Chương 1465: Cầm tiền của phi nghĩa (thượng)?


Mà đôi linh lung thủ của Chu Tiểu Điệp lại phù hợp với yêu cầu này, sợ rằng vì nguyên nhân như thế cho nên Chu Tiểu Điệp mới bị Liễu Như Yên coi trọng, sau đó là gặp phải chuyện tai ương vạ gió như thế này.
Cự ly từ Loa Thành tới Trảm Hồn Tông cũng không gần, lấy tốc độ của Đường Phong cũng phải mất ít nhất thời gian ba ngày mới tới được.
Hơn nữa bởi vì Liễu Như Yên cũng mới ly khai Loa Thành, cho nên Đường Phong sợ tốc độ quá nhanh sẽ có thể gặp mặt nàng, vì vậy mà hắn giảm tốc độ xuống, đến tận năm ngày sau mới tới được vùng lân cận của Trảm Hồn Tông.
Trảm Hồn Tông dựa vào núi sông, phong cảnh không tồi, thân là bài danh thứ hai trong bốn thế lực lớn, hơn nữa lại là một thế lực duy nhất tồn tại theo kiểu tông môn, nội tình bên trong Trảm Hồn Tông vô cùng sâu kín.
Ba nhà khác trong bốn thế lực kia tất cả đều tồn tại dưới dạng thế gia, bởi vì truyền thừa của gia tộc cho nên lộ ra vẻ đoàn kết hơn, Chiến gia là gia tộc cổ xưa được truyền đời hơn một nghìn năm, mà Tư Đồ Thiên Hà cũng gần trăm năm mới tấn chức thế gia.
Trảm Hồn Tông là thế lực duy nhất trong đám thế lực mạnh nhất chưa từng mất đi thế lực tông môn. Ở trong dĩ vãng cũng không ít các tông môn tiến nhập vào trong bốn thế lực lớn nhưng rồi vì đủ các loại nguyên nhân mà bị đánh bật ra ngoài.
Hàng năm tích lũy cùng không ngừng mở rộng khiến cho thế lực của Trảm Hồn Tông càng lúc càng khổng lồ.
Mà tông môn này cũng không quá khác so với các tông môn bình thường, nó ở trên một tòa linh mạch thuộc về một dãy núi. Ở trong mỗi ngọn núi đều có người của Trảm Hồn Tông lưu lại. Tất cả bọn họ đều là nhân vật có uy tín danh dự trong Trảm Hồn Tông, ai nấy đều mang theo đồ đệ của mình vào trong ngọn núi tu luyện hỗ trợ ít nhiều, thậm chí chẳng bao giờ xuất hiện ngoại trừ ở bên trong tông môn có đại sự phát sinh cần phải tập kết ở bên ngoài, còn bình thường đều ở trong ngọn núi tu luyện.
Nhìn qua có vẻ rời rạc nhưng thực chất vô cùng chặt chẽ, người ngoài căn bản không thể xong vào bên trong Trảm Hồn Tông.
Luận về nơi ở, Trảm Hồn Tông hoàn toàn xứng đáng là đầu lĩnh giang hồ, từ đầu tới cuối Trảm Hồn Tông chiếm phạm vi trải dài vài trăm dặm. Mà trong chỗ núi non mây bay trập trùng của Trảm Hồn Tông lại có một cái linh mạch tồn tại, chính bởi vì có linh mạch này tồn tai cho nên linh khí trong các ngọn núi vô cùng sung túc, các đệ tử tu luyện trong đó cũng càng thêm nhẹ nhàng.
Có thể nói linh mạch bên dưới dãy núi Phù Vân mới là căn cơ chân chính của tông môn, là một con át chủ bài chưa lật.
Đường Phong không biết rốt cuộc linh mạch này có phẩm chất thế nào, chẳng qua phỏng chừng cũng là một hoạt mạch, không biết nó so với linh mạch hình rồng trong sơn hà đồ của mình ai hơn ai kém.
Nếu như muốn trà trộn vào trong Trảm Hồn Tông thì Đường Phong tự nhiên không thể dùng tới bộ dáng vốn có của mình, bộ dáng này đã bị Liễu Như Yên thấy qua, nếu như cứ giữ nguyên như vậy mà đi vào thì không khác gì tự chui đầu vào lưới. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hơn nữa thân phận hiện giờ của hắn là một đệ tử xuất chúng họ hàng xa của Dư gia, là được gia chủ đương nhiệm tiến cử tới đây bái sư học nghê, căn cứ vào những nguyên nhân này cho nên thực lực bản thân của Đường Phong cũng không được biểu hiện quá cao.
