Chương 1375: Lo lắng! (Hạ)


Hai vết thương, tất cả đều là đâm xuyên qua, có thể tạo thành thương tổn như thế với cao thủ Linh giai trung phẩm, cần phải nhanh và mạnh bao nhiêu?
Hộ thân cương khí của Linh giai trung phẩm, cũng không phải để bài trí!
Càng làm cho Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô kinh ngạc không thôi, chính là khoảng cách của một kích cuối cùng của Đường Phong đánh ra, đúng là khó có thể tưởng tượng. Khoảng cách khi đó của Tư Đồ Kiến và Đường Phong, ít nhất cũng khoảng ba dặm, đánh một kích đến khoảng cách xa như vậy, hơn nữa là một kích trí mạng, thì dù là Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô, cũng không thể nào làm được.
Rốt cuộc chuôi ám khí đó làm sao bắn ra? Đường Đỉnh Thiên có nghĩ vỡ đầu cũng không rõ, hắn không thấy Đường Phong động thủ, chỉ nghe một tiếng ông, chuôi ám khí đã bay đi, sau đó nhìn thấy Tư Đồ Kiến mất mạng.
Hồi tưởng lại, giống như đang nằm mơ, không quá chân thật. Nhưng Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô không hỏi nhiều, bọn họ biết rõ, nếu nhi tử của mình muốn nói thì đã mở miệng rồi.
Thời điểm hai phu thê khiếp sợ, Đường Phong đã đi tới thi thể Tư Đồ Kiến, nhìn nửa ngày rồi chép miệng, lộ ra vẻ không hài lòng.
Thời gian hắn thu được Ngự Thần quá ngắn, hắn chưa thể sử dụng chuôi Thần binh này một cách hoàn mỹ được! Lần đầu dùng Ngự Thần, chính là dùng Độc Ảnh kiếm làm mũi tên, làm cho uy lực của Ngư Thần giảm mạnh, cho nên Tư Đồ Kiến mới còn sống.
Dù sao trường kiếm không phải là sở trường của Đường Phong, lần thứ hai đổi thành ám khí, mới thuận buồm xuôi gió một ít, Ngự Thần bắn ám khí, mới có thể phát huy uy lực Ngự Thần, còn Đường Phong khống chế ám khí, chính là nhờ cương khí khống chế, cho nên Đường Đỉnh Thiên không nhìn ra được.
Hiện tại tác hại sau khi sử dụng Ngự Thần đã xuất hiện, xương cốt toàn thân vô cùng đau đớn, kinh mạch căng phồng lên. Dùng thân thể biến thành cung, nhưng dù sao thân thể làm sao mà sánh dược với Thần binh, áp lực chịu tải quá lớn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Chính vào lúc này, những người khác của Đường gia bảo cũng chạy tới, bỏ qua những cao thủ Linh giai ra, sau khi những cao thủ Thiên giai nhìn thấy thi thể Tư Đồ Kiến, lập tức hoan hô một tiếng, cổ hào khí u ám nặng nè đè nặng Đường gia bảo bấy lâu nay, cũng đã theo tiếng hoan hô này biến mất.
Mấy ngày nay Đường gia bảo bị người của Tư Đồ gia khi dễ quá thảm, tuy có hai thanh Thần binh và hai Linh giai trung phẩm, nhưng cũng không thể nào ngăn cản được đám người Tư Đồ gia giết người, chỉ hai ngày ngắn ngủi, số đệ tử chết và tổn thương đã lên tới vài chục người, hơn nữa còn bị đối phương uy hiếp đến phát khổ, nhưng hết lần này tới lần khác lại không thể làm gì được đối phương. Nhưng hôm nay, tất cả những chuyện này theo cái chết của đám người Tư Đồ gia mà kết thúc, tất cả người của Đường gia bảo có cảm giác thở ra được một ngụm ác khí.
- Làm tốt lắm!
Đường Ngạo đi tới khen ngợi Đường Phong một câu.
- Tiểu Phong nhi trò giỏi hơn thầy, bạch mà thắng vu lam, còn có tiền đồ hơn cả lão Ngũ, cả nhà các ngươi đều là Linh giai, chẳng khác nào là bùa hộ mệnh cho Đường gia bảo!
- Gia chủ quá khen!
Sắc mặt Đường Đỉnh Thiên vui mừng rất ít, nhưng ai cũng có thể nhìn ra hắn rất vui vẻ. Con mình có tiền đồ, đương nhiên hắn rất cao hứng.
- Quét dọn nơi này một chút, đem những đệ tử Đường gia đã chết hậu táng, người Tư Đồ gia vùi xuống một cái hố là được rồi!
Đường Ngạo đưa ra mệnh lệnh, tất cả mọi người đều vội vàng làm việc.
Sau trận chiến này, Đường gia bảo cũng có tổn thất, dù sao đây là hỗn chiến, chết mấy cao thủ cấp bậc Thiên giai, còn người của Tư Đồ gia bị toàn diệt, điểm tổn thất ấy có thể chịu được.
Dù có phải chết, thì thà chết vinh còn hơn sống nhục! Cái chết của đệ tử Đường gia bảo rất có ý nghĩa.
Thời điểm mọi người trở lại Đường gia bảo, đã thấy vô số đệ tử Đường gia bảo xếp hàng nghênh đón, khua chiêng gõ trống, không khí náo nhiệt vui vẻ giống như đang chào đón năm mới.
Dù những người này không tham gia chiến đấu, nhưng không ít người trong bọn họ đứng trên tường thành quan sát trận chiến, cho nên khi tin tức Đường gia bảo toàn thắng truyền ra, hiện tại Đường Ngạo dẫn đội ngũ công thần trở về, những đệ tử Đường gia này rất vui mừng.
Hào khí rất tốt, nhưng Đường Phong chau mày, xuất hiện lo lắng.
Lúc này phong ấn thiên địa đã bị phá, nói