Chương 142: Tuyết Nữ. (Thượng)


Trước kia trong Tĩnh An thành chỉ có Trương Hoàng hai nhà mới có Địa giai cao thủ.
Trong mắt người tu luyện bình thường, Địa giai đã là một cấp bậc cao không với tới. Tông môn lớn như Thiên Tú cũng chỉ có ba mươi Địa giai. Đủ để biết tu luyện vất vả thế nào.
Vận khí của Đường Phong cũng không tốt tí nào, cả tháng qua gặp phải địch nhân không phải Địa giai thì cũng là Thiên giai, thậm chí mấy cao thủ Thiên giai, Địa giai này còn tụ lại thành một nhóm. Đổi lại là người khác ở vào tuổi của hắn, cũng chỉ có thể giao thủ so chiêu cùng người ở cảnh giới Hoàng giai, sau đó lại cùng nhau luận bàn rồi kết làm bằng hữu, chia sẻ những điều tâm đắc trong quá trình tu luyện, giúp nhau tiến bộ, nào được như Đường Phong toàn gặp được những chuyện vừa kích thích vừa khiến nhiệt huyết sôi trào
những chuyện còn lại Đường Phong cũng không muốn nhúng tay vào, toàn bộ đều ném cho đám người Dương Ngọc Nhi xử lý là được.
Vừa ra cửa lớn, Thang Phi Tiếu không thể chờ được liền ôm Manh Manh vào lòng.
Bộ dạng Tiếu thúc ôm Tiểu Manh Manh rất khôi hài, bản thân hắn lớn lên cao to vạm vỡ. Manh Manh vừa nhỏ vừa thấp, bị hắn ôm vào ngực liền giống một đứa trẻ bị con gấu lớn bắt cóc, hiệu quả thị giác xung đột vô cùng lớn.
Có thể nói, Tiểu Manh Manh có thoải mái thể đứng trên lòng bàn tay của hắn.
- Phụ thân, con muốn ngồi ở đây.
Tiểu nha đầu chỉ vào bờ vai rộng lớn của Thang Phi Tiếu nói.
- Được, Manh Manh muốn gì phụ thân đều chìu cả!
Tiếu thúc dùng một tay nhấc Tiểu Manh Manh đặt lên vai.
Tiểu nha đầu ngồi vững vàng, hai chân đung đưa không ngừng, một tay nắm lấy tóc của Thang Phi Tiếu cười khanh khách.
Đường Phong mỉm cười nhìn Tiểu Manh Manh, tiểu nha đầu này thật sự khiến người ta yêu thích, nhìn thấy con bé cũng khiến người khác cảm thấy yên lòng, bất luận chuyện phiền nào gì dường như đều bị thanh âm trẻ con của cô bé xua tan. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Khóe mắt lơ đãng lướt qua Tần Tứ Nương. Đường Phong không khỏi sửng sốt:
- Tứ Nương, đã xảy ra chuyện gì sao?
Tần Tứ Nương lúc này có vẻ u sầu, nhưng việc gì lại khiến nàng lo lắng như thế? nam nhân mình yêu và con gái cưng đều ở bên cạnh, vợ chồng hai người đều là Thiên giai cao thủ thì có chuyện giới không giải quyết được?
nghe Đường Phong hỏi vậy, Thang Phi Tiếu cũng quay lại nhìn Tần Tứ Nương, Tần Tứ Nương hạ mí mắt xuống, nói:
- cũng không phải chuyện gì to tát...
Lời còn chưa dứt, Viêm Nhật bên hông nàng đột nhiên run lên, trên thân kiếm tỏa ra vài cỗ sóng nhiệt, mấy cỗ sóng nhiệt này cũng không quá mạnh, chỉ khiến người ta cảm thấy hơi nóng mà thôi.
- Lại nữa rồi.
Tần Tứ Nương cầm lấy Viêm Nhật, im lặng quan sát nó,
- Vừa nãy sau khi hai người đi thì nó đã không an phận một lần rồi.
Đường Phong kinh ngạc hỏi:
- Sao lại vậy?
Vẻ mặt Thang Phi Tiếu lập tức ngưng trọng nhìn Tần TứNương nói:
- Thần binh cảnh báo?
Tứ Nương gật đầu.
Thang Phi Tiếu lập tức cả kinh:
- Thần binh thật sự có thể cảnh báo? Ta còn tưởng rằng đó chỉ là truyền thuyết!
Tần Tứ Nương trợn mắt nhìn hắn:
- Thần binh còn nhiều linh tính hơn so với những giới thế nhân tưởng tượng! Các ngươi hoàn toàn có thể xem nó là một vật thể sống!
Thang Phi Tiếu lập tức tỏ vẻ hoảng sợ:
- Vậy Viêm Nhật của muội là nam hay nữ? Nếu là nam thì, tối qua...
vẫn chưa nói hết đã được Tần Tứ Nương thưởng cho một cái tát, mặt mũi Tần Tứ Nương đỏ bừng trách cứ:
- Nói không biết ngượng!
Thang Phi Tiếu lập tức rụt cổ, cười ngây ngô nhìn Đường Phong và hai nha đầu.
Lúc bọn họ đi giết người thì Tần Tứ Nương bế Tiểu Manh Manh đứng chờ ở cửa.
- Hai người đang nói gì vậy? Thần binh cảnh báo là gì?
Đường Phong đứng bên cạnh nghe mà không hiểu gì.
- Tìm tửu lâu ngồi nghỉ rồi nói sau.
