Chương 1394: Người này là một thanh niên sức trâu sao (hạ)?


Không phải nói rằng trong Linh Mạch Chi Địa không có bao nhiêu cao thủ Linh Giai trung phẩm sao? Làm sao ở chỗ này lại xuất hiện một người?
Hồ nghi nhìn lại, Ô Chính Ưng giương mắt nhìn ra xa, chỉ thấy ở ngoài cửa có một đạo thân ảnh chậm rãi đi vào, ở phía trên là một chấp sự của Thiên Lôi Tông, tuy rằng người này có thực lực Linh Giai hạ phẩm nhưng hiện giờ khóe miệng hắn chảy máu ròng ròng, thần sắc cực kỳ tái nhợt, ở trên cổ có một thanh trường kiếm kề bên, đằng sau là một nam tử có vẻ mặt lạnh lùng và cương nghị, thanh trường kiếm bích lục kia chính là ở trên tay vị nam tử trẻ tuổi này.
- Phó tông chủ, cứu ta!
Tên chấp sự bị thanh trường kiếm bích lục kề sát bên cổ, hiển nhiên là bị thương không nhẹ, nói lên cũng thấy được cảm giác thở hổn hển, hắn ôm chặt vùng bụng của mình, ở nơi đó không ngừng chảy máu tươi, hẳn là do bị đối phương đâm trúng.
Lúc này, mấy hộ pháp cùng chấp sự mới từ không trung hạ xuống, tất cả đều chạy tới gần Ô Chính Ưng, vẻ mặt tràn đầy kiêng kỵ nhìn về phía nam tử trẻ tuổi kia.
- Linh Giai hạ phẩm sao?
Ô Chính Ưng nhất thời mơ hồ, nguyên bản hắn thấy thủ hạ của mình bị đánh thành như vậy còn tưởng rằng chí ít người đến cũng có thực lực Linh Giai trung phẩm, nhưng mà hiện giờ tra xét một phen Ô Chính Ưng lại hoảng sợ khi phát hiện, nam nhân trẻ tuổi này chỉ có tu vi Linh Giai hạ phẩm mà thôi.
- Phó tông chủ cẩn thận, người này có chút cổ quái, không thể lấy cảnh giới của hắn mà suy xét thực lực hắn được!
Một tên hộ pháp có lòng tốt nhắc nhở.
Ô Chính Ưng ngầm liếc mắt nhìn hắn, cũng không lưu lại những lời này trong lòng. Chỉ là một Linh Giai hạ phẩm mà thôi, cho dù thực lực có mạnh thế nào đi chăng nữa cũng chỉ có thể xưng hùng trong đám cùng giai, căn bản không thể so sánh được với một Linh Giai trung phẩm như hắn.
Quả nhiên là nghé con không sợ cọp, người này cũng không biết là đệ tử của gia tộc nào chạy tới đây, dĩ nhiên khiến Thiên Lôi Tông mất hết mặt mũi! Thực sự là không biết trời cao đất dày là gì!
- Xin hỏi bằng hữu là người của gia tộc nào?
Hai tay Ô Chính Ưng chắp phía sau, đi từ bậc thang đi xuống, nhìn đối phương từ trên cao, vẻ mặt uy nghiêm mở miệng hỏi.
- Đường Môn, Đường Phong!
Đường Phong mở miệng đáp, một mặt chậm rãi tiến đến trước mặt hắn, tên Linh Giai hạ phẩm bị hắn gác kiếm trên cổ bất, đắc dĩ cũng chỉ có thể làm lá chắn cho hắn.
Ô Chính Ưng nhướng mày, trong đầu đảo suy nghĩ liên tục, nhưng mà suy xét hồi lâu cũng không thể nhớ được tông môn nào có tên là Đường Môn, Thiên Lôi Tông đi tới Linh Mạch Chi Địa không lâu, đại khái chỉ hơn một tháng, số lượng gia tộc tông môn lớn nho ở đây rất nhiều, chưa từng nghe qua cũng là bình thường.
Đường Môn này, đại khái là một tông môn quá nhỏ mà hắn không hề hay biết! Trong lòng Ô Chính Ưng kết luận như vậy.
- Bằng hữu đối đãi với đệ tử Thiên Lôi Tông như vậy, không sợ tổn thương đến hòa khí hai nhà sao?
Ô Chính Ưng thân là phó tông chủ, tự nhiên là biết được nên nói cái gì trong trường hợp này.
- Không bằng thả vị chấp sự này của ta xuống, ta cùng với bằng hữu nói chuyện với nhau, thế nào?
Đường Phong vẫn thản nhiên nói:
- Sợ rằng ta và các hạ cũng không còn chuyện gì để nói.
Vùng xung quanh lông mày của Ô Chính Ưng nhíu lại, hắn cười lạnh nói:
