Chương 1393: Người này là một thanh niên sức trâu sao (thượng)?


- Chẳng qua nàng cứ yên tâm đi tiểu mỹ nhân! Mặc dù Ô mỗ tham luyến nữ sắc nhưng không phải loại mãng phu chỉ biết dùng sức cậy mạnh. Đối với một nữ tử như ngươi, Ô mỗ nhất định sẽ yêu thương hết sức, cho nàng được cảm thụ được mọi vui sướng, không có chút đau đớn nào cả.
Tiếng hít thở của Dung Thiếu nãi nãi càng ngày càng gấp, sắc mặt đỏ hồng lên giống như hoa đào, dược hiệu của xuân dược này quá mức bá đạo, cho dù Dung Thiếu nãi nãi đã cố gắng bảo vệ một tia thanh minh cuối cùng trong đầu nhưng vẫn không thể ngăn cản. Chút thần trí còn lại mỏng manh như một tờ giấy yếu ớt, ở dưới thế tấn công liên tục của dược hiệu cuối cùng cũng bị phá hầu như không còn.
Hai tròng mắt của Ô Chính Ưng hiện lên vẻ cuồng nhiệt, vưu vật trước mặt thở ra hương vị ngọt ngào không gì sánh được làm cho máu huyết trong cơ thể hắn cũng sôi trào theo.
- Không nên chống cự lại, vô ích mà thôi.
Ô Chính Ưng nỗ lực để làm cho thanh âm của mình trở nên ôn nhu đi một ít.
- Chờ qua một lúc nữa, nàng có thể cử động được, lúc đó cũng là lúc dược hiệu hoàn toàn bộc phát, nàng sẽ có được tự do hơn nữa cảm giác của nàng sẽ cực kỳ nhạy cảm, hôm nay Ô mỗ sẽ làm cho nàng trở thành nữ nhân chân chính!
Mặc dù chưa động tới nàng, nhưng Ô Chính Ưng không hổ là tay già đời trên giường, hắn tự có thể ngăn chặn dục vọng trong lòng, chờ cho dược hiệu bộc phát hết, thì chỉ lúc đó vưu vật này mới chủ động không cản trở lại, lúc đó mới là thời gian để tận hưởng vui sướng thỏa thích.
- Ư…
Một tiếng kêu rên rỉ tiêu hồn mà gian khổ đột nhiên vang lên từ trong cố họng của Dung Thiếu nãi nãi, âm thanh này đủ để làm cho bất kỳ một nam nhân nào nghe thấy đều điên cuồng. Hai tròng mắt của Ô Chính Ưng đều nóng rực lên. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Dung Thiếu nãi nãi giật mình rụt tay lại, hai chân cũng run rẩy, cố gắng kẹp chặt lại vào nhau, khuôn mặt trắng nõn của nàng sớm đã bị một màu hồng phấn bao phủ, lộ ra một cái cổ thon dài, thở dốc ồ ồ liên tục như thợ rèn phô đồng. Thanh âm liên tiếp phát ra quanh quẩn ở trong căn phòng.
Mắt thấy vưu vật phía trước vừa phản ứng, Ô Chính Ưng biết rằng hiệu quả của xuân dược đã được bộc phát hoàn toàn.
Một bao xuân dược này là do hắn tự mình sắp xếp có được, vừa mới dùng được một lúc thì toàn thân tê dại, toàn thân căn bản không có biện pháp nhúc nhích được. Nhưng mà để dược hiệu bị hóa giải, thì phải kích thích bằng dục vọng, lúc đấy thì dược hiệu sẽ bị biến mất. Cộng hoan với nữ nhân đều muốn đối phương chủ động một chút, nếu không cũng giống như đầu gỗ chẳng còn gì thú vị nữa?
Bằng vào lệ mông lung này, Ô Chính Ưng đã làm cho không ít những cô gái cương trực thần phục trước mắt hắn, hôm nay hắn đi tới Linh Mạch Chi Địa đối phó với Dung Thiếu nãi nãi chỉ có cảnh giới Thiên Giai, tự nhiên là mọi việc dễ như trở bàn tay.
Chẳng qua nói đi thì phải nói lại, Ô Chính Ưng có chút bội phục nữ nhân này. Cho dù là đến thời gian hiện giờ thì vưu vật này ở trên giường vẫn có thể khống chế được tình cảm cùng dục vọng của chính mình, thanh âm rên rỉ tiêu hồn kia vừa mới thoát ra liền bị nàng cấp tốc thu lại, nếu như là một nữ tử khác, sợ rằng lúc này đã sớm mê mang rồi, giống như lang như hổ vồ về phía mình, căn bản không thể kiên định được như nàng.
