri bất giác tốc độ của hai vị sư huynh sư đệ liền nhanh hơn một chút đều muốn chạy tới trước.
Mà khi hai người đi được thêm vài chục trượng thì thanh trường kiếm đang cắm trên mặt đất đột nhiên chấn động, cùng lúc đó có một âm thanh vang lên, một đạo kiếm mang bén nhọn bắn ra qua chỗ này.
- Cẩn thận.
Đào Uyên kinh hãi, vội vội vàng né người tránh được kiếm quang, Vương Xuân cũng không kém, tuy rằng hắn đi tới rất nhanh nhưng cũng có một chút cẩn thận, trong lúc kiếm quang bén nhọn bắn tới vẫn còn né kịp.
Chẳng qua kiếm quang bất ngờ bắn tới này khiến cho sắc mặt hai người huynh đệ hoảng sợ, uy lực của kiếm quang bén nhọn kia tuy rằng không lớn nhưng cũng không hề nhỏ, nếu như bị bắn trúng vào người nhất định sẽ bị thương nặng.
- Dĩ nhiên có thể tự thả ra kiếm khí của mình, xem ra đây thực sự là thần binh không còn nghi ngờ gì nữa. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đào Uyên hưng phấn nói, Đường Phong mơ hồ thấy trong mắt hắn tràn đầy thần sắc điên cuồng.
- Ha ha, ở ngoại sơn cũng có thể có thần binh xuất thế! Chuyện này không thể tưởng tượng được.
Vương Xuân có chút hoa chân múa tay vui sướng.
Trong lúc đang nói chuyện thì đột nhiên thanh trường kiếm cắm trên mặt đất lay động, sau đó một đạo kiếm quang bắn ra, một trái một phải bắn về phía Đào Uyên và Vương Xuân, hai người nhanh chóng vận khởi cương khí hộ thân đỡ lấy kiếm quang bén nhọn đó.
Bang bang…
Hai tiếng động vang lên, hai người đông thời bị đánh bay ra ngoài ngã xuống mặt đất.
Vừa mới đứng lên, hai người không hẹn mà cùng trực tiếp phóng tới chỗ thần binh, kiếm quang lại bay ra lần nữa đánh ngã hai người.
Đường Phong đứng bên cạnh lắc đầu liên tục, đối với một thanh thần binh trước mắt cho dù là ai cũng không thể bảo trì được bình tĩnh, hai người này muốn thu phục thần binh, phần tâm tình này Đường Phong có thể lý giải nhưng thanh trường kiếm cắm xuống mặt đất căn bản không phải là thần binh gì.
Nó chẳng qua chỉ là một thanh thiên binh khá tốt trong đống chiến lợi phẩm của Đường Phong mà thôi. Bản thân nó được tạo thành từ hàn tinh đúc thành trường kiếm, lại được ánh trăng chiếu lên tự nhiên thấy được hàn tinh lấp lóe, nhìn qua vô cùng khác biệt so với vũ khí bình thường.
Về phần khí tức tịch mịch kia cũng không phải do vũ khí của mình tạo nên mà do Linh Khiếp Nhan trốn sau thanh trường kiếm, tuy rằng thực lực của nàng chỉ có Thiên Giai nhưng vẫn không cần để hai người Đào Uyên và Vương Xuân vào trong mắt.

Vô Thường - Chương #1469


Báo Lỗi Truyện
Chương 1469/1679