Chương 1396: Nguyên lai là ngươi sợ bọn họ a (hạ).


Phốc phốc phốc…
Âm thanh trầm muộn truyền lại liên tiếp giống như tiếng rang đậu! Máu tươi bắn ra khắp nơi, tiếng hét thảm thiết kêu lên liên tiếp! Các hắc y nhân tựa như thiên binh chiếu ra hàn quang chói chang làm cho không ai mở mắt ra được.
Chỉ qua thời gian ba hơi thở, tất cả các hắc y nhân lao ra đều dừng lại hết, mỗi một binh khí trên tay họ đều dính đầy vết máu, tích tụ lại nhỏ từng giọt xuống mặt đất, nhưng mà trên áo bào đen của bọn họ không có tí một hạt bụi nào, căn bản là không có một vết máu mảy may nào sót được trên đó. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Phù phù, phù phù.
Mỗi một tên đệ tử Thiên Lôi Tông ngã xuống liên tiếp, người này nối tiếp người kia, chỉ trong nháy mắt, số lượng đệ tử Thiên Lôi Tông ngã xuống đã đến ba bốn mươi người, có người thì lập tức chết đi, nhưng cũng có người không chết được, còn một ít sinh cơ nằm trên mặt đất kêu gào khóc thê lương, thống khổ ngập trời, càng đau đớn thì khí tức chết chóc trong sân càng phát ra nặng hơn.
Mùi máu tươi ngập tràn ra ngoài, mỗi một tên đệ tử Thiên Lôi Tông còn sống đều run rẩy đôi mắt, toàn thân rung rinh không ngớt, ngay cả vũ khí cầm trên tay cũng đều run bắn.
Trong đại đa số bọn họ đều nhìn một màn vừa rồi không hiểu gì hết giống như là một người đi lạc vào trong sương mù, chỉ thấy một chuỗi bóng đen thoát ra một lần thì đồng bọn bên cạnh mình chết đi một cái, liên tiếp có người trúng chiêu ngã quỵ xuống mặt đất.
Chỉ có mấy vị cao thủ Linh Giai kia mới miễn cưỡng có thể thấy vết tích di dộng của những tàn ảnh kia.
Những hắc y nhân thần bí này dĩ nhiên lại cường đại như thế! Mỗi một tên đệ tử Thiên Lôi Tông còn may mắn sống sốt đều tim đập nhanh không ngừng, bọn họ không phải không có ba động cương khí sao? Lẽ nào bọn họ không hề dùng đến cương khí? Làm sao mà có thể cường đại đến như vậy?
Không cho bọn hắn một chút thời gian phản ứng nào, hai mươi tám đạo tàn ảnh màu đen xoẹt qua rồi quay lại ngay lập tức, các hắc y nhân xuyên qua đám đệ tử Thiên Lôi Tông như đang gặt lúa mạch mà lúa mạch ở đây chính là tính mệnh của các đệ tử Thiên Lôi Tông.
Mấy hộ pháp chấp sự vừa rồi còn giao đấu với Đường Phong đều đứng ngồi không yên, vội vàng lao xuống, mỗi người đón lấy một hắc y nhân và chiến đấu với họ.
Mỗi một hắc y nhân đều là Linh Giai hạ phẩm, những hộ pháp chấp sự này cũng đều là Linh Giai hạ phẩm, song phương tiếp xúc lẫn nhau đều là những chiêu thức lấy mạng ngay tức khắc, nhưng những hắc y nhân quả thực quá mạnh khiến hộ pháp chấp sự của Thiên Lôi Tông kêu khổ không ngớt, căn bản không cho bọn họ thời gian thở dốc.
Sắc mặt Ô Chính Ưng tái mét, nổi giận gầm lên một tiếng, quyền phong tung thẳng đến trước mặt Đường Phong.
Hắc y nhân cường đại ngoài sức tưởng tượng của hắn, hôm nay muốn bảo toàn được Thiên Lôi Tông thì phải hạ thủ được người thanh niên này, chỉ cần bắt sống hắn thì mình mới có thể thoát khốn khỏi đây! Bằng không bị một đám hắc y nhân vây quanh thì cho dù mình là một Linh Giai trung phẩm, chỉ sợ cũng không có phần thắng.
Đánh rắn phải đánh đập đầu, muốn giết người trước hết phải giết ngựa của hắn, rốt cuộc thì Ô Chính Ưng cũng là người từng trải, ở trong thế cục hỗn loạn này vẫn có thể thấy rõ hơn ai hết.
