Chương 1433: Nghe lén góc tường người ta (thượng).


Khấu Cửu này hẳn là loại người như vậy.
Linh Khiếp Nhan còn đang ngủ say bên trong, Đường Phong cũng không định đánh thức nàng, một mình đi xuống lầu dưới của khách sạn, tìm đến một quán trà trong Bái Nguyệt Thành ngồi xuống. Nguồn: http://truyenyy.com
Qua một buổi chiều tìm hiểu Đường Phong vẫn không thể tìm được tung tích của Khấu Cửu.
Lúc trở lại khách sạn bình dân cũng là lúc thấy Linh Khiếp Nhan nằm ở trên giường ôm gối ngây người ra.
- Phong ca ca đi đâu lâu vậy?
Nha đầu quệt miệng hỏi.
- Ra thăm dò tin tức.
Đường Phong thở dài một hơi.
- Về nha đầu Tiểu Điệp hay sao?
Linh Khiếp Nhan cực kỳ thông tuệ, tuy rằng Đường Phong còn chưa nói với nàng nhưng nàng có thể đoán được vì sao Đường Phong sẽ ở chỗ này.
- Phải.
- Lần sau mang theo ta với, một mình ta ở chỗ này vạn nhất có người xấu xông tới thì phải làm sao bây giờ?
- Nhưng mà nàng buồn ngủ a.
- Ta thu nhỏ lại nằm ngủ trong lòng ca ca cũng được.
Trong lúc nói chuyện Linh Khiếp Nhan ngáp liền mấy cái, đầu vẹo xuống ngã trên giường.
Đường Phong lắc đầu, qua bên đắp cho nàng một cái chăn, còn mình thì ngồi một chỗ khoanh chân nhắm mắt tu luyện.
Vài ngày tìm kiếm ở trong Bái Nguyệt Thành chủ yếu là la cà khắp các quán trà cùng quán rượu, nhưng Đường Phong vẫn không thể tìm được hình bóng của người tên là Khấu Cửu kia.
Chẳng qua tìm một người cũng không gian nan đến thế, nhưng bởi vì thân phận Đường Phong tương đối mẫn cảm, trước đó vài ngày còn giết vô số cao thủ ở Linh Mạch Chi Địa, hiện giờ tới địa bàn người khác tất nhiên không thể hành sự quá mức kiêu ngạo, bây giờ hắn thế lực đơn bạc, lại ở trong một tòa thanh trì lớn như vậy, muốn tìm một người đơn giản vậy sao?
Năm ngày liên tiếp vẫn không thu hoạch được gì, Đường Phong nổi khùng thừa tiền chạy đến Xuân Hoa Lâu đối diện khách sạn bình dân.
Xuân Hoa Lâu là nơi mua tiếng cười, các cô nương ở đây trang điểm xinh đẹp, trang phục muôn màu muôn vẻ, đứng bên ngoài cửa lôi kéo khách vạn dặm vào trong. Loại địa phương ô tạp nhiều thứ thế này không thích hợp cho Linh Khiếp Nhan đi theo, nhưng cũng không thể để nàng lại ở trong khách sạn bình dân, cho nên Đường Phong bảo nàng thu nhỏ lại rồi chui vào trong ngực mình.
Gọi một cô nương, một bàn rượu và thức ăn, Đường Phong một bên ngồi chờ ở trong đại sảnh, một bên ngắm nhìn những cô nương thoạt nhìn xinh đẹp đang uốn éo nơi đây.
Những cô nương này rất nhiệt tình, đối mặt với bất kỳ ai các nàng đều vẫn vậy, dù cho khách nhân có là con cóc đi chăng nữa thì cũng phải tươi cười chào đón, huống chi Đường Phong lớn lên tuấn tú lịch sự, tất nhiên các nàng đều vui vẻ trong lòng.
Một nàng ngồi trên đùi Đường Phong tiếp hắn uống rượu, nhưng được một lúc thì bị Linh Khiếp Nhan vụng trộm cấu vài cái, đôi mắt ngập nước nói thầm:
- Trong lòng công tử hình như cất dấu kim châm…
Đường Phong cười gượng ha hả hai tiếng, cũng không dám nói tiếp nữa, khóe mắt nhìn xuyên qua vạt áo thấy Linh Khiếp Nhan đang tung quyền giơ chân đấm đá vào mình.
Đường Phong chỉ ngồi ở chỗ này uống rượu, tay chân cũng chưa từng vượt quá quy củ mà chạm tới cô nương kia một lần nào, lời nói cũng vô cùng khách khí không hề có chút đường đột vội vàng, tình hình này ở thanh lâu quả thực kỳ quái, nhưng mà Đường Phong đã trả linh thạch cho nên cô nương kia cũng chỉ có thể ngồi bồi tiếp ở đây.
Bỏ ra công sức như vậy cuối cùng cũng không phụ lòng người, trong lúc Đường Phong hoài nghi không biết hôm nay Khấu Cửu có thể đến đây hay không thì bên ngoài cửa có một nam nhân xấu xí đi vào, nam nhân này có một đôi mắt híp kéo dài lộ ra quang mang khôn khéo, trên cằm hắn có một chòm râu đen, trên chòm râu đen điểm xuyết vài sợi râu trắng.
Trong lúc hắn vừa đi vào, tinh thần của Đường Phong không khỏi chấn động mãnh liệt.
Tuy rằng chưa bao giờ gặp qua Khấu Cửu nhưng mà hắn đã hỏi qua khá nhiều tin tức về hắn cho nên Đường Phong biết được đặc thù của bộ mặt người này, trên chòm râu đen có một đám râu trắng quả thực lập dị, nếu như Đường Phong còn không nhận ra được thì thật có quỷ.
- Khấu gia, bao nhiêu ngày rồi ngài không thèm ngó ngàng tới người ta nữa sao? Người ta nhớ ngươi muốn chết.
Một cô nương là khách quen của Khấu Cửu đi lên nghênh tiếp, một bộ dáng u oán và ngữ khí đau khổ khiến người nghe thương tâm muốn rơi lệ.
Đường Phong âm thầm lắc đầu, thầm nghĩ quả nhiên nữ nhân chỗ này đều là diễn viên trời sinh.
Cô nương kia vừa nói vừa vươn đôi tay trắng nõn lên giống như hai con rắn quấn quanh cổ của Khấu Cửu, thân thể uyển chuyển cũng kề sát tới bên cạnh, Khấu Cửu cười hắc hắc đưa tay ra xoa trên bộ ngực no đủ của nàng, đôi mắt của cô nương kia càng tuôn ra hai hàng lệ mông lung đứng dậy cầm khăn lụa thơm phất vào mặt Khấu Cửu oán trách nói:
- Đau muốn chết, không biết dịu dàng một chút hay sao?
- Oa, hơn mười ngày không thấy, ngực của Tiểu Thúy Nhi lại càng co dãn nha.
Khấu Cửu hít sâu vào một hơi lộ ra thần sắc say sưa.
Cô nương tên gọi Tiểu Thúy Nhi che miệng cười duyên nói:
- Khấu gia toàn lừa người ta thôi.
Khấu Cửu cười dâm một tiếng, ôm eo thon của Tiểu Thúy Nhi rồi nói:
- Đưa ta tới một gian phòng, ta có thứ tốt muốn cho ngươi xem.
- Vâng.
Cô nương Tiểu Thúy Nhi cười hớn hở gật đầu, dẫn Khấu Cửu đi lên lầu,
Đường Phong nhìn thân ảnh của hai người đi vào trong phòng, lúc này mới thầm cười một tiếng. Khấu Cửu này quả nhiên có chút bản lĩnh, tuy rằng cảnh giới không cao chỉ có trình độ Địa Giai nhưng mà tốc độ tay của hắn lại tương đối nhanh.
Vừa lúc hắn đang liếc mắt đưa tình với Tiểu Thúy, một tay ôm eo thon của Tiểu Thúy, còn một tay khác nhanh chóng lướt qua bên hông của một người nam nhân gần đó.
Đường Phong thấy rõ Khấu Cửu cầm lấy thứ gì đó ở bên trong thắt lưng người kia ra ngoài.
Tất cả những chuyện này phát sinh quá nhanh, không chỉ Tiểu Thúy không phát hiện được mà ngay cả người bị mất đồ kia cũng không hề hay biết. Nếu như không phải Đường Phong ngồi ở vị trí thuận lợi để quan sát chỉ sợ cũng không phát hiện được.
Quả nhiên là ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có chuyên gia nha, lấy cảnh giới Địa Giai mà có thể luyện được tốc độ tay như vậy thực sự khó có được.
- Cô nương, chúng ta vào trong phòng trò chuyện đi? Nơi này có chút hỗn loạn.
Đường Phong quay đầu lại nhìn cô nương đang bồi tiếp mình nói.
- Tự nhiên có thể.
Cô nương kia nghe Đường Phong nói xong không khỏi cười thầm một tiếng, nghĩ rằng nam nhân tới nơi này đều mua vui lấy tiếng cười là chính, vừa nhìn ngươi nghiêm túc tay cũng không chiếm tiên nghi còn tưởng ngươi là một người đứng đắn, không nghĩ tới ngươi cũng không khác gì những tên kia.

Vô Thường - Chương #1433


Báo Lỗi Truyện
Chương 1433/1679