Thang Phi Tiếu nói.
Tửu lâu lớn nhất Tĩnh An thành đương nhiên là Nhất Phẩm Hiên, cao năm tầng, quy mô cực lớn. Hai tầng dưới là để phục vụ người thường vào ra ăn uống, chứa vài trăm người cũng không thành vấn đề, tầng một là đại sảnh, tần hai thì chia phòng, tuy có hơi đắt hơn tửu lâu khác một chút, nhưng cũng không đắt quá mức, người bình thường cũng có thể chi trả được, mỗi khi lễ tết, muốn ăn một bữa ngon, Nhất Phẩm Hiên đúng là một lựa chọn không tồi.
Tầng thứ ba thì bắt đầu có điểm đặc biệt, không phải ai cũng có thể tùy tiện lên. Tầng thứ ba là dành riêng cho những người tu luyện, miễn cho những người này sinh sự với các khách nhân khác ở hai tầng dưới. Còn muốn lên tầng bốn thì phải có thực lực và địa vị tương ứng. về phần tầng năm thì chỉ có một phòng, nghe đồn phòng này trang hoàng xa hoa tới cực điểm, được chủ nhân của tửu lâu này mệnh danh là phòng Đế Vương! Muốn bao trọn nó thì cần tới mấy vạn lượng mới đủ.
Đương nhiên, trong Tĩnh An thành, gần như không có ai ngốc tới mức muốn lên phòng Đế Vương, trừ phi là đầu đập vào cửa, mà còn là cửa sắt kia. Sở dĩ chủ nhân của Nhất Phẩm Hiên làm ra phòng này là muốn nâng giá trị của bản thân lên!
Sự thật chứng minh, chủ nhân của Nhất Phẩm Hiên đúng là có đầu óc kinh doanh, bởi vì có phòng Đế Vương tồn tại nên Nhất Phẩm Hiên mới trở thành tửu lâu xa hoa nhất trong Tĩnh An thành.
Vào tửu lâu, cả đám đã được điếm tiểu nhị đưa thẳng lên tầng ba. Trong tửu lâu người ra kẻ vào tấp nập, điếm tiểu nhị đã sớm luyện được một đôi hỏa nhãn kim tinh, chỉ cần nhìn một cái hắn liền đoán được người đó là giàu hay nghèo, nên dùng cơm ở tầng nào, huống chi trên người Tứ Nương còn có lợi khí, rõ ràng chính là người tu luyện.
Điếm tiểu nhị bỗng nhiên có lòng tốt hỏi bọn họ có muốn lên tầng bốn không, nhưng Tiếu thúc và Đường Phong đều bảo không cần, tới đây để ăn uống chứ nào phải mua sĩ diện, ngồi đâu mà không được?
Trong một gian phòng trang nhà trên lầu ba, cả đám người tùy tiện ngồi xuống bàn, điếm tiểu nhị cung kính đứng một bên mỉm cười hỏi:
- Xin hỏi khách quan muốn dùng món gì?
Trong lòng Đường Phong có chuyện không vui nên không lên tiếng, đang muốn bảo điếm tiểu nhị tùy tiện mang vài món lên thì Thang Phi Tiếu đã đảo khách thành chủ nói:
- Mang lên vài chén vị ca tráng miệng trước đã, sau đó có hảo tửu và món nào ngon thì cứ bưng hết lên, còn sợ đại gia ta không đủ tiền trả sao?
Điếm tiểu nhị vội vàng gật đầu:
- Được rồi, xin ngài chờ một lát!
Đường Phong lập tức trợn mắt, Tứ Nương cũng trừng mắt nhìn Tiếu thúc nói:
- Huynh đúng là không biết ngại.
Thang Phi Tiếu cười lớn:
- Việc gì phải ngại? Mấy hôm trước ta nghe nói Phong thiếu gia có mấy chục vạn lượng, lẽ nào có thể ăn chết hắn sao?
- ít nói nhảm đi, mau nói ta nghe rốt cuộc Thần binh cảnh báo kia là gì?
Đường Phong đè thấp giọng hỏi.
Lời này vừa ra, vẻ mặt Thang Phi Tiếu liền nghiêm túc lại, nhưng vẻ mặt Tứ Nương lại có chút hững hờ.
Im lặng một lát, Thang Phi Tiếu mới chậm rãi nói:
- Vũ khí của Tứ Nương chính là Viêm Nhật xếp thứ tư trên danh sách Thần binh, Phong thiếu ngươi đã biết chưa?
- Đương nhiên là biết.
- Thần binh thật sự có linh tính, chúng dù không có sinh mạng nhưng cũng có vài điểm đặc thù của sinh mạng, nên trên vài phương diện đặc biệt khác càng nhạy cảm hơn người tu luyện, trong đó có cả cảm giác nguy hiểm!
Thang Phi Tiếu cũng hạ thấp giọng giải thích:
- nghe đồn là nếu hai thanh Thần binh ở gần nhau, mà một trong hai thanh lại có địch ý thì thanh còn lại sẽ xuất hiện dị trạng, dùng thứ đó để cảnh báo tới chủ nhân của mình, để người đó thêm đề phòng! Đây cũng là ta nghe đồn mà thôi, không ngờ lại là sự thật.

Vô Thường - Chương #142


Báo Lỗi Truyện
Chương 142/1679