Chương 1416: Liều chết chiến đấu (hạ).


Tổn thất của dược thi làm cho Đường Phong vô cùng phẫn nộ, hạ thủ xuống càng hung mãnh, có Đường Phong dẫn đầu, các dược thi khác rốt cục cũng có thể phát huy ra sức chiến đấu của mình, hai mươi bộ dược thi hội tụ lại thành một cỗ lực lượng hung mãnh không gì sánh được liều chết chiến đấu với đội quân của các thể lực bên ngoài hợp lại.
Từ khi chiến đấu đến bây giờ tất cả mọi người đều đã giết mỏi mắt rồi, Đường Phong cũng thế mà các cao thủ của thế lực bên ngoài cũng vậy, ai ai đều thấy được các thân nhân đồng bạn sư huynh sư đệ của mình chết thảm trước mắt, ai còn có thể bình tĩnh được nữa?
Chuyện này không thể nói trách nhiệm thuộc về ai nhưng mà một điều không thể phủ nhận được chính là hiện giờ Đường Phong cùng mọi người đang là địch nhân sinh tử! Hai bên đều muốn đuổi tận giết tuyệt đối phương.
Mỗi một cao thủ Linh Giai ngã xuống là lúc vận dụng Tá Thi Hoàn Hồn, một thân thực lực Linh Giai thượng phẩm của Đường Phong căn bản không phải là thứ mà những người trước mắt này có thể chống lại, nếu như không phải do nhân số của bọn họ quá nhiều thì thắng bại của trận chiến này cũng đã phân ra rồi.
Tràng diện rất hỗn loạn, thiên địa linh khí cũng bị lộn xộn hết lên, nhiều cao thủ Linh Giai điều động thiên địa linh khí như vậy đều đã hút sạch thiên địa linh khí trong phương viên trăm dặm quanh đây làm cho trời đất đảo lộn, máu tươi thấm trên mặt đất đã bão hòa, phảng phất như nhuộm đỏ cả bầu trời một mảnh máu tươi.
Hai bên chiến đấu đều vô cùng ác liệt, mặc dù Đường Phong có hai vị Linh Giai thượng phẩm tọa trấn, các dược thi cũng cường hãn không thể chết. Nhưng mà số lượng của địch nhân quả thực quá nhiều, chém giết tới tận bây giờ cũng không giảm được bao nhiêu, tất cả đều đã giết đến đỏ cả mắt rồi, ai cũng nghĩ vì đồng bạn của mình mà báo thù rửa hận, không một ai có ý niệm lui bước trong đầu.
Trong đó, lời nói của tráng hán đầu trọc kia rất có tác dụng, trong chiến đấu một câu của người này có thể xóa tan đi lo sầu ở trong lòng địch nhân, khiến cho bọn họ đều có chúng một mối thù, thề phải chém được Đường Phong.
Người này nhìn qua thì có vẻ lỗ mãng kì thực tâm tư rất hơn người, tương đối khó đối phó.
Đường Phong vốn định giết hắn đi để cho địch nhân như rắn mất đầu nhưng mà đã thử vài lần nhưng chưa thành công phát nào, tráng hán này luôn luôn đề phòng Đường Phong mọi thời khắc, căn bản không cho hắn có cơ hội hạ thủ.
Từ khi bắt đầu chiến đấu tới giờ đã trải qua hơn hai canh giờ rồi, hai canh giờ này trôi qua thì hai bên đều có tình trạng kiện sức, hiện giờ chẳng qua xem ai trụ lâu hơn mà thôi.
Qua thời gian hai canh giờ, hai trăm vị cao thủ Linh Giai của đối phương hiện giờ chỏ còn có một trăm ba mươi bốn người, mà hai mươi tám bộ dược thi của Đường Phong cũng chỉ còn có mười lăm bộ, đây còn là do Đường Phong bảo hộ liên tục nếu không thì tổn thất còn lớn hơn rất nhiều.
Cho dù là ai thì trên người đều đã dính đầy máu tươi, dáng dấp dữ tợn, nhìn qua cực kỳ dọa người.
Ngay cả Đường Phong cũng đã phải thở gấp gáp, cho dù hiện giờ hắn tấn chức Linh Giai thượng phẩm nhưng lúc vận dụng Tá Thi Hoàn Hồn thì cương khí tiêu hao cũng cuồn cuộn không ngừng, hiện giờ chỉ còn đủ để thi triển một lần Ngự thần và Vô Cấp Kinh Mang Kiếm
- Tiểu tử này không giết không được, các vị huynh đệ mau mau giết chết hắn, vì thân nhân của mình mà rửa hận!
Đôi mắt của tráng hán kia sáng như tuyết, hắn đã nhìn thấy Đường Phong như nỏ mạnh hết đà, nhanh chóng cao giọng hô lên, đồng thời lấy mình làm mẫu kích động các cao thủ Linh Giai xung quanh xông vào tiếp.
- Hừ!
Đường Phong hừ lạnh một tiếng, xoay tay lấy hai viên Thiên Niên Phong Vương Lộ nhét vào trong miệng.
Thiên Niên Phong Vương Lộ có thể bổ sung hơn một nửa cương khí trong nháy mắt, nhưng mà chỉ có thể dùng được một lần trong thời gian ngắn, Đường Phong một mực chịu đau khổ không dùng tới chính là để đợi tới thời khắc này, làm cho tráng hán buông lỏng thì mình mới có cơ hội chém giết hắn. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Quả nhiên, tráng hán vừa thấy Đường Phong chống đỡ có chút mệt mỏi liền cho rằng Đường Phong đã vô lực rồi, lúc này hạ thủ xuống không hề để lại một đường lui cho mình, chỉ mong một kích giết chết được Đường Phong.
Nhưng mà chiêu thức của hắn còn chưa đánh tới thì nguyên bản khí thế của Đường Phong đang suy yếu lại đột nhiên mạnh mẽ lên như sinh long hoạt hổ vậy, biến cố bất ngờ này làm cho tráng hán trở tay không kịp. Cương khí ba động trên người Đường Phong lại càng tỏa ra mạnh mẽ làm cho hắn kinh hồn táng đảm.
Nếu như không phải đã xác định Đường Phong như ngọn đèn sắp tắt thì làm sao hắn dám xuất thủ với một cao thủ Linh Giai thượng phẩm cơ chứ? Chẳng qua hắn cũng không hiểu vì sao người thanh niên trước mặt này ăn hai hoàn màu vàng gì đó lại có thể khôi phục lại hoàn toàn.
Cái kia rốt cuộc là loại linh đan gì lại có thể có công hiệu như vậy?
Chẳng qua lúc này không phải là thời gian suy nghĩ tới những chuyện này, sát chiêu của Đường Phong đang kéo tới làm tráng hán phải thoái lui vội vàng về phía sau, muốn tránh thoát được một kiếm chiêu trí mạng này. Hắn biết rằng mình muốn thoát thì phải trả giá lớn cho nên hiện giờ rất hối hận vì đã không chuẩn bị đường lui cho mình.
Hắn lùi rất nhanh nhưng động tác của Đường Phong còn nhanh hơn, Độc Ảnh Kiếm như ẩn như hiện cũng không hề hạ thủ với hắn mà đỡ lấy mấy chiêu tập kích của địch nhân hai bên, Đường Phong vươn ra một tay nắm lấy cổ tay của tráng hán, mạnh mẽ quán nhập cương khí vào trong người hắn, trong một khoảng thời gian ngắn đã phong bế toàn bộ kinh mạch của hắn.
Ngay lập tức, Đường Phong ném tráng hán này về phía sau, không chờ cho tráng hán rơi xuống đất thì mấy bộ dược thi ở phía sau Đường Phong liền đâm hắn thành tổ ong vò vẽ.
Tráng hán đột nhiên tử vong làm cho tất cả mọi người của thế lực bên ngoài đều sợ hãi không ngớt, lúc ban đầu chính là do tráng hán này đề nghị mọi người kết thành đồng minh cùng đối phó với hắc y nhân, thời điểm chiến đấu cũng là do hắn bố trí bố cục chỉ đạo mọi người chiến đấu.
Nhưng mà hiện giờ hắn đã chết, liên minh đang hợp lại thoáng cái tan rã nhanh chóng, ai nầy đều sợ người chết tiếp theo ở trên tay Đường Phong chính là mình.
Đường Phong cũng nhân cơ hội này quát to lên một tiếng:
- Không muốn chết thì mau cút khỏi Linh Mạch Chi Địa!
Tuy rằng chém giết được tráng hán rồi nhưng mà nếu còn chiến đấu nữa thì thật sự không tốt, Đường Phong đánh giá một lúc cảm thấy nếu như còn đánh tiếp thì bên thua có khả năng rất lớn sẽ là mình.

Vô Thường - Chương #1416


Báo Lỗi Truyện
Chương 1416/1679