Chương 1455: Ngươi nói ai già (hạ)?


Đường Phong cười toe toét, một giật giật truyền âm cho Linh Khiếp Nhan nói:
- Nhìn qua tuy Cổ gia chủ này tuổi còn trẻ nhưng thực chất đã hơn trăm rồi. Chỉ là vì có thuật trú nhan cho nên khuôn mặt mới thanh tú như vậy thôi. Mà cấm kỵ lớn nhất của nàng chính là có người trước mặt nàng đề cập tới chữ già! Nghe bảo nàng ở Cổ gia có một đám thị nữ hầu hạ chuyên xưng hô nàng là tiểu tỷ.
- Tiểu tỷ?
Linh Khiếp Nhan ngạc nhiên, cho dù Cổ U Nguyệt nhìn qua rất trẻ nhưng dù sao cũng đã tới tuổi tác kia, làm sao còn để thị nữ gọi mình là tiểu tỷ đây?
- Nếu ai nói nàng già, tuyệt đối nàng sẽ không bao giờ tha.
Ngữ khí Đường Phong tràn ngập vui vẻ, hắn cảm thấy vô cùng hài lòng.
Chuyện này thật tốt, lão thất phu Tư Đồ Thiên Hà này không chỉ nhắc tới từ già trước mặt Cổ U Nguyệt mà còn gọi nàng là lão yêu bà, lấy tính tình nóng nảy của Cổ U Nguyệt làm sao nhẫn nhịn được?
- Cổ gia chủ chậm đã, có chuyện gì từ từ nói.
Tư Đồ Thiên Hà đánh mắt với các đệ tử, ngay lập tức những người đó nhanh chóng triển khai thân pháp chạy trốn ra ngoài.
Đường Phong tóm lấy Linh Khiếp Nhan kéo đi:
- Đi mau, có trò hay để nhìn.
Mọi người trong phòng vừa rời đi, Cổ U Nguyệt vươn một ngón tay lên thu lại kiếm ảnh trôi dạt đằng sau về trong tay, khi cự kiếm vừa tay cũng là lúc dưới chân Cổ U Nguyệt truyền ra một đạo sóng khí mạnh mẽ tán ra ngoài, cả Đường phủ bị cỗ sóng khí này trực tiếp chấn tan thành bột mịn, tường đổ ngói vỡ liêu xiêu tứ tán khắp nơi.
- Tòa nhà của ta!
Đường Phong mới đứng vững gót chân liền thấy tòa nhà của mình mua bằng linh thạch đã bị hủy diệt,
- Lão thất phu mau nộp mệnh!
Thanh âm Cổ U Nguyệt chợt truyền đến trong đống phế tích, Đường Phong cảm giác được hai cỗ khí thế Linh Giai thượng phẩm đụng vào nhau.
Toàn bộ Loa Thành phảng phất như đang run rẩy.
- Đánh, đánh mạnh lên!
Đường Phong chọc tức hai người, một người Tư Đồ Thiên Hà man rợ nói năng bá đạo, còn một người Cổ U Nguyệt nói năng không có lý lẽ, cả hai đều không phải tốt lành gì, tốt nhất khiến cho bọn chúng chó cắn chó đi.
Hai vị Linh Giai thượng phẩm liều chết chiến đấu, phạm vi xung quanh quả thực không còn gì để nói, mới qua hai ba chiêu mà phương viên trăm trượng lấy Đường phủ làm trung tâm đất đai đã nứt nẻ, tất cả phòng ốc đều sụp đổ.
Chiến trường vô cùng hỗn loạn, thiên địa linh khí lưu rung chuyển không ngớt, dùng mắt thường căn bản không thể thấy rõ thế cục bên trong. Dưới cảm nhận của Đường Phong cũng chỉ biết được hương đi của hai người mà thôi, căn bản không thấy động tác của bọn họ.
Một lúc sau, một đạo nhân ảnh bay ra từ phế tích, chạy trốn về phía bên ngoài Loa Thành, ngay sau đó một đạo nhân ảnh theo sát di ra.
Đường Phong phong mắt nhìn lại, chỉ thấy người đi ra đầu tiên chính là Tư Đồ Thiên Hà lúc này đang chạy trốn vô cùng chật vật, còn người đuổi theo phía sau chính là Cổ U Nguyệt, trên tay nàng cầm một thanh cự kiếm to gấp ba thân thể nàng đuổi theo không rời.
- Lão thất phu có can đảm đứng lại!
Cổ U Nguyệt một mực truy đuổi, giọng nói vô cùng giận giữ.
- Cổ gia chủ nếu vẫn dây dưa không ngớt đừng trách lão phu hạ thủ không lưu tình!
Tuy rằng Tư Đồ Thiên Hà biết rằng vì một câu nói lỡ lời của chính mình bị nữ nhân kia đuổi theo đánh không ngớt nhưng dù sao thân phận hắn cũng vô cùng tôn quý, làm sao chịu được nỗi nhục này? Nếu như chiến đấu thật sự cho dù mình không địch lại được thì Cổ U Nguyệt cũng không tốt hơn bao nhiêu.