- Bằng hữu, ngươi thực cho rằng khi dễ được chấp sự của bản tông thì có thể muốn làm gì thì làm sao? Tuổi ngươi còn trẻ, còn có thời gian nhiều, chớ để rượu mời không muốn lại muốn uống rượu phạt. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trong lúc Ô Chính Ưng nói chuyện, toàn bộ người trong Dung gia bắt đầu di động, vô số đệ tử của Thiên Lôi Tông vọt tới nơi này! Bao vây chỗ đứng của Đường Phong ba tầng trong ba tầng ngoài, ở trên tường còn một đám người, vẻ mặt thèm thuồng nhìn mê mẩn về phía Đường Phong.
Nhưng mà làm cho Ô Chính Ưng kinh ngạc chính là dù rơi vào khốn cảnh như thế này, nhưng mà tên nam tử trẻ tuổi này vẫn bất động như cũ, thần sắc không có chút khẩn trương, ngược lại có vẻ mặt vân đạm phong khinh, phảng phất như không thèm để Thiên Lôi Tông vào trong mắt.
Người này là một thanh niên sức trâu hay sao? Lẽ nào hắn không nhìn ra được thực lực của hai bên cách xa như thế nào? Chỉ cần mình ra lệnh một tiếng, cho dù hắn có chắp cánh cũng không thể thoát được.
- Dung Thiếu nãi nãi ở nơi nào?
Đường Phong nhìn Ô Chính Ưng mở miệng hỏi.
Tên đệ tử vừa mang theo Thiên Lôi Tông xông vào trong Dung phủ, Đường Phong liền đánh chết hắn, từ trong âm hồn hắn lấy được tin tức, Đường Phong tự nhiên có thể nhận ra người này chính là phó tông chủ Thiên Lôi Tông, cũng chính là chủ sự của Thiên Lôi Tông đến Linh Mạch Chi Địa lần này. Cũng chính là người này có ý đồ chiếm lấy Dung Thiếu nãi nãi.
- Ngươi nói là nữ nhân kia?
Ô Chính Ưng cực kỳ ngoài ý muốn, nguyên bản hắn còn không biết tại sao tên nam tử trẻ tuổi này chạy đến đây tìm phiền phức nhưng mà vừa nghe được những lời này không khỏi tỉnh ngộ ra.
Nguyên lai là đến vì nữ nhân kia! Chẳng qua cũng có thể hiểu được, nàng có vẻ đẹp quốc sắc thiên hương, mà nam tử trước mắt lại là tuổi trẻ tuấn kiệt, hai người thương mến nhau cũng là chuyện tình bình thường.
- Ha ha, nguyên lại bằng hữu vì tình nhân mà đến, Ô mỗ có chút bội phục!
Ô Chính Ưng cười lớn một tiếng,
- Nếu như ngươi muốn tìm được nàng thì chỉ cần vào gian phòng phía sau gian nhà này là có thể thấy được.
- Vậy sao?
Đường Phong không hỏi thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc là mình cũng đã đến kịp, từ hành động của Ô Chính Ưng đứng trước mặt này, xem ra hắn còn chưa hạ thủ đối với Dung Thiếu nãi nãi.
- Bằng hữu, chúng ta làm một giao dịch?
Tròng mắt Ô Chính Ưng vừa đảo đã mở miệng đề nghị.
- Giao dịch như nào?
Đường Phong liếc mắt nhìn hắn.
- Ngươi thả vị chấp sự này của bản tông, ta mang nàng ra giao cho ngươi! Thế nào?
- Không sai, một người đổi lấy một người, coi như cũng là công bằng.
Đường Phong gật đầu nói.
Nét mặt Ô Chính Ưng lướt qua vẻ tươi cười, thanh niên quả nhiên không hiểu chuyện, thực lực tuy rằng không tồi nhưng căn bản không có tí kinh nghiệm giang hồ nào cả, chỉ cần hắn thả chấp sự của mình ra là mình có thể bắt hắn trong nháy mắt.
Dám chạy đến nơi ở của Thiên Lôi Tông, đánh nát mặt mũi của Thiên Lôi Tông, lại còn làm quấy đảo chính sự của mình, còn thèm thuồng nữ nhân mà mình coi trọng, làm sao Ô Chính Ưng có thể tha cho Đường Phong?
Nhưng dáng vẻ tươi cười của Ô Chính Ưng còn chưa kịp thu lại thì một màn làm hắn tức giận lại xảy ra.

Vô Thường - Chương #1394


Báo Lỗi Truyện
Chương 1394/1679