Chương 1452: Nhị trưởng lão muốn đoạt ngay trước mặt hay sao (hạ).


Nhưng nếu cứ đứng chặn ngoài cửa như vậy thì có chút không hợp tình hợp lý.
- Mời!
Đường Phong suy nghĩ trong chốc lát rồi dịch thân thể sang một bên.
- Quấy rầy!
Tư Đồ Thiên Hà ôm quyền nói, hắn dẫn đầu mang theo chúng đệ tử của Tư Đồ thế gia đi vào bên trong Đường phủ.
Khi đoàn người này tiến vào trong đại sảnh của phòng khách, khách nhân vừa ngồi xuống, thậm chí Đường Phong ngay cả nước trà còn chưa dâng lên thì chỉ nhìn chăm chăm vào Tư Đồ Thiên Hà.
Vị nhị trưởng lão của Tư Đồ thế gia này coi như không tồi, không phải cái loại tính tình nóng nảy động một cái là điên cuồng lên. Đường Phong nhiều lần khiến hắn mất mặt mũi nhưng hắn vẫn có thể nhẫn nhịn được, nhưng các đệ tử của hắn đứng phía sau nhìn Đường Phong trợn mắt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Những đệ tử này cũng đều là cao thủ Linh Giai, tất cả đều là Linh Giai hạ phẩm, số lượng không ít chừng hơn mười người. Cảnh giới bọn họ tương đồng vời Đường Phong, nhưng đối phương lại đối đãi như vậy với người của Tư Đồ thế gia, trong lòng bọn họ làm sao có thể thoải mái được?
Trầm mặc trong chốc lát, Tư Đồ Thiên Hà cười nói:
- Đường công tử đã là người ngay thẳng, lão phu cũng không lòng vòng quanh co nữa, chúng ta đều nói trắng ra, chắc công tử cũng đã biết mục đích của lão phu tới nơi này là gì.
- Quyển trận pháp?
Đường Phong liếc mắt nhìn hắn.
- Không tồi!
Tư Đồ Thiên Hà vỗ tay.
- Công tử làm ra động tĩnh lớn như vậy ở Loa Thành, dụng tâm hẳn vô cùng kín đáo.
Đường Phong cười ha hả nói:
- Nhị trưởng lão cho rằng mục đích của Đường mỗ là cái gì?
Ánh mắt sáng quắc của Tư Đồ Thiên Hà nhìn Đường Phong chằm chằm, chỉ trầm ngâm trong chốc lát rồi nói:
- Lão phu vốn tưởng rằng công tử có bậc cảnh giới này xác thực vì tài mà đến. Nhưng hôm nay vừa thấy lại khiến cho suy đoán của lão phu có chút nghi hoặc. Công tử lộ ra quyển trận pháp trước mắt rất nhiều người, ai cũng đều hiểu giá trị của quyển trận pháp kia không phải một ít linh thạch có thể so sánh được, nhưng nếu nói công tử có dụng tâm kín đáo thì lão phu vẫn không đoán được ý định của công tử là gì.
Đường Phong mỉm cười, trong lòng cũng rùng mình. Nhị trưởng lão của Tư Đồ thế gia xác thực không hề đơn giản, người ta nói lão già thành tinh quả nhiên không phải giả.
- Lần này lão phu tới đây, thứ nhất là vì Tư Đồ thế gia, thứ hai là vì công tử mà tới!
Lời nói của Tư Đồ Thiên Hà sắc bén, cười nhẹ một tiếng mở miệng nói.
Đường Phong nhíu mày lại:
- A? Mời chỉ giáo?
- Công tử không phải bị hồ đồ chứ? Trên tay công tử nắm giữ quyển trận pháp mà ai ai cũng đều muốn, nhưng không biết được có câu thất phu vô tội hoài bích có tội sao? Quyển trận pháp còn ở trên tay công tử một ngày thì công tử không có một ngày bình an!
- Ý tứ của nhị trưởng lão là bảo Đường mỗ giao quyển trận pháp cho nhị trưởng lão thì sẽ thoát khỏi được vũng bùn này sao?
Tư Đồ Thiên Hà mỉm cười nói:
- Không biết Đường công tử có thể bỏ qua những thứ mình yêu thích hay không?
- Đường mỗ đã nói qua cùng các vị gia chủ Loa Thành, năm ngày sau ở trong Đường phủ đấu giá quyển trận pháp, ai ra giá cao thì quyển trận pháp này sẽ thuộc về người đó, tuy rằng quyển trận pháp này quý trọng nhưng cũng không phải vật không dứt bỏ được.
- Có Tư Đồ Thiên Hà ta ở đây, người trong Loa Thành có ai dám đoạt?
Tư Đồ Thiên Hà cười lạnh một tiếng.
- Cho dù thế nào đi nữa cũng sẽ rơi vào tay Tư Đồ thế gia ta, nếu Đường công tử không ngại mời nói một cái giá?
- Ta đã nói thì phải thủ tín, nói năm ngày sau bán thì năm ngày sau bán! Nhị trưởng lão nếu nói như vậy thì hãy chờ tới năm ngày sau đến đây, lúc đó xem xem người của Loa Thành có thực sự không dám tranh đoạt với nhị trưởng lão hay không.
Sắc mặt Tư Đồ Thiên Hà trở nên lạnh lùng, lại nói:
- Lẽ nào Đường công tử cho rằng chỉ cần bỏ quyển trận pháp khỏi tay thì có thể yên ổn? Quyển trận pháp tuy là thứ vô cùng quý giá nhưng mọi người đều biết quyển trận pháp này được lưu truyền từ tay công tử ra, nếu như chiếm được công tử thì cũng có thể sở hữu được quyển trận pháp, công tử cần phải suy nghĩ.
Đường Phong gật đầu nói:
- Nhị trưởng lão nói phải
Tư Đồ Thiên Hà cười nói:
- Đường công tử thực là người nhanh nhạy, kỳ thực muốn hóa giải kiếp nạn này cũng không phải là việc khó, chỉ cần Đường công tử làm một việc là có thể xong.
- Nhị trưởng lão cứ nói thẳng.
Đường Phong đại khái có thể đoán ra Tư Đồ Thiên Hà đang muốn làm cái gì.
Quả nhiên, Tư Đồ Thiên Hà mở miệng nói.
- Gia chủ của bản tộc rất tán dương công tử, nếu như công tử nguyện ý thì xin mời về gia tộc của ta làm khách quý? Gia tộc của ta sẽ lấy thượng lễ đối đãi.
- Ha ha…
Đường Phong nhịn không được nở một nụ cười, không phải vì cười Tư Đồ Thiên Hà quanh co muốn quyển trận pháp mà chỉ cười hắn không biết cái gì, dĩ nhiên lại mời đại cừu nhân của gia tộc mình về làm khách quý.
- Công tử nghĩ như thế nào?
Sắc mặt Tư Đồ Thiên Hà nghiêm nghị hỏi.
Đường Phong thu liễm tiếu ý lại mở miệng nói:
- Lòng tốt của nhị trưởng lão, tại hạ xin ghi nhớ trong lòng. Chỉ là chuyện tình của Đường mỗ còn chưa xong, phải tính toán cân nhắc đã.
- Công tử không hối hận?
Tư Đồ Thiên Hà tự nhận đã hết lòng tận tụy, nhưng đối phương lại không chịu tiến tới mà lui, thực sự khiến hắn không vui.
Đường Phong lắc đầu.
Tư Đồ Thiên Hà thở dài một tiếng, hắn cảm thấy muốn giải quyết chuyện này theo hướng êm đẹp là không có năng, tuy rằng tuổi của chủ nhân Đường phủ này còn trẻ nhưng muốn đối phó lại vô cùng khó khăn.
Nhưng để có được quyển trận pháp thì Tư Đồ Thiên Hà cũng không thể rời đi được, nếu mềm không xong thì phải dùng cứng. Chỉ là một người Linh Giai hạ phẩm mà thôi, một cái móng tay của mình có thể bóp chết hắn, sau đó đưa hắn trở về trong tộc thì quyển trận pháp kia sẽ là vật trong tay của Tư Đồ thế gia.
Sắc mặt nghiêm túc lại, Tư Đồ Thiên Hà đứng dậy nhìn thẳng vào Đường Phong nói:
- Trước đây Tư Đồ Thiên Hà có hai vị trưởng lão Linh Giai trung phẩm mang theo hai mươi đệ tử Linh Giai tiến nhập vào trong linh mạch chi địa. Tin tức truyền về họ bị người của Đường gia bảo sát hại tàn nhẫn, lão phu đã tra quá bối cảnh của công tử trước đây không có gì, mà dòng họ của công tử khiến cho ta rất lưu ý, không biết công tử có thể nói cho lão phu biết được ngươi và Đường gia bảo có quan hệ như thế nào hay không?
Lời này vừa nói ra, sát khí trên người Tư Đồ Thiên Hà tuôn ra như ẩn như hiện, các đệ tử đứng phía sau hắn cũng vận khởi cương khí lên, rút ra binh khí nhìn chằm chằm vào Đường Phong.

Vô Thường - Chương #1452


Báo Lỗi Truyện
Chương 1452/1679