Chương 1390: Xuất thủ (thượng).


Tên nam nhân mắt tam giác này chính là đệ tử Thiên Lôi tông, đại khái là muốn ăn hoa quả trên sạp của lão nhân, lại bị cự tuyệt, thẹn quá hoá giận ra tay đả thương người.
Thực lực của người này cũng không cao, chỉ đạt tới Thiên giai hạ phẩm, nhưng nữ tử này và lão nhân này, đều là người bình thường, chưa từng tu luyện qua, làm sao ngăn cản được khí thế của Thiên giai chứ?
Nói khó nghe một chút, chỉ cần tên nam nhân mắt tam giác này xuất khí thế mạnh hơn một chút, sẽ trực tiếp hù chết lão nhân và nữ tử này.
Nói như vậy, người tu luyện có thế giới của người tu luyện, rất ít khi xảy ra tranh chấp với người bình thường, bởi vì cả hai không cùng cấp bậc. Nhưng tên đệ tử Thiên Lôi tông này, chẳng những khi dễ người bình thường, còn được thế không tha người.
Chỉ cần điểm này, Đường Phong cũng biết được đức hạnh của Thiên Lôi tông thế nào rồi.
Thượng bất chính hạ tắc loạn.
Nghe nam nhân mắt tam giác uy hiếp, lão nhân và nữ tử run rẩy kịch liệt, nhưng mà, thần sắc lão nhân trở nên kiên định, nói:
- Cho dù người có đánh chết lão nhân, cũng không thể che dấu bản chất các ngươi là lũ súc sinh thật sự.
- Lão già kia, mồm mép đúng là rất cứng a!
Tên đệ tử Thiên Lôi tông này không giận lại cười, một cước đạp nhừ số hoa quả trên mặt đất, từng bước một bước về phía lão nhân.
- Ngươi muốn làm gì?
Nữ nhi của lão nhân kia đứng dậy vào thời khắc khẩn trương, thần sắc cực kỳ sợ hãi che chở trước mặt phụ thân mình, nhưng mà thân thể gầy gò yếu đuối kia ở dưới khí thể của Thiên Giai giống như cây liễu mỏng manh nằm trong trận gió lớn, trông cực kỳ tiêu điều.
- Cút ngay.
Tên đệ tử Thiên Lôi Tông này gầm lên một tiếng, ở giữa mắt toát ra một luồng hung quang, hiển nhiên vì lão nhân nào vừa mới thoái thác làm cho hắn động đến sát tâm.
Mặc dù nữ tử kia sợ hãi nhưng mà vẫn cắn răng lắc đầu, trong hai con mắt chớp động ánh lên một tia sắc thái cầu xin.
- Xoẹt.
Tên đệ tử Thiên Lôi Tông rút ra bội kiếm ở bên hông mình, hàn quang trên trường kiếm lóe lên lóng lánh, làm cho nhiệt độ ôn hòa xung quanh giảm xuống đột ngột. Tất cả mọi người đều cảm thấy được sự lạnh lẽo tới tận tim gan, trường kiếm chỉ thẳng vào trước mặt nữ tử kia, tên đệ tử Thiên Lôi Tông lạnh lùng nói:
- Niệm tình ngươi còn có một chút tư sắc phàm tục, nếu như ngươi xin tha thì bổn đại gia chỉ lấy nhiều nhất là một mạng chứ không phải giết cả đôi.
Nữ tử này chẳng qua chỉ là một người bình thường, chưa bao giờ phải trải qua những sự việc như thế này? Nghe xong những lời như thế, dung mạo như ngọc lại càng thất sắc, hai hàng lệ nhỏ chảy dài từ trên khóe mắt xuống, đôi môi run run nghẹn nào không nói được câu nào.
Ngược lại lão nhân đang ngã trên mặt đất kia nhanh chóng kéo nữ nhi của mình về đằng sau, trên khuôn mặt khô gầy của lão nhân tràn đầy phẫn nộ, hung hằng nhìn vào tên đệ tử Thiên Lôi Tông ở trước mắt, thở gấp nói:
- Ác giả ác báo, một ngày nào đó sẽ có người đến thu thập cả cái bang toàn nhưng tên súc sinh giống như nhà ngươi!
Tên đệ tử Thiên Lôi Tông cũng không thể nào nhịn được nữa, hắn âm trầm cười một tiếng, trường kiếm giơ lên cao rồi chém xuống thật lực, một kiếm này nếu như chém xuống, lấy thực lực Thiên Giai của hắn thì chắc chắn nữ tử và lão nhân này sẽ bị chém thành hai nửa.
Đường Phong tận mắt thấy chuyện này đang muốn xuất thủ ngăn lại, nhưng mà đột nhiên đoàn người đang xem ở bên cạnh lại đồng loạt đứng lên.
Đầu tiên là mấy củ cải trắng được ném ra từ trong phía đoàn người này thẳng vào sau gáy tên đệ tử Thiên Lôi Tông sau đó là hoa quả gạch đá liên tiếp bay tới, đều bay ra cùng lúc, khí thế như phô thiên cái địa hướng đến trước mặt tên đệ tử Thiên Lôi Tông thi nhau đập đến.
Tên đệ tử Thiên Lôi Tông tốt xấu gì cũng là cao thủ Thiên Giai làm sao nghĩ rằng những người dân thường này dám đánh mình liên tiếp như vậy? Hắn còn tưởng rằng có cao thủ nào đó đang tấn công mình, vội vàng xoay người lại, một màn kiếm quang huy vũ lên, cản tất cả những gì đang ném tới đến. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Đến khi nhìn lại những vật đang tập kích mình là cái gì thì tên đệ tử Thiên Lôi Tông này nghẹn họng không trôi được, đang muốn mở miệng quay lại mắng một câu nhưng mà lời vừa mới định ra khỏi miệng đã phải nuốt ngươc trở lại.
Bởi vì hắn phát hiện xung quanh mình không biết từ lúc nào đã có vô số người, những người này đều nhìn mình với ánh mắt vô cùng phẫn nộ, tất cả các đôi mắt đều phát ra một loại khí thế không đội trời chung.
Những người này đều chưa từng tu luyện qua, tất cả đều là người thường ở tầng lớp sinh hoạt dưới cùng.
Nhưng mà chính những ánh mắt phẫn nộ của những người thường đang tập trung tại đây làm cho tên đệ tử Thiên Lôi Tông nhịn không được biểu lộ sự sợ hãi.
Dường như là nhận biết được sự thất thố của chính mình, tên đệ tử Thiên Lôi Tông thẹn quá hóa giận, quát mắng nói:
- Làm gì? Tất cả đều muốn chết sao? Nếu như muốn chết bổn đại gia thành toàn cho các ngươi!
- Thiên Lôi Tông cút ngay, trục xuất khỏi Dung Thành!
Không biết người nào đột nhiên hô lên một tiếng, tiếng nói này vang lên giống như là đổ thêm dầu vào lửa nhất thời làm cho cả hiện trường sôi lên.
- Trục xuất khỏi Dung Thành!
- Nơi này là do Dung gia làm chủ! Không tới phiên Thiên Lôi Tông các ngươi tới diễu võ dương oai!
- Để Dung gia trả lại nhà cho ta!
Một đám người đứng dậy kêu la ầm ĩ, tràng diện cực kỳ ầm ỹ và lộn xộn. Thế nhưng thanh âm dần dần đều hội tụ lại thành một tiếng thống nhất vang lên, kêu la yêu cầu Thiên Lôi Tông cút đi! Tiếng kêu ầm ĩ vang lên tận trời, làm cho cả trời đất đều rung chuyển.
Sắc mặt của tên đệ tử Thiên Lôi Tông cực kỳ tái mét, trong nháy mắt vừa rồi hắn đã bị dọa đến thất thố, bởi vì hắn không hề nghĩ đến những người dân bình thường như này lại có lá gan lớn như vậy, nhưng mà cho dù cả ngàn người này vây quanh hắn , hắn cũng cũng không hề sợ hãi vì hắn là một cao thủ Thiên Giai, những người thường này hắn căn bản không cần phí tí sức lực nào đều có thể chém giết toàn bộ.
Chỉ là hắn không hề nghĩ tới, mình chẳng qua muốn ăn một ít hoa quả lại làm ra động tĩnh lớn như vậy.
Tuy rằng hắn có thể giáo huấn một hai người thường ở trong Dung Thanh này nhưng mà tuyệt đối không có khả năng một lần giết sạch những người này.
Bởi vì nếu mà làm như vậy thật thì sợ rằng Thiên Lôi Tông cũng không có biện pháp đặt chân ở nơi này nữa.
Nhưng mà nếu thoái nhượng thì lại sẽ làm cho tông môn mất mặt. Tên đệ tử Thiên Lôi Tông không quan tâm mọi người đang kêu la xung quanh, cười lạnh một tiếng rồi nói:
- Đây là các ngươi tự tìm đến cái chết.

Vô Thường - Chương #1390


Báo Lỗi Truyện
Chương 1390/1679