Chương 139: Náo loạn Tô gia. (Thượng)


Ngoài cửa đột nhiên vọng tới vài tiếng động lớn khá ồn ào, khiến cho tâm tình đang tốt đẹp của Tô Bại bỗng chốc trở nên khó chịu, hắn đứng dậy, dùng sức vỗ mạnh lên bàn:
- Bên ngoài ồn ào chuyện gì? Coi chừng ta cắt hết lưỡi các ngươi!
Một tên hộ vệ ngoài cửa vội vội vàng vàng chạy vào:
- nguy rồi lão gia ơi!
- Nguy cái gì!
Tô Bại khiển trách,
- Có chuyện gì còn không biết nói rõ ràng hay sao? Lúc ngươi vào đã bẩm báo với ta chưa? Ta có cho ngươi vào chưa? Tô gia chúng ta bây giờ đã khác xưa rồi, phải tuân theo quy củ có biết không? Còn không mau cút ra ngoài cho ta? Một chút giáo dường cũng không có!
Trên mặt tên hộ vệ này đầy vẻ ủy khuất, muốn nói lại thôi, đành phải lui ra, đóng cửa phòng lại, sau đó nhẹ nhàng gõ cửa nói:
- lão gia, thuộc hạ có việc cần bẩm báo!
Tô Bại hít sâu một hơi, ngồi chễm chệ xuống ghế, bưng chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm, lúc này mới ung dung nói:
- Vào đi!
Cửa bị đẩy ra, tên hộ vệ kia đưa mắt nhìn Tô Bại, vẻ mặt muốn nói lại không dám làm gì.
- Rốt cuộc là có chuyện gì?
Tô Bại hỏi.
- lão gia, thiếu gia bị người ta đánh, hơn nữa người nọ còn đánh tới trước phủ!
- Cái gì?
Tô Bại từ trên ghế nhảy dựng lên, sắc mặt biến đổi, lên tiếng mắng tên hộ vệ kia:
- Chuyện lớn như vậy tại sao không nói sớm!
Tên hộ vệ sợ hãi nói:
- Ngài không cho tiểu nhân nói!
Tô Bại thở hổn hển, ném tách trà trên bàn lên người tên hộ vệ khiến hắn ướt sũng, mở miệng mắng:
- Rốt cuộc là kẻ nào dám động tới con trai của Tô Bại ta?
Vừa nói vừa vội vàng chạy ra ngoài.
Đường Phong và Thang Phi Tiếu đứng trong đại viện vốn thuộc về Trương gia, một đám người vây chung quanh, chỉ có điều đám người này ngoài mạnh trong yếu, vũ khí lăm lăm trên tay nhưng không dám xông vào.
Một đám hộ vệ khác đang nằm sóng soài trên mặt đất.
Vu Trung đứng một bên, Tô Sướng đã được hắn đặt xuống đất.
Trước khi tới đây Tần Tứ Nương đã có dự cảm nơi đây sẽ xuất hiện tràng diện bạo lực, nên đã mang Bảo Nhi và Tiểu Manh Manh Mộng Nhi đứng chờ bên ngoài.
Đường Phong đưa mắt nhìn xung quanh, ngày đó hắn cũng đã tới đây một lần, chính là lúc động tay động chân trên xe ngựa cửa Biên Nam Phong, chỉ không ngờ chưa được bao lâu thì nơi đây đã đổi chủ.
Vẻ mặt Thang Phi Tiếu dường như không nhịn được nữa:
- Phong thiếu gia, trực tiếp đánh vào là được rồi, chờ ở đây làm gì?
- Bình tĩnh!
Đường Phong vỗ nhẹ lên vai hắn,
- Nếu không phải liên quan tới Thiên Tú thì ta cũng sẽ không tới đây lúc này. Tiếu thúc, ngươi đừng quên mình còn có một thân phận khác.
Thang Phi Tiếu nghĩ tới mình là Vô Thượng trưởng lão của vài ngàn mỹ nữ, lập tức thẳng lưng lên, ánh mắt sáng ngời.
- Là tên súc sinh nào dám động tới con trai ta?
Từ bên trong bỗng nhiên truyền tới một tiếng hô hổn hển, một nam nhân khoảng chừng năm mươi tuổi hùng hổ xông ra.
Đường Phong cười lạnh một tiếng, trong lòng biết rõ dù lần này mình không ra tay thì Thang Phi Tiếu cũng sẽ hủy đi Tô gia.
Chưa có kẻ nào dám đứng trước mặt Tiếu thúc mà mắng hắn, dù Thiên Sát Thần là một người sợ vợ, nhưng hắn vốn đã từng là một sát thần hai tay nhuốm đầy máu tươi.
Quả nhiên, nghe xong câu này, sắc mặt Tiếu thúc liền trầm xuống, quay đầu nhìn Đường Phong nói:
- Phong thiếu gia, ta tới hay ngươi tới đây?
- Để ta.
Đường Phong nói.
Lúc này, Tô Bại đã vọt tới trước mặt Đường Phong và Thang Phi Tiếu, cương khí trên người Thang Phi Tiếu đã thu lại cực điểm, Tô Bại căn bản không nhìn ra hắn nông sâu thế nào, hắn chỉ thấy được Đường Phong là một thiếu niên mới đạt cảnh giới Hoàng giai thượng phẩm mà thôi.
Tô Bại tiếp tục cúi đầu nhìn lại liền thấy được thảm trạng của con mình, nháy mắt liền nổi giận, trong ánh mắt lóe ra sát khí. Đây là con của mình sao? Khuôn mặt sưng húp như đầu heo, y phục tả tơi bẩn thỉu, thật sự là ứng với câu nói lúc trước của Tô Sướng.
