Chương 146: Cuồng Đao Đoạn Thất Xích. (Hạ)


- Thế này thì nhiều quá.
Tần Tứ Nương vội từ chối.
- Lấy đi, đừng có khách khí với hắn.
Thang Phi Tiếu nói,
- Xem như hắn thông minh, còn biết lấy lòng con gái chúng ta, bằng không ta sẽ cho hắn một trận.
Sau đó, Thang Phi Tiếu lại chỉ vào Đường Phong và hai nha đầu nói:
- Đây là Đường Phong và hai thiếp thân nha hoàn của hắn!
Đoạn Thất Xích liền lộ vẻ kinh hãi, vỗ bàn, nhìn chằm chằm Đường Phong nói:
- Chẳng lẽ vị này chính là Đường Phong của Thiên Tú trong lời đồn, tinh luyện loại vô thượng âm công gì đó, rống một tiếng cát bay đá chuyển, rống hai tiếng nhật nguyệt vô quang, rống ba tiếng trời long đất lở, chỉ nói vài câu đã giết chết hai ngàn năm trăm người đó sao?
Thang Phi Tiếu nhíu mày, sửa lời:
- Hắn đúng là Đường Phong của Thiên Tú. bất quá chuyện không khoa trương như ngươi nói đâu.
- Xin ra mắt tiền bối.
Đường Phong biết rõ vị đầu bếp này là người khó lường, tự nhiên không thể thiếu cấp bậc lễ nghĩa.
- Qủa là Trường Giang sóng sau xô sóng trước!
Trên mặt Đoạn Thất Xích đầy vẻ cảm khái, nhìn về Thang Phi Tiếu nói:
- Đại ca à, chúng ta thật sự đã già rồi!
- Sức sống của lão tử bây giờ vô cùng dồi dào!
Thang Phi Tiếu cười gian một tiếng,
- lão Đoạn, bằng không ngươi cũng đi tìm nữ nhân đi, Thiên Tú có rất nhiều mỹ nữ xinh đẹp tuyệt trần, ta bây giờ đi theo Phong thiếu gia rất nhàn nhã, lâu lâu lại đi đánh đấm với người ta một chút để hoạt động gân cốt!
- Thôi đi.
Đoạn Thất Xích liên tục lắc đầu,
- Năm đó lúc tách ra, huynh nói muốn dùng nữ nhân để hóa giải sát khí của mình, ta thì chọn con đường khác, làm việc gì cũng phải tới nơi tới chốn, không thể bỏ dở giữa chừng được.
- Làm đầu bếp?
Thang Phi Tiếu hỏi.
- Đừng có xem thường đầu bếp, đây là một loại nghề nghiệp rất cao thâm, rất thần thánh đó. Là ngươi thì đều phải ăn cơm. ta bây giờ mỗi ngày đều nghiên cứu món ăn mới. Đúng rồi đại ca, sao huynh biết ta ở tửu lâu này?
Thang Phi Tiếu lắc đầu nói:
- Lúc đầu ta cũng không biết. chỉ là... Trên mấy con thỏ ngươi khắc có dấu vết của Ly Hợp đao pháp, huống hồ gì, chỉ có đậu hũ ngươi làm mới ngọt như vậy.
Đoạn Thất Xích cười khổ một tiếng:
- cũng chỉ có huynh mới nhìn ra được. Đổi lại là người khác thì chỉ có thể nhìn ra trên khối đậu hủ đó có dấu vết đao pháp mà thôi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Đương nhiên rồi, hai huynh đệ chúng ta cùng vào sinh ra tử nhiều năm như vậy, ta không hiểu ngươi sao được?
Hai người hơn mười năm không gặp, lúc này tự nhiên vô cùng nhiệt tình, rượu rót liên tục hết vò này tới vò khác, cả hai lại nhớ về quá khứ, cảm khái hiện tại, thỉnh thoảng lại cười lớn không ngừng, vô cùng thoải mái, Tần Tứ Nương cũng ôn nhu hiếm thấy, cùng hai nha đầu rót rượu cho mọi người.
Rượu qua ba tuần. Thang Phi Tiếu đột nhiên hỏi:
- lão Đoạn, nếu không thì ngươi cũng theo ta tới Thiên Tú đi, hai huynh đệ chúng ta khi nhàm chán cũng có thể cùng nhau tâm sự, so với ở lại đây làm đầu bếp không phải tốt hơn sao?
Đoạn Thất Xích lệ nóng doanh tròng:
- Đại ca, ta chỉ chờ những lời này của huynh. chỉ cần đại ca nói một câu, tiểu đệ ta lên núi đao, xuống chảo dầu, có rơi đầu đổ máu cũng không hối hận. Ta cả đời này chỉ có huynh là huynh đệ tốt, chỉ có huynh là bằng hữu, huynh đi đâu thì ta sẽ theo đó!
- Hảo huynh đệ!
Thang Phi Tiếu run rẩy nắm chặt tay đối phương.
- Ta phải đi thu xếp một chút! Mọi người cứ ra cửa lớn chờ ta, ta sẽ dắt ngựa tới!
Đoạn Thất Xích đứng dậy, uống cạn chén rượu, quệt miệng một cái rồi cầm thái đao của mình lên, hiên ngang bước ra ngoài.
Ánh mắt mơ màng vì rượu của Thang Phi Tiếu đột nhiên nhíu lại, tinh quang bắn ra bốn phía.
Đường Phong nói:
- Vị tiền bối này thật dễ nói chuyện.
