Chương 14: Mua thuốc.


Sau khi nhìn thấy bảng danh sách dài dằng dặc kia, Bảo Nhi và Mộng Nhi cảm thấy đầu mình cũng to ra.
Tất cả đều là những loại thảo dược thoạt nhìn khá bình thường, có thuốc bổ, thuốc trị thương, còn có vài loại thảo dược Mộng Nhi chưa từng nghe qua bao giờ.
Bảo Nhi nghi hoặc hỏi:
- Phong thiếu gia, ngài mua nhiều như vậy để làm gì?
- Toàn bộ đều hữu dụng.
Đường Phong đứng dậy, nở một nụ cười mê chết người không đền mạng, một tay khẽ nâng cằm của hai nàng, nhẹ nhàng nói:
- Lúc mua thảo dược không được để người khác phát hiện, đây là bí mật riêng của chúng ta, đã biết chưa?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cả hai nháy mắt đỏ bừng, vội vàng gật đầu.
Tiểu nha đầu, thiếu gia ta ngay cả nhan sắc cũng bán đứng, không tin là không làm gì được các ngươi!
Chờ hai nữ hài kia đi rồi, Đường Phong thầm mắng mình một tiếng vô sỉ quá là vô sỉ!
Kì thực số thảo dược kia bị người khác phát hiện cũng không sao, trên đó đa phần đều là thuốc bổ và thuốc trị thương mà thôi, nhưng nếu đem trộn lẫn với vài thứ hỗn tạp khác, lập tức có thể biến thành độc dược.
Cẩn thận vẫn hơn, có thể không bị người khác phát hiện thì cứ tận lực không để ai phát hiện.
Mình vừa đến thế giới này ngày đầu tiên mà đã có một kẻ thù! Cho dù Đường Phong cũng không muốn, nhưng kẻ thù chính là kẻ thù, không thể không tính sổ! Đường Phong hiện tại một không có ai giúp, hai không thực lực, nếu muốn báo thù, chỉ có thể dựa vào độc dược.
Thừa dịp Mộng Nhi và Bảo Nhi đi làm việc này ít nhất cũng vài canh giờ, Đường Phong lại tu luyện Vô Thường Quyết lần nữa, hồi phục khí lực hoàn toàn lại tiếp tục luyện Bộ liên hoa.
Đến chiều, hai nàng cũng mua đủ thảo dược mang về.
Đem mớ thảo dược mua về phân loại ra, những thứ mình có thể dùng được Đường Phong đều giữ lại, còn mấy thứ thuốc bổ thì đưa hết cho hai nha đầu, để các nàng sau này sắc thuốc cho mình bồi bổ cơ thể.
Đường Phong trước kia cứ như một đóa hoa dễ hỏng, tố chất và cường độ của thân thể thật sự quá yếu, mấy thứ dược liệu bình thường này tuy không phải kỳ trân dị bảo quý hiếm gì, nhưng dùng lâu dài cũng có công dụng cường thân kiện thể, thà có còn hơn không.
Liên tiếp ba ngày, Đường Phong không rời Yên Liễu các nửa bước, trước là sợ bị đệ tử Thiên Tú đeo bám làm phiền mình, sau là do Đường Phong muốn tập trung tu luyện Vô Thường Quyết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Mỗi lần tu luyện, Đường Phong luôn theo quán tính dùng phần lớn linh khí để rèn luyện cốt cách thân thể và lục phủ ngũ tạng, chỉ chừa lại một phần linh khí nhỏ vận chuyển nơi kinh mạch.
Tuy rằng như thế không thể khiến thực lực bản thân tăng thêm bao nhiêu, nhưng công sức bỏ ra trong ba ngày cũng không phí hoài, Đường Phong cảm thấy tiềm lực của cơ thể dần dần cũng được khai phá ra. Thân thể này, vô luận là cường độ hay tính mềm dẻo đều hơn hẳn ba ngày trước. Dựa vào sự thay đổi của cơ thể, Đường Phong hiện tại đã có thể thi triển ra được một chút võ công của mình kiếp trước.
Mà loại độc dược Đường Phong cần, buổi tối ngày đầu tiên sau khi mua dược liệu về đã điều chế xong. Thứ này đối với người khác là loại độc dược vô cùng khủng bố, nhưng đối với Đường Phong căn bản không đáng nhắc tới.
Ba ngày, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Hôm nay Đường Phong quyết định sẽ thực thi kế hoạch của mình.
Đường Phong cũng muốn chờ khi thực lực của mình mạnh hơn chút nữa mới đi báo thù, nhưng mình có thể chờ được, còn đối phương thì sao? Lần mượn kẻ thù đao giết người trước đã thất bại, nếu để lâu chút nữa, có khả năng sẽ có thể lần tiếp theo.
Cái này gọi là đêm dài lắm mộng, thời không đợi người, Đường Phong cũng không muốn lúc nào cũng bị người khác nhớ tới.
Mấy hôm nay cùng Lâm Nhược Diên trò chuyện qua vài lần, sau mấy lần nói bóng nói gió, Đường Phong cuối cùng cũng biết tình cảnh hiện tại của Tần Tiểu Uyển. Tuy rằng nói đêm đó Tần Tiểu Uyển ám sát mình không thành, cuối cùng bị Bạch Tố Y và các vị trưởng lão mang đi, nhưng Thiên Tú cao tầng cuối cùng lại chậm chạp không quyết.
