Chương 1418: Ta chỉ giết người (thượng).


Lúc Đường Phong thu phục Sơn Hà đồ, tên họ Tư Đồ đã từng nói qua, trước đây hắn bị Thọ Đồng Tử một chiêu bắt luôn, khi đó tên họ Tư Đồ râu cá trê này đã có thực lực Linh Giai thượng phẩm nhưng mà đối mặt với Thọ Đồng Tử cũng có thực lưc Linh Giai thượng phẩm lại bị một chiêu đánh hạ, có thể biết được thực lực của đối phương cao thâm tới chừng nào.
Cho dù Thọ Đồng Tử này có phải là người năm xưa trong lời nói của tên họ Tư Đồ kia không thì tuyệt đối cũng không phải loại mà Đường Phong có thể trêu chọc tới.
Thân là một trong những sát thần của Thiên Cốc, sở tu suốt đời của Thọ Đồng Tử là những chiêu thức dùng để giết người, có thể nói hắn vì giết chóc mà tồn tại, không ai có can đảm vì hình dạng non nớt của hắn mà khinh thường hắn.
Thọ Đồng Tử xuất hiện làm cho bầu không khí càng trở nên quỷ dị, cho dù có đánh chết Đường Phong và các thế lực bên ngoài cũng không dám lỗ mãng trước mặt sát thần này, người từ thế lực bên ngoài nói khe khẽ với nhau không ngớt, ai nấy đều hỏi vì sao Thọ Đồng Tử lại tới đây, nhưng cuối cùng vẫn không có một lời giải thích hợp lý nào.
Người khác không biết được nguyên nhân nhưng mà Đường Phong lại biết. Chỉ sợ người này tìm đến bởi vì trận pháp Thiên Cơ ở trên người mình, mà trận pháp Thiên Cơ này chính là vật của đệ tử Thiên Cốc Thiên Cơ Tử.
Càng làm cho Đường Phong muốn hộc máu chính là hiện giờ Thiên Cơ Tử đang đứng ở ngay bên cạnh mình, chẳng qua là bị điều chế thành dược thi mà thôi.
Đối với Thiên Cốc Đường Phong cũng không có nhiều lý giải, nhưng mà một ít tin tức lộ ra đều nói rằng thế lực này cực kỳ cường đại, không phải là Thiên Thánh Cung hay Huyết Vụ Thành có thể bằng được, nếu như chống đối lại thế lực này Đường Phong căn bản không có nửa phần thắng,
Phong ấn thiên địa bị phá, Linh Mạch Chi Địa cùng thế giới bên ngoài giao hòa với nhau, Đường Phong cũng muốn hòa hoãn với Thiên Cốc, mà với khả năng tính toán của Phúc Đồng Tử thì rất nhẹ nhàng có thể suy tính ra được vị trí của bản thân mình.
Sát thần Thiên Cốc có thể tìm được mình chắc chắn là do chuyện này. Nguồn: http://truyenyy.com
Trong lúc mọi người còn đang trầm mặc thì Thọ Đồng Tử mở miệng nói trước:
- Ngươi chính là người Phúc Đồng Tử nói đến?
Thanh âm vừa mới vang lên, trong lòng tất cả mọi người đều cảm thấy lạnh lẽo tới tận tâm can, thoạt nhìn Thọ Đồng Tử trông còn non nớt nhưng mà thanh âm của hắn lại làm cho tim đập cực nhanh, giống như là âm thanh kim loại ma sát với nhau mang tới một loại khí tức chết chóc lạnh lẽo.
- Phải.
Đường Phong gật đầu. Hôm nay cũng không cần phủ định nữa. Nếu như đối phương đã khẳng định như vậy, hẳn là đã xem qua bức họa về mình.
- Ừm.
Thọ Đồng Tử lên tiếng.
- Xem ra ta không tới tìm nhầm người.
Đường Phong nhướng mày mở miệng hỏi:
- Các hạ tới là muốn thứ đó sao?
Thọ Đồng Tử không có chút biểu cảm lắc đầu làm cho Đường Phong cực kỳ ngạc nhiên. Lần trước Phúc Đồng Tử muốn chính là trận pháp Thiên Cơ của mình, chẳng qua lúc đó do thần hồn rời khỏi Vạn Ma Quật cho nên không mang được trận pháp Thiên Cơ theo bên người, tất nhiên là không có biện pháp để vật quy nguyên chủ, hắn còn tưởng rằng trận pháp Thiên Cơ đối với Thiên Cốc mà nói rất trọng yếu nhưng mà hiện giờ nghe được Thọ Đồng Tử này nói tìm mấy lần mới thấy mình nhưng lại không phải vì lý do này làm cho Đường Phong mê man mờ mịt.