- Hảo nữ!
Ô Chính Ưng cười lớn một tiếng, đưa tay vào trong vạt áo mình, tuột thẳng xuống phía dưới, đang muốn lên giường để hành lạc với vưu vật thì bên ngoài gian phòng truyền dến một tiếng bước chân vội vàng. Ngay sau đó là mấy tiếng đập cửa vang lên dồn dập.
- Con bà nó, làm cái gì thế?
Ô Chính Ưng thở hổn hển, hôm nay thật vất vả mới để nữ nhân này lên giường được, vừa lúc dược hiệu hoàn toàn bộc phát, mắt thấy có thể âu yếm được rồi, ở trong thời điểm mấu chốt này lại có người quấy rồi, Ô Chính Ưng làm sao không nổi giận cho được?
Chẳng qua nổi giận thì nổi giận, hắn biết rằng nếu như trong thời gian này mà không có đại sự gì thì các thủ hạ cùng đệ tử sẽ không bao giờ dám quấy rối chính mình.
- Phó tông chủ, có việc lớn rồi, có người xông vào trong Dung gia!
Ở bên ngoài cửa truyền đến thanh âm ầm ĩ của một tên đệ tử.
- Người nào dám lớn mật như vậy?
Sắc mặt Ô Chính Ưng trầm xuống, lạnh giọng hỏi.
- Thân phận người này bất minh, thực lực lại rất mạnh, chúng ta đã tổn hao không ít người rồi.
- Có bao nhiêu người?
Trong lòng Ô Chính Ưng chợt căng thẳng. Hắn đột nhiên nhớ tới nửa tháng này ở Linh Mạch Chi Địa nghe dược một ít phong thanh, không phải là….
- Chỉ có một người!
- Một người?
Ô Chính Ưng nhanh chóng thả lỏng. Nếu chỉ có một người thì không phải là đám người có danh tiếng đình đám kia, chỉ cần không phải là đám người kia thì chính mình sẽ không phải kiêng kỵ gì cả, huống chi đối mặt với tin đồn này Ô Chính Ưng cũng chỉ có thái độ tin tưởng ba phần. Một số thế lực nhỏ yếu bị hắc y nhân này thanh toán sao có thể đánh đồng cùng Thiên Lôi Tông, bọn chúng bị thanh trừ là do thế lực quá yếu, nếu như hắc y nhân thần bí kia tìm đến Thiên Lôi Tông gây phiền phức thì Ô Chính Ưng cũng có lòng tin đối kháng lại được.
- Hiện giờ mấy vị hộ pháp đang giữ chân hắn, đệ tử đến đây thông báo, thỉnh phó tông chủ mau ra xem.
Tên đệ tử ngoài cửa vội vàng nói một câu.
Vẻ mặt của Ô Chính Ưng do dự, quay đầu lại nhìn mỹ nhân với da thịt trắng hồng tản ra vô tận mê hoặc, hung hăng giậm chân một lần nữa, thầm mắng một tiếng, mặc quần áo và đồ dùng hàng ngày lại nhanh chóng phóng ra ngoài.
Thời vận thật sự không tốt, lúc nào quấy rối cũng được, hết lần này tới lần khác lại là hiện tại. Nếu như ngươi rơi vào tay bản phó tông chủ, bản phó tông chủ nhất định cho ngươi đẹp mắt. Ô Chính Ưng đi ra ngoài còn trong lòng phát ra ngoan độc.
Vừa mới mở cửa phòng ra thì một màn ngạc nhiên xuất hiện, cùng với đó là một vài tiếng kinh hô, mấy đạo nhân ảnh như con diều bị chặt đứt dây rơi xuống liên tục, vừa lúc rơi xuống hơn mười trượng ngay trước mặt Ô Chính Ưng.
Ánh mắt thu về, hai tròng mắt của Ô Chính Ưng không khỏi híp lại, hắn phát hiện ra những người đang ngã xuống kia đều là hộ pháp cùng chấp sự của Thiên Lôi Tông. Những người này theo mình đi tới Linh Mạch Chi Địa đều có cảnh giới Linh Giai hạ phẩm, thực lực bản thân cũng không hề yếu, nhưng mà lúc này lại bị người ta đánh thê thảm như vậy, lẽ nào người đánh là một cao thủ Linh Giai trung phẩm? Cũng chỉ có cao thủ Linh Giai trung phẩm mới đạt đến loại trình độ này.

Vô Thường - Chương #1393


Báo Lỗi Truyện
Chương 1393/1679