Chương 1443: Chỉ truyền một người (hạ).


- Sở học của bản môn không cho phép truyền ra ngoài.
Đường Phong thở dài yếu ớt một tiếng.
Nghe câu trả lời như vậy, vẻ mặt chờ mong của mọi người không khỏi tối sầm lại, ai nấy đều nghĩ thầm quả nhiên như vậy, nếu trận pháp chi đạo dễ dang học được thì cũng không đến mức sắp tuyệt tích trên cõi đời này.
- Chẳng qua…
Lời nói Đường Phong vừa xoay chuyển khiến tâm tư mọi người đều ngưng lại.
- Sư trưởng của bản môn đã từng nói, trận pháp là để tạo phúc cho chúng sinh, để giảm bớt nỗi khổ do tu luyện. Nếu chỉ một mình ta bố trí trận pháp thì số người được lợi dường như quá ít, nếu như có thêm nhiều người học được trận pháp thì cục diện hiện giờ sẽ không còn như vậy nữa.
- Đường công tử vô cùng đại nghĩa, nếu nói vậy thực sự quá tốt.
Trên khuôn mặt Dư Thiên Phách toát ra ý tứ mập mờ.
- Trên đời này có rất nhiều tông môn coi trọng bí tịch võ điển của mình, ai nấy đều cất kỹ bí tịch võ điển cao thâm ở trong nhà, nhìn qua giống như là bảo hộ nhưng thực chất lại đang làm hao mòn chúng đi, khiến cho chúng không phát huy được năng lực của chúng. Người thiên hạ quá nhiều, ngay cả những người có thiên tư xuất chúng cũng ngại không muốn cho người có xuất thân kém xem các bí tịch võ điển, thế cho nên chỉ có thể đi tìm kiếm cả đời, bi thương thay.
Lời nói của Dư Thiên Phách có chút chần chừ, tiếng nói rõ ràng giống như chưa từng nhớ gia tộc của mình cũng cất giấu toàn bộ bí tịch võ điển đi, gia tộc nào được như hắn nói đều là độc nhất vô nhị.
- Phải, Dư gia chủ nói không sai.
Đường Phong phối hợp nói tiếp.
Nhất thời tràng diện sục sôi hẳn lên, Dư Thiên Phách hận rèn sắt khi còn nóng nói:
- Nếu Đường công tử không muốn thông đồng làm bậy thì cũng đơn giản thôi, công tử chỉ cần truyền thụ trận pháp chi đạo xuống dưới là được!
Đường Phong một mặt gật đầu như gà mổ thóc, một mặt khác âm thầm cười nhạt, thực khi dễ thiếu gia ta là hài tuổi ba tuổi a, hơi chút phối hợp với các ngươi khiến các ngươi tưởng mình là ai chứ.
- Sư trưởng đã nói học trận pháp là để tạo phúc cho bá tánh, tất nhiên Đường mỗ luôn tuân theo sự chỉ dạy này.
Thành! Mọi người cực kỳ vui mừng, mặc dù những lời này Đường Phong không nói hết ra nhưng ý tứ thì đã minh bạch, mọi người không nghĩ tới thanh niên này lại vụng về như vậy, tuy rằng thực lực không tồi nhưng lại chưa từng trải, chỉ nịnh hắn vài câu mà khiến hắn nguyện ý truyền thụ trận pháp.
Dư Thiên Phách vội vàng nói:
- Vậy không biết phải thế nào mới có thể học trận pháp chi đạo của Đường công tử?
Đường Phong liếc mắt nhìn mọi người, chỉ thấy trong mắt mọi người đều lóe lên ánh sáng xanh biếc, sáng loáng vô cùng nhìn chằm chằm vào Đường Phong hận không thể nuốt hắn một ngụm vào trong bụng.
- Trận pháp có thể truyền thụ.
Đường Phong nở một nụ cười tiêu sái.
- Nhưng không thể truyền cho nhiều người, nếu như để cho sư môn của Đường mỗ biết được thì Đường mỗ cũng không chịu nổi trách nhiệm.
- Vậy thì có thể truyền cho bao nhiêu người?
Lục Định Viễn khẩn trương hỏi thăm.
Đường Phong giơ một ngón tay dựng thẳng lên.
- Mười người?
Trong lòng Tư Đồ Phục vui vẻ, nếu như có thể truyền thụ cho mười người, lấy thực lực Dư gia tại Loa Thành chắc chắn có thể chiếm được một danh ngạch trong số đó.
Đường Phong lắc đầu nói:
- Chỉ có một người!
- Vì sao chỉ có thể truyền cho một người?