Dáng dấp của Đường Phong sớm đã thay đổi, lợi dùng năng lực làm giả từ trong cương tâm tìm được một âm hồn thích hợp, Đường Phong tùy tiện liền đổi lấy một diện mạo khác. Hiện giờ dáng dấp của Đường Phong vô cùng hàm hậu, mất đi cái khí chất nho nhã, hơn nữa nhìn qua vô cùng thành thật khiến cho người khác vừa nhìn là biết con người ngay thẳng, còn cảnh giới cũng chỉ là Thiên Giai trung phẩm mà thôi.
Bậc cảnh giới này, diện mạo hình dáng đều do Đường Phong tinh tế tuyển ra. Lấy thực lực lượng Linh giai hạ phẩm hiện giờ của hắn, trên người có hai đại công pháp lại có cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất, muốn duy trì một người tu luyện chỉ có cảnh giới Thiên Giai quả thật không cần tốn nhiều sức, có thể nói Đường Phong muốn duy trì bao lâu là có thể được bấy nhiêu, không bao giờ gặp phải cảnh tượng cương khí thiếu hụt như trước đây nữa khiến cho năng lực làm giả này gặp phải tình huống mất đi hiệu lực.
Nhìn dãy núi Phù Vân liên miên không dứt trước mặt, Đường Phong hô lên một tiếng:
- Nha đầu, còn có kẽ hở nào không?
Linh Khiếp Nhan lộ ra cái đầu nhỏ nhắn nhìn quanh chỉ trong chốc lát rồi nói:
- Không có, nhìn không thấy vấn đề gì.
- Tốt, nàng ẩn dấu đi.
Căn dặn Linh Khiếp Nhan một tiếng Đường Phong buồn bực hướng Trảm Hồn Tông phóng tới.
Chỉ trong công phu chốc lát, Đường Phong liền tiến nhập vào trong dãy núi được bao phủ bởi một tầng mây, chợt bên tai hắn truyền tới hai âm thanh xé gió từ xa tới nhanh chóng bắn tới chỗ chính mình.
Đường Phong giả vờ không biết cứ tiếp tục tiến lên phía trước.
Mười hơi thở sau, hai đạo nhân ảnh chợt lóe lên chặn trước lối đi của Đường Phong, một người trong đó tức giận quát lớn:
- Tiểu tử không biết sống chết từ đâu tới, Trảm Hồn Tông mà cũng dám xông loạn!
Đường Phong giả bộ ra vẻ hoảng sợ, vội vã lui về phía sau vài bước triển khai tư thế phòng ngự, đến khi thấy đối phương không có ý đồ công kích thì mới buông hai tay xuống nghiêng đầu cười ngây ngô nói:
- Hai vị cao thủ bớt giận, ta tới Trảm Hồn Tông tìm người chứ không phải có ý định xông loạn, quấy rầy chỗ này, xin thứ lỗi.
Hai người này cũng chỉ có cảnh giới Thiên Giai, chẳng qua cảnh giới bọn họ còn cao hơn Đường Phong hiện giờ một phẩm, tu vi Thiên Giai thượng phẩm, tuổi tác nhìn qua cũng chỉ có ba mươi. Ở đây là vùng lân cận bên ngoài xa nhất của Trảm Hồn Tông, thực lực đệ tử phụ trách nơi đây tự nhiên không thể mạnh, phỏng chừng lấy thực lực của bọn họ trong Trảm Hồn Tông cũng chỉ là tồn tại để sai vặt, hàng ngày bị không ít các sư huynh sư đệ khi dễ, Đường Phong mở miệng gọi bọn họ là cao thủ không khiến cho tâm hư vinh của hai người tăng vọt, cảm giác rất có mặt mũi.
Cho dù vậy cũng chỉ khiến cho thần sắc hai người đang tức giận hạ hỏa đi mà thôi.
- Đi đi đi!
Tên còn lại phảng phất như đuổi ăn mày chỉ vào Đường Phong nói:
- Nơi này là Trảm Hồn Tông, làm sao có người ngươi muốn tìm, từ nay trở về sau không nên tới lại chỗ này chạy loạn, nếu còn dám tiến lên phía trước một bước huynh đệ chúng ta sẽ không khách khí.
- Sư đệ!
Người còn lại tính tình khá tốt, đưa tay ra ngăn trở sư đệ mình nói ác, mỉm cười nhìn Đường Phong nói:
- Xem hình dạng người này cũng thật thà trung hậu, đại khái không giống như đang lừa dối, nói không chừng đúng là hắn tới đây tìm người.

Vô Thường - Chương #1465


Báo Lỗi Truyện
Chương 1465/1679