Cho dù đám hắc y nhân thần bí này mạnh đến thế nào đi chăng nữa nhưng mà đầu lĩnh của bọn chúng lại là một thằng đầu đất. Bọn chúng đều nghe lời tên nam tử trẻ tuổi trước mắt này, chỉ đâu đánh đó, lấy thực lực Linh Giai trung phẩm của chính mình muốn bắt giữ hắn thì cũng không có gì khó.
Suy nghĩ trong đầu Ô Chính Ưng còn đang xoay chuyển, còn chưa tới gần Đường Phong thì bất ngờ bị một hắc y nhân đi ra chặn đường.
- Cút ngay!
Ô Chính Ưng giận tím mặt, đánh mạnh một quyền tới hắc y nhân này rồi lách qua, cương khí và quyền kình của Linh Giai trung phẩm bạo phát ra thanh âm gió rít gào thét, quang mang trên quyền phong chói mắt tột cùng, một quyền này có uy lực trời long đất lở.
Một tiếng nổ vang lên, nắm tay hắn đã in trên ngực của hắc y nhân, phía sau hắc y nhân phát ra một tiếng vang nhỏ, một cỗ kình khí từ trong đó bung ra, y phục đều bị nứt toạc hết, tỏa ra quầng sáng cực kỳ rung động mà mắt thường có thể nhìn thấy được, mạnh mẽ tản ra bốn phía.
Một quyền này, mười thành công lực.
Hắc y nhân kia làm sao mà chậm chạp như vậy, không biết né tránh công kích hay sao? Trong lòng Ô Chính Ưng có chút nghi vẫn nhưng cũng không để bụng, hắn biết ai ăn phải quyền này đều tan nát, cho dù là Linh Giai thượng phẩm cũng không chịu nổi.
Đang chuẩn bị tiếp tục đến đối chiến với Đường Phong, Ô Chính Ưng lại cảm nhận được ở bên thân mình có một tia mát lạnh truyền tới, hắn căn bản không nghĩ nhiều được nữa, hầu như phản xạ có điều kiện tung ra hai quyền, chặn lấy một thanh thiên binh từ phía dưới đánh lên.
Vừa mới định thần nhìn lại, Ô Chính Ưng không khỏi ngây ngẩn. Hắc y nhân kia không phải đã bị mình đánh cho một quyền chết rồi sao, dĩ nhiên bây giờ lông tóc không vấn đề gì còn có thể tập kích mình nữa.
- Làm sao có thể?
Hai tròng mắt của Ô Chính Ưng trừng lớn nhưng đối phương không cho hắn cơ hội thở dốc, thanh thiên binh bị ngăn trở nhưng vẫn còn một tay và hai chân đồng thời sử dụng, giống như là cuồng phong mưa rào đánh úp về phía vị phó tông chủ Thiên Lôi Tông này.
Bình bình bình…. Ô Chính Ưng cố gắng đỡ được mấy chiêu, còn lại đều bị hắc y nhân đánh trúng vài cái, cương khí hộ thân bị trực tiếp đánh tan, thân thể mượn lực đạo của đối phương nhảy lùi lại, cuối cùng cũng thoát khỏi đối phương dây dưa.
Vừa mới đứng vững gót chân lại thấy hắc y nhân kia vọt tới trước mắt mình giống như quỷ mị.
Tốc độ thật nhanh, lực lượng thật mạnh! Trong lòng Ô Chính Ưng không khỏi hoảng sợ, hắn phát hiện rằng mình đã đánh giá thấp thực lực của những hắc y nhân thần bí này.
Tên trước mắt này, cho dù không cần cương khí cũng có thể so bì được với lực lượng Linh Giai trung phẩm của mình không phân cao thấp! Đây rốt cuộc là người hay quái vật? Thân thể của hắn làm sao có thể bộc lộ ra được sức chiến đấu mạnh như vậy?
Đường Phong thờ ơ lạnh nhạt, cũng không hề quan tâm tới hắn nữa, đối phó với tên họ Ô này thì chỉ cần một Dược Thi là đủ.
Cỗ dược thi này là một trong những dược thi cường đại nhất mà hắn có! Đó chính là dược thi được chế biến thì thi thể của Thiên Cơ Tử! Thiên Cơ Tử trước đây là một vị cao thủ Linh Giai thượng phẩm, dùng thi thể của hắn chế tạo dược thi hiệu quả tất nhiên là không tầm thường, tuy rằng nó không có thần trí nhưng dựa vào chênh lệch cảnh giới khiến nó còn xuất sắc hơn một ít so với các dược thi khác.

Vô Thường - Chương #1396


Báo Lỗi Truyện
Chương 1396/1679