Chương 1431: Người nhỏ bỏ túi (hạ).


- Làm sao vậy?
Đường Phong quá sợ hãi, nhanh tiến lên đỡ lấy nàng.
- Tim của ta dường như không đập, Phong ca ca ngươi sờ thử xem!
Linh Khiếp Nhan lộ vẻ mặt khủng hoảng nói.
Đường Phong vội vàng đặt tay vào ngực nàng, sau một khắc hắn cảm nhận được tiếng tim đập mãnh liệt từng đợt từng đợt truyền từ trong ngực Linh Khiếp Nhan ra, Đường Phong đang còn nghi hoặc chưa hiểu chuyện gì thì thấy sắc mặt nha đầu này ửng hồng, thân thể mềm oặt ngã vào trong lòng mình.
- Ta cùng các nàng có khác nhau gì không?
Sắc mặt Linh Khiếp Nhan hồng nhuận, hỏi thăm giảo hoạt nhưng vẫn pha chút ngượng ngùng.
- Nàng gạt ta!
Trong nháy mắt Đường Phong suy nghĩ cẩn thận, vươn tay búng trên khuôn mặt nàng vài cái.
Chẳng qua bị Linh Khiếp Nhan nhắc nhỏ Đường Phong mới bừng tỉnh, hắn chợt phát hiện thân thể của nàng có chút lạnh lẽo, không giống như thân thể của người thường ấm áp.
Nhưng thực ra xúc cảm trên tay vẫn rất tốt, tương đối co dãn, hơn nữa lại to vừa phải.
Khốn khiếp! Đường Phong hung hăng tự khinh bỉ bản thân mình, vì sao mà có thể sản sinh ý niệm hèn mọn trong đầu với một tiểu cô nương như vậy?
Linh Khiếp Nhan cười thản nhiên yếu ớt, thân thể lệch qua bên Đường Phong, thổi vào trong tai hắn một hơi khí nhẹ nhàng nói:
- Hiện giờ mới trọng tố xong thân thể này, cho nên có một chút cảm giác băng giá, sau một thời gian nữa thì ta mới chân chính sinh động được, đến lúc đó các nàng kia có thể làm cái gì ta cũng có thể làm cái đó.
- Thật hay giả?
Đường Phong cảm thấy hưng phấn xong chợt nghiêm mặt lại nói:
- Nàng như vậy làm ta rất có cảm giác tội lỗi.
- Nhưng rất kích thích đúng không?
Linh Khiếp Nhan che miệng cười duyên không ngớt, lời nói trúng tim đen làm Đường Phong xấu hổ muốn chết.
Quá trình trọng tố thân thể lại thuận lợi như vậy, không chỉ Đường Phong không nghĩ tới mà ngay cả Linh Khiếp Nhan cũng không nghĩ tới, nàng vốn dang lo lắng giống như Đường Phong, sợ rằng nếu thất bại phải làm như thế nào mới tốt, may mắn chính là hiện giờ trong quá trình đó cũng không xuất hiện sai lầm gì.
Vừa mới có được thân thể của chính mình, mặc dù có Vạn Niên Linh Nhũ cố định thần hồn và thân thể của Linh Khiếp Nhan lại nhưng mà nha đầu này rất dễ mệt mỏi rã rời, sau khi nói chuyện một hồi với Đường Phong liền lăn ra nằm ngủ ngọt ngào ở trong lòng hắn.
Thời gian nửa tháng tiếp theo, Đường Phong cũng không hề ly khai huyệt động ở dưới đất, nguyên nhân chủ yếu là muốn cho Linh Khiếp Nhan làm quen một chút với thân thể mới.
Hiện giờ nha đầu này giống như trư vậy, rất thích ngủ, một ngày có hai tư giờ thì trong đó mười tám mười chín tiếng là ngủ say, mặc dù khi tỉnh lại thì một lúc sau cũng sẽ buồn ngủ mông lung, nhưng Đường Phong nghĩ muốn hộc máu cũng không thể hiểu được vì sao khi nha đầu này ngủ say mà thực lực vẫn tăng trưởng từng ít một, không biết nàng đang tu luyện công pháp thần kỳ gì.
Vạn Niên Linh Nhũ Trì bị Linh Khiếp Nhan trọng tố thân thể dùng vơi đi hơn một nửa, chẳng qua những thứ này đều là bảo bối khó tìm, ở dưới lòng đất này Vạn Niên Linh Nhũ tích góp tùng chút một được nhiều như vậy, có lẽ cũng phải trải qua năm tháng dài dằng dặc mới có thể hình thành.
Khi dùng Vạn Niên Linh Nhũ có thể để cho còn người ta hoán đổi gân cốt tẩy kinh phạt tủy, nhưng công hiệu này lại không có tác dùng gì đối với Đường Phong, còn Định thúc cùng các tỷ muôi cũng không cần dùng nhiều lắm, dù sao bon họ cũng đã tu luyện nhiều năm, dù cho kinh mạch hay thân thể đều đã sớm định hình.