- Vậy thì Thọ Đồng Tử đến đây làm gì?
Đường Phong cảm giác mơ hồ mọi chuyện có chút không yên.
Thọ Đồng Tử đứng giữa không trung chắp hai tay sau lưng thản nhiên nói:
- Ta chỉ giết người!
Lời vừa dứt, trong lòng Đường Phong đột nhiên cảm thấy lạnh buốt từ trong ra ngoài, vội vàng giơ Độc Ảnh Kiếm chém tới thân ảnh phía trước.
Cùng lúc với Độc Ảnh Kiếm đánh xuống thì thân ảnh của Thọ Đồng Tử liền xuất hiện ngay trước mắt.
- Hả?
Thanh âm kinh ngạc của Thọ Đồng Tử vang lên, hắn hiển nhiên không nghĩ tới Đường Phong sớm có giác ngộ tấn công hắn trước, mình còn chưa kịp động thủ thì một đạo kiếm cực kỳ ảo diệu đã xông tới rồi, kiếm chiêu đi sát bên người may mà tránh né kịp .
Một chiêu như thế nếu đổi lại là người bên ngoài thì sợ rằng không thể né tránh được nhưng sát thần của Thiên Cốc là từ chết chóc mà sinh ra tất nhiên không hề tầm thường, thân hình nhoáng một cái liền tránh được kiếm này, cùng lúc đó có một quyền bắn ra từ bàn tay mập mạp của trẻ con.
Một quyền như vậy cũng không nhanh, nhìn qua giống như một tiểu hài tử bực bội với người lớn mà giơ nắm tay đấm đấm, nhưng khi nhìn thấy một quyền như vậy thì sắc mặt của Đường Phong liền thay đổi.
Kiếm chiêu của Đường Phong còn chưa kịp rút về thì cảm thấy được một cỗ hơi thở ngay trước mặt, cỗ hơi thở này mang theo mùi vị hủy diệt, giống như là hạo kiếp của thiên địa phủ xuống, làm cho người ta muốn ngăn cũng không thể ngăn lại.
Vội vàng rút Độc Ảnh Kiếm về nhanh hết sức, con ngươi màu trắng của Đường Phong càng trở nên trắng nõn, lực lượng cương tâm của băng hệ đã đạt tới đỉnh phong, nhiệt độ quanh người lập tức hạ xuống gấp rút.
Trường kiếm mang theo dựng thẳng lên, kiếm ý băng hàn phủ xuống, Đường Phong đứng tại chỗ phảng phất giống như một tòa tuyết sơn cổ lão sừng sững muôn đời không gì phá nổi.
Kiếm chiêu cường đại nhất trong Tứ Quý Kiếm Pháp, Ngạo Tuyết!
Kiếm thế vừa mới hình thành thì quả đấm của Thọ Đồng Tử cũng vừa kịp bay đến, trực tiếp đánh vào trên Độc Ảnh Kiếm.
- Oanh
Một tiếng nổ vang lên, mặt đất rung mạnh vài cái, kiếm ý băng lãnh của Đường Phong giống như là tuyết tan vào mùa xuân bị phá hủy không còn gì trong nháy mắt, một quyền kình mang theo khí tức tử vong từ trên nắm tay nhỏ của Thọ Đồng Tử phát tới làm cho mặt đất hơn mười trượng phía sau Đường Phong đều bật tung lên, trong nhất thời bụi cát đá sỏi bay mù mịt, cương khí cuồng bạo làm trời đất âm u.
Đường Phong trợn trừng mắt, gắt gao đứng tái chỗ không lùi bước chút nào.
- Hừ!
Thọ Đồng Tử hừ nhẹ một tiếng, quyền kình bắt đầu phát lực, Đường Phong giống như là con diều bị đứt dây bay ngược ra ngoài, ở giữa không trung không nhịn nổi phun ra một ngụm máu tươi.
Bay xa hơn mười trượng thì Đường Phong nhanh chóng xuất ra Độc Ảnh Kiếm cắm xuống đất để dừng lại.
Đưa tay lên lau chút máu tươi nơi khóe miệng, Đường Phong có chút nao lòng, ngay cả phòng ngự mạnh mẽ như kiếm chiêu Ngạo Tuyết đều không thể đỡ được một quyền của Thọ Đồng Tử, một quyền kia không chỉ phá được kiếm thế của mình còn đả thương cả mình nữa, thậm chí cả Độc Ảnh Kiếm cũng bị hao tổn theo.

Vô Thường - Chương #1418


Báo Lỗi Truyện
Chương 1418/1679