Dư Thiên Phách vừa dứt lời liền cảm thấy mình quá mất hình tượng, vội vang chỉnh là một chút rồi nói:
- Coi như ta nói linh tinh mong Đường công tử chớ trách, nếu như chỉ chọn một người thì nên làm thế nào bây giờ? Công tử xem chúng ta có quá nhiều người.
Đám người Lục Định Viễn ở bên cạnh mạnh mẽ gật đầu.
Đường Phong ngồi trở lại trên ghế, nhấp một ngụm trà khẽ cười nói"
- Như lời của Hùng tộc trưởng, đây chỉ là một bút giao dịch mà thôi. Những ngày gần đây túi tiền ta thực sự nghèo nàn, bày bố trận pháp phải hao tổn rất nhiều linh thạch. Nếu chư vị ai có thể cấp cho Đường mỗ nhiều linh thạch để bày bố trận pháp hơn thì Đường mỗ sẽ truyền lại trận pháp cho người đấy.
- Triệu gia cấp năm trăm khối linh thạch hạ cấp!
Lời Đường Phong vừa dứt liền có người báo giá.
- Chúc gia tám trăm khối!
- Lục gia một nghìn khối!
- Dư mỗ ra một nghìn năm khối!
Dư Thiên Phách đắc ý dạt dào, nếu như nói về số lượng linh thạch ở trong Loa Thành không thể nghi ngờ Dư gia có nhiều nhất, về điểm này ngay cả Lục gia cũng không thể bằng được.
Lục Định Viễn oán hận liếc mắt nhìn Dư Thiên Phách, tuy rằng hai người quan hệ không tồi nhưng chuyện liên quan đến trận pháp thuộc về ai, không ai khách khí với nhau.
- Lục gia ra hai nghìn khối!
Dư Thiên Phách giống như mèo bị dẫm phải đuôi nhảy dừng lên, nghiến răng nghiến lợi nhìn Lục Định Viễn nói:
- Lục huynh, Lục gia của ngươi có nhiều linh thạch vậy sao?
Lục Định Viễn thản nhiên nói:
- Có hay không tự Lục mỗ hiểu rõ.
Dư Thiên Phách oán hận nói:
- Tốt, tốt! Lục huynh đang muốn tương tàn cùng ta sao! Vậy đừng trách Dư mỗ không khách khí nữa.
Lời vừa dứt hắn hô lớn nói:
- Dư gia hai nghìn khối linh thạch hạ cấp, cộng thêm năm khối linh thạch cao cấp.
Một khối linh thạch cao cấp tương đương với một trăm khối linh thạch hạ cấp, tuy rằng giá trị bằng nhau nhưng linh thạch cao cấp lại khó tìm được hơn, người tu luyện bình thường không thể tìm được linh thạch cao cấp, ngoại trừ một ít tình huống đặc biệt nếu không rất ít người sẽ dùng linh thạch hạ cấp để hoán đổi.
Như vậy Dư Thiên Phách ra giá chẳng khác nào là hai nghìn năm trăm khối linh thạch hạ cấp.
Số lượng này khiến cho Lục Định Viễn chần chờ một chút, tuy rằng trận pháp kia không tồi nhưng dù sao hiệu quả của nó cũng không lớn, nếu như dùng nhiều linh thạch như vậy để mua về sợ rằng cũng không có lợi.
Hai nghìn năm trăm khối linh thạch hạ cấp này nếu phân phát cho các đệ tử thì mỗi người cũng được không ít.
Trong lúc hắn còn đang chần chừ, thanh âm của Đường Phong lại truyền tới:
- Sợ rằng chư vị đã hiểu nhầm ý tứ Đường mỗ rồi.
- Sao vậy?
Dư Thiên Phách đang nắm chắc thắng lợi chỉ sợ phát sinh biến cố, không khỏi mở miệng nói.
- Cái mà Đường mỗ muốn truyền thụ cũng không chỉ là trận pháp nho nhỏ bên trong thành!
Đường Phong nở một nụ cười thành tiếng. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Sắc mặt mỗi người đều chấn động, Dư Thiên Phách run giọng nói:
- Ý của Đường công tử là…
- Nếu đã muốn truyền thụ, tất nhiên không thể giữ lại gì! Trước đây Đường mỗ cũng đã nói qua, trận pháp bày bên trong thành cũng chỉ là loại trận pháp thô thiển nhất mà thôi, sở học cả đời của Đường mỗ đâu chỉ có trận pháp này? Còn có trận pháp tụ lại linh khí cùng loại nhanh hơn rất nhiều, nếu đủ thời gian và số lượng linh thạch thì Đường mỗ có thể bày trận tăng hiệu quả lên hai thành.

Vô Thường - Chương #1443


Báo Lỗi Truyện
Chương 1443/1679