Thế nhưng Vạn Niên Linh Nhũ còn có một loại tác dụng khác, đây cũng là tác dụng cường đại nhất của nó, nó có thể đề thăng lực lượng của thần hồn trên diện rộng, lực lượng thần hồn của Đường Phong mạnh mẽ như vậy, cho dù là uy áp của cao thủ Linh Giai thượng phẩm cũng không làm hắn lay động mảy may, chính là duyên cớ đã ngâm qua thần hồn ở trong Vạn Niên Linh Nhũ trì.
Mà loại công hiệu này bất luận kẻ nào cũng đều có hiệu quả, chỉ là không được rõ rệt như của Đường Phong mà thôi, dù sao Đường Phong cũng là thần hồn xuất khiếu mà tới được đây, còn người khác không có được điều kiện này.
Lần này Đường Phong đến đây sớm đã bỏ ra rất nhiều thứ ở trong không gian Mị Ảnh, mấy ngày hôm này thừa dịp Linh Khiếp Nhan đang cố gắng quen thuộc thân thể mới thì Đường Phong mang tất cả Vạn Niên Linh Nhũ còn lại cất vào trong không gian Mị Ảnh, thu được một bồn đầy ắp.
Nửa tháng sau, về cơ bản Linh Khiếp Nhan đã quen thuộc cơ thể của chính mình, lúc này Đường Phong mới mang nàng ly khai khỏi huyệt động dưới lòng đất.
Hiện giờ Linh Khiếp Nhan rất cần được chiếu cố, không chỉ bởi vì nàng rất dễ uể oải mà còn bởi vì cảnh giới của nàng cũng không cao, có thần thức của Linh Giai thượng phẩm mà chỉ có cảnh giới của Thiên Giai, loại chênh lệch xa mù tít như thế so với Đường Phong năm xưa còn lớn hơn một ít.
Đi qua huyệt động dưới lòng đất, dưới sự bảo vệ của Đường Phong, hai người đã thoát ra khỏi con sông lớn.
Nhìn phương hướng một lúc, Đường Phong mở miệng nói:
- Chúng ta đi tới Bái Nguyệt Thành trước xem sao.
Linh Khiếp Nhan ở bên cạnh ngáp dài, buồn bã ỉu xìu nói:
- Ừm.
Đường Phong nhìn bộ dáng của nàng lúc này, thực sư lo lắng nàng vừa đi vừa ngủ, không khỏi mở miệng nói:
- Nha đầu hay nàng biến nhỏ lại, ta mang nàng đi theo.
Linh Khiếp Nhan lắc đầu nói:
- Không, thật vất vả mới có được thân thể của chính mình, ta còn muốn cảm nhận nó thêm chút nữa.
- Tùy nàng thôi.
Đường Phong nở một nụ cười.
Bái Nguyệt Thành cách đây chẳng qua có bảy tám trăm dặm, đây là thành trì gần nhất với Linh Mạch Chi Địa, tuy rằng chuyện tình của Linh Khiếp Nhan đã xong xuôi nhưng Đường Phong cũng vẫn định quay trở về đó. Nguồn: http://truyenyy.com
Chu Tiểu Điệp không biết bị cao thủ của môn phái nào bắt đi, Đường Phong cần phải tìm hiểu tin tức của nàng, thân là sư phụ của Chu Tiểu Điệp, Đường Phong nghĩ mình đã làm không tốt chút nào, những năm gần đây ngoại trừ dạy nàng cách sử dụng ám khí như thế nào thì trên cơ bản không có để ý quá tới nàng, cho đến khi nàng bị người khác bắt đi mình cũng không hề hay biết.
Hiện giờ đồ đệ gặp chuyện không may, thân làm sư phụ sao có thể buông tay mặc kề. Nếu như Chu Tiểu Điệp ở một môn phái nào đó phải chịu cực khổ, chung quy vẫn phải có người ra mặt vì nàng.
Tuy rằng Linh Khiếp Nhan cực kỳ buồn ngủ nhưng nàng lại càng thích thú hơn, đã qua bao nhiêu năm rồi cuối cùng nàng cũng được sở hữu thân thể của chính mình, tự hô hấp trong không khí, có thể cảm nhận tới sinh cơ trong thiên địa, nàng vô cùng hài lòng với tất cả những điều này, một đường đi tới bước này không hề dừng lại, dù cho gặp phải mấy con sâu nha đầu này cũng phải quan sát thật kỹ hồi lâu.

Vô Thường - Chương #1431


Báo Lỗi Truyện
Chương 1431/1679