Trong Yên Liễu các hiện tại đã có Thiên Sát Thần, nếu cả Địa Thí Thần cũng tới thì từ nay về sau còn ai dám gây sự với Thiên Tú nữa? vốn Đường Phong cũng không biết nên mở lời ra sao, dù sao mình và hắn cũng mới gặp lần đầu, không được như Tiếu thúc. Vì mình đã cứu Tiểu Manh Manh, Thang Phi Tiếu ghi ơn nên mới tình nguyện ở lại Thiên Tú.
Nhưng khiến Đường Phong không ngờ là Tiếu thúc lại biến mong muốn của mình thành sự thật, đây đúng là trên cả mong đợi.
Thang Phi Tiếu cười khẽ một tiếng:
- Là giả đấy, ngươi cho rằng hắn thật sự muốn đi cùng chúng ta à?
Đường Phong ngạc nhiên:
- lẽ nào những gì hắn vừa nói đều là giả sao?
Lúc Đoạn Thất Xích nói những lời kia, vẻ mặt rất kích động, thanh âm run rẩy, ẩn chứa vô vạn chân tình, nhìn sao cũng không giống giả tí nào.
- Hắn nhấc mông một cái ta liền biết hắn muốn làm gì!
Thang Phi Tiếu cười lạnh một tiếng, uống cạn chén rượu trên tay rồi đứng lên nói:
- Đi thôi!
Cả đám người ngơ ngác theo sát Thang Phi Tiếu ra khỏi tửu lâu, sau khi tính tiền xong liền vong ra sau, đứng chờ trong hẻm nhỏ ở cửa sau Nhất Phẩm Hiên.
Chỉ lát sau, quả nhiên nhìn thấy Đoạn Thất Xích vác một cái bao nhỏ trên lưng đang đi ra ở đầu hẻm bên kia, vẻ mặt bối rối quay đầu nhìn lại, sau đó nhanh chóng chạy về phía này.
Đường Phong thầm than một tiếng, thầm nghĩ quả nhiên lời của vị tiền bối này không đáng tin, vừa nói ra những lời chân tình thật ý, đảo mắt qua đã muốn trốn bằng cửa sau, đúng là cáo già!
Đoạn Thất Xích vừa đi được vài bước, ngẩng đầu lên đã thấy Thang Phi Tiếu, Tiếu thúc lên ngựa xuất quân, khổ người to lớn đứng chắn ngang hẻm nhỏ, khoanh tay mỉm cười nhìn hắn.
Đoạn Thất Xích lập tức như gà trống bại trận, đầu cúi thấp, cười khổ đi sang.
Đoạn Thất Xích đi thẳng tới trước mặt Thang Phi Tiếu, vẻ mặt buồn rầu nói:
- lão Thang à, ngươi cần gì phải đuổi tận giết tuyệt như vậy? Đều đã lớn cả rồi, nên tích chút âm đức cho bản thân, chữa cho ta một con đường sống đi.
- lão Đoạn, lời này ngươi nói sai rồi!
Thang Phi Tiếu nghiêm mặt nói,
- Bây giờ cũng không phải ta lôi kéo ngươi đi giết người cướp của, chỉ là huynh đệ ta nhớ tới tình cũ, muốn giúp ngươi một tay mà thôi.
Đoạn Thất Xích thở dài nói:
- Đi cùng với ngươi cũng như nhảy vào hố lửa, sao có thể xem như giúp ta được? Mười năm qua cũng đủ cho ta triệt để minh bạch, bây giờ thật sự không muốn làm những chuyện như lúc trước nữa. Lão Thang, ngươi để ta đi đi. Huynh đệ nhiều năm như vậy, ta cũng không muốn động thủ với ngươi, ta bây giờ rất hài lòng với cuộc sống của mình, làm một tên đầu bếp, dựa vào đôi tay của mình kiếm cơm, không làm những chuyện chém chém giết giết kia nữa.
Thang Phi Tiếu lạnh nhạt nói:
- lão Đoạn, ta chỉ hỏi ngươi một câu, nguyên nhân thật sự khiến chúng ta rời khỏi Đại Tuyết cung là gì? Chẳng lẽ ngươi không muốn tiến thêm một bước nữa hay sao?
Thần sắc Đoạn Thất Xích lập tức ngưng trọng, ánh mắt trở nên nóng bòng, nhưng lại lắc đầu:
- Khó! Khó lắm!
Thang Phi Tiếu cười lớn nói:
- Ta biết ngay ngươi sẽ không cam chịu như vậy mà! Ha ha.
Lập tức dùng truyền âm nhập mật nói với hắn một câu.
Thần sắc của Đoạn Thất Xích vốn đang ảm đạm lập tức chấn kinh, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Thang Phi Tiếu:
- Đây là thật sao?
- Ta có thể lừa ngươi à?
Kế tiếp, hai người bọn họ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, miệng cứ mấp máy liên tục, Đường Phong và Tần Tứ Nương đứng sau lưng Tiếu thúc cũng không biết họ đang nói gì, không khí trở nên vô cùng quỷ dị.
Hồi lâu sau, Đoạn Thất Xích mới nói:
- đã vậy thì lão Đoạn ta tái xuất giang hồ là được chứ gì?
Thang Phi Tiếu nói:
- Huynh đệ chúng ta song kiếm hợp bích! Để đám người tìm tới chúng ta gây chuyện đều đi gặp quỷ cả đi!

Vô Thường - Chương #146


Báo Lỗi Truyện
Chương 146/1679