Bị đánh tới mức cả mẹ hắn cũng nhìn không ra.
Nếu Tô Bại không nhận ra y phục trên người con mình thì thật là không thể nhìn ra. cẩn thận xem xét thương thế hiện tại của Tô Sướng, phát hiện cũng không nguy hiểm tới tánh mạng, chỉ có điều.... đan điền đã bị đánh nát. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Là các ngươi đả thương con của ta sao?
Tô Bại đã giận tới cực điểm, nhưng tâm tình lại bình tĩnh không ít.
- Đúng vậy.
Đường Phong nhẹ nhàng gật đầu.
Sắc mặt Tô Bại thoáng chốc đã lạnh lùng:
- Rốt cuộc các ngươi là ai? Tô gia ta có thù oán gì với ngươi sao?
Đường Phong và Thang Phi Tiếu đều không trả lời, chỉ là lạnh lùng nhìn hắn, giống như diều hâu đang nhìn xuống một con kiến bé nhỏ dưới đất.
- Vu Trung! Chẳng lẽ đây chính là thứ ngươi đã hứa hẹn với lão phu sao? Cam đoan Sướng Nhi sẽ không mất cọng tóc nào? Ngươi nhìn nó bây giờ đã thành bộ dạng gì đó.
Tô Bại đưa mắt sang nhìn Vu Trung, nghiêm giọng quát.
Vu Trung xấu hổ cúi đầu. Tuy hắn không thể bảo hộ được công tử, nhưng lỗi không phải do hắn. Người ta là một Thiên giai cao thủ thì sao hắn có thể ngăn cản được?
- Vu Trung, ngươi mau nói cho ta biết, bọn chúng là ai?
Tô Bại tiếp tục hỏi.
- Thuộc hạ không biết, chỉ nghe thiếu gia nói là người của Đường gia, nhưng....
Vu Trung tới Tĩnh An thành chưa được bao lâu, căn bản không biết rõ những thế lực trong này, vừa rồi hắn nghe Tô Sướng nói một tiếng Đường gia Tĩnh An thành nên bây giờ lấy ra chống chế, còn không đợi hắn nói xong, Tô Bại liền cười lạnh một tiếng:
- Người của Đường gia mà cũng dám lớn mật như vậy! Ta thấy các ngươi đúng là chán sống rồi!
Nói xong liền chỉ tay hô:
- Bắt chúng lại cho ta!
Tô Bại vì ngại thân phận nên không muốn tự mình ra tay bắt Đường Phong, nhưng hắn hô xong hồi lâu liền phát hiện đám hộ vệ nhà mình không tên nào dám động đậy, cả đám hộ vệ vô cùng sợ hãi nhìn Thang Phi Tiếu, cánh tay đang cầm vũ khí cũng run lên không ngừng.
Lúc này Tô Bại chưa kịp ra thì mấy tên hộ vệ này cũng muốn ngăn Thang Phi Tiếu và Đường Phong lại, Tiếu thúc thậm chí chẳng buồn nhúc nhích gì, lúc đám hộ vệ kia tới gần hắn không rõ tại sao liền ngã xuống, tay cầm vũ khí đều bị vặn gãy xương.
Chuyện ly kỳ quỷ dị thế này thật sự khiến bọn hộ vệ kinh hãi vạn phần, dù lúc này có mệnh lệnh của Tô Bại thì bọn chúng cũng không dám xông lên, sợ mình cũng rơi vào cảnh ngộ giống như mấy đồng bạn kia của mình.
Tô Bại nhìn thấy trong ánh mắt của bọn hộ vệ lộ vẻ khiếp đảm liền nổi trận lôi đình:
- Ta nuôi các ngươi làm gì hả? Cả đám các ngươi đều điếc hết rồi à? Còn không động thủ thì lão phu sẽ chặt hết tay của các ngươi, đuổi khỏi Tô gia!
Dù bị đe dọa như thế nhưng đám hộ vệ cũng không dám tiến lên, vẻ mặt khó xử không biết nên làm thế nào.
- Được lắm! Ta thấy cả đám các ngươi đều không muốn sống nữa rồi!
Tô Bại cười lạnh một tiếng, chuyển hướng quay sang Vu Trung nói:
- Vu Trung, ngươi lên đi! Bắt hai tên kia lại thì ta sẽ tha lỗi cho ngươi!
Trên mặt của Vu Trung cũng đầy vẻ khó xử, lặng lẽ giương mắt nhìn Đường Phong và Thang Phi Tiếu, đứng im tại chỗ không dám làm gì, tới lúc Tô Bại rống lên lần thứ hai thì hắn mới thở dài, chậm rãi tiến tới cách trước mặt Đường Phong chừng một trượng.
Thân là một Địa giai, quyết định lúc này của hắn chính là tranh thủ rời khỏi Tô gia càng xa càng tốt. Nhưng hắn đã nhận tiền tài và bổng lộc của Tô gia, dù chỉ vừa tới Tĩnh An thành được vài ngày, không quen thuộc với Tô gia, càng không có lòng trung thành gì dành cho họ, nhưng hắn cho rằng đã làm gì thì phải làm cho tới nơi tới chốn.

Vô Thường - Chương #139


Báo Lỗi Truyện
Chương 139/1679