- Ha ha…
Cổ U Nguyệt nghiến răng nghiến lợi cười, nụ cười khiến cho người khác sởn gai ốc:
- Ngày hôm nay ngươi chết chắc rồi, cho du Tư Đồ Phục tự mình đến đây cũng không thể bảo vệ được ngươi!
- Vậy thì đắc tội!
Tư Đồ Thiên Hà bay ra ba mươi dặm, hắn thấy Cổ U Nguyệt truy sát ở phía sau căn bản không thể thoát được, chỉ có thể dừng lại bước chân chuẩn bị chiến đấu một hồi với Cổ U Nguyệt.
Trận chiến này cho dù ở thế giới bên ngoài cũng rất khó gặp, rất nhiều cao thủ của Loa Thành đều đi tới xem hai vị cao thủ Linh Giai thượng phẩm đại chiến để học tập thêm kinh nghiệm.
Đường Phong đứng tại chỗ lại chần chừ.
- Phong ca ca, chúng ta làm sao bây giờ?
Ở chỗ này khẳng định vô cùng nguy hiểm, trước không nói Tư Đồ Thiên Hà đang theo dõi chính mình mà ngay cả Cổ U Nguyệt cũng không biết có ý đồ gì, nếu nàng cũng có tâm tư giống như Tư Đồ Thiên Hà vậy thì hôm nay rất khó trốn thoát.
Nhưng nếu rời đi thì toàn bộ bố trí ban đầu sẽ bị uổng phí.
Một lát sau, Đường Phong cắn răng nói:
- Không vào hang cọp sao bắt được cọp con! Ở lại!
- Được!
Linh Khiếp Nhan đáp không dị nghị.
Thu lại tất cả dược thi vào trong không gian Mị Ảnh, Đường Phong quyết định chạy ra ngoài Loa Thành, nếu như đã định lưu lại thì không thể bỏ qua trận chiến náo nhiệt này, quan sát học tập Linh Giai thượng phẩm chiến đấu cho dù không có chỗ tốt thì cũng không có chỗ hại.
Trong thời gian Đường Phong chạy tới đó, xung quanh chiến trường đã có không ít người vây quanh, về cơ bản các cao thủ Linh Giai ở Loa Thành đều đã ở chỗ này, cả đám đưa mắt giương lên mong chờ Cổ U Nguyệt và Tư Đồ Thiên Hà chiến đấu với nhau để học hỏi.
Hai đại cao thủ Linh Giai thượng phẩm chiến đấu chính diện, Tư Đồ Thiên Hà cũng không thể trốn tránh, hắn thỏa tay thi triển chiêu thức chân chính. Người này tu luyện một bộ trảo pháp, mười ngón tay huy động lên tạo thành trảo phong hầu như có thể cắt vỡ không gian, chiêu thức giống như liệp ưng vồ mồi vô cùng mãnh liệt, hiện lên vẻ độc ác vô cùng.
Mà kiếm kỹ Thương Ưng Phá Phong Lôi ở trên tay Cổ U Nguyệt có khí thế kinh người, cự kiếm kia khiến cho nhiều người cảm giác được sự cao cao tại thượng trong lòng, trước đây Đường Phong sử dụng cự kiếm trong Thiên Tú Tông gặp phải đệ tử Kiếm Môn cũng sử dụng cự kiếm, nhưng khi hai người đối chiến nhau thì tên đệ tử Kiếm Môn trước mặt hắn giống như đồ chơi của tiểu hài tử, và giờ cự kiếm trên tay Cổ U Nguyệt so với hắn thì lại là hắn giống như một tiểu hài tử gặp phải người lớn vậy, căn bản không cùng một đẳng cấp.
Thương Ưng Phá Phong Lôi kiếm kỹ thi triển ra, sấm chớp cuồn cuộn, ào ào không dứt, mỗi một chiêu thức đều căn bản không giống như kiếm kỹ nữ tử tu luyện, nhưng trên tay Cổ U Nguyệt lại có thể phát ra khí thế vô cùng lớn mạnh, chém trảo phong uy mãnh của Tư Đồ Thiên Hà không còn một mảnh.
Hai người đánh nhau trên trời xuống đất, lại từ dưới đất đánh lên trời, một màn chiến đấu này vô cùng túi bụi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Một mặt đánh, Cổ U Nguyệt một mặt chửi bới không ngớt:
- Lão thất phu, lão yêu quái, lão bất tử, cả nhà ngươi đều già.

Vô Thường - Chương #1455


Báo Lỗi Truyện
Chương 1455/1679