Trong chuyện này đương nhiên có phần do Dịch Nhược Thần làm khó làm dễ, còn lại là do Đường Phong không tỏ thái độ gì.
Tần Tiểu Uyển thân là nội tông đệ tử, lại là đệ tử chân truyền của Dịch Nhược Thần, vị trưởng lão này đương nhiên bênh vực đệ tử của mình. Tông chủ Bạch Tố Y cùng các vị trưởng lão khác nhiều lần gặng hỏi Tần Tiểu Uyển, nhưng Tần Tiểu Uyển sau khi tìm được sự che chở của Dịch Nhược Thần, một mực khẳng định những gì nàng ta nói ngày đó là đúng, đổ hết tội lỗi lên đầu Đường Phong.
Tốt xấu gì cũng là nội tông trung tâm đệ tử, hơn nữa Đường Phong cũng không chết! Thiên Tú cao tầng bàn luận một hồi cũng không có biện pháp làm gì được Tần Tiểu Uyển, chỉ có thể để Dịch Nhược Thần trông chừng Tần Tiểu Uyển cẩn thận, trong vòng nửa năm không được rời khỏi nơi ở của trung tâm đệ tử, còn phải đến tạ lỗi với Đường Phong.
Để sư phụ trông coi đồ đệ, đúng là chuyện nực cười. Nếu ngày đó người Tần Tiểu Uyển ám sát không phải Đường Phong mà là Mạc Lưu Tô, quyết định của Thiên Tú cao tầng nhất định không đơn giản như vậy.
Khi nói cho Đường Phong biết chuyện này, Lâm Nhược Diên cũng có chút bất đắc dĩ. Nàng tuy là trưởng lão, nhưng không thể lay động quyết định của đa số được.
Nghe đến những chuyện này Đường Phong cũng chỉ gật gật đầu cho có, Đường Phong trước kia không dám tranh với ai, người khác khinh thường hắn là chuyện bình thường, không còn cách nào khác. Nhưng hiện tại nếu ai dám khinh thường hắn, chính là tự đào hố chôn mình!
Tu luyện suốt ba ngày, cuối cùng cũng khiến cương khí trong cơ thể nồng đậm hơn một chút, dựa theo phỏng đoán của Đường Phong, mình hẳn là đã tiến nhập cảnh giới Luyện Cương nhất phẩm rồi.
Ai có thể có được cương tâm trước Luyện Cương nhất phẩm? Không ai cả! Cho dù là trong truyền thuyết cũng không hề có!
Nhưng Đường Phong lại làm được, nếu Thiên Tú cao tầng biết được bí mật này, có khả năng dù có liều mạng đánh vỡ cả môn quy các nàng cũng nhất quyết thu Đường Phong vào Thiên Tú, trở thành nam đệ tử đầu tiên của Thiên Tú từ lúc khai tông tới nay!
Đường Phong cũng không muốn tiết lộ bí mật này, có những việc, che giấu vẫn tốt hơn.
Hiện tại vẫn còn khá sớm, chỉ mới giữa trưa mà thôi, Đường Phong nói một tiếng với Bảo Nhi và Mộng Nhi xong, liền rời Yên Liễu các.
Mục tiêu của Đường Phong lần này chính là nam nhân họ Liễu kia!
Kể từ sau chuyện ba ngày trước, cả Thiên Tú đều truyền tai nhau chuyện hắn thay đổi thế nào, từ một ngụy thiếu nữ xinh đẹp khiến ai nhìn thấy liền nổi da gà rơi đầy đất, lột xác biến thành một mỹ thiếu niên phong thần tuấn lãng, chuyện này thật sự đã trở thành đề tài nóng hổi hàng đầu.
Nữ nhân rất thích tán chuyện, nhất là một đám nữ nhân thích buôn chuyện tụ lại một chỗ!
Đường Phong đi ra lần này, dọc đường đi chịu đủ loại ánh nhìn còn khoa trương hơn lần trước, có thể mọi người đều biết nam nhân này chính là Đường Phong nên cũng chưa làm khó dễ gì hắn. Mặc kệ là đệ tử nội tông hay ngoại tông, tất cả đều tụm năm tụm ba đứng xa xa nhìn hắn, cả đám xì xào bàn tán không ngừng.
Thỉnh thoảng lại có vài câu lọt tán dương vào tai của Đường Phong.
Cả nhóm nữ hài oanh oanh yến yến, gầy béo đều đủ cả, trừ ra mấy vị chấp sự nhị đại đệ, còn lại đều là tam đại để tử trẻ tuổi, cho dù cộng cả hai kiếp làm người của Đường Phong lại cũng không quá ba mươi, bị ánh mắt chăm chú nóng rực của nhiều nữ hài nhìn như vậy, cước bộ cũng không nén nổi có chút nhẹ lướt, cả người hơi thiếu tự tin.
Vất vả chịu đựng đến khi ra đến nội vị trí khá vắng vẻ ở ngoại tông, Đường Phong mới kìm lòng không nổi mà thở ra một hơi.
Đây là một trong những địa phương mở cửa cho ngoại nhân tham quan nên có không ít nhã sĩ phong lưu cùng cương sĩ qua lại trong này, hoặc là thưởng thức phong cảnh của Thiên Tú, hoặc là thuê một chiếc thuyền nhỏ ra giữa Dạ Vũ hồ thả câu. Thỉnh thoảng lại ngâm lên mấy câu thơ để hấp dẫn sức chú ý của đệ tử Thiên Tú.
Rốt cùng thì ở trong này Đường Phong cũng không còn là người quá gây chú ý nữa.

Vô Thường - Chương #14


Báo Lỗi Truyện
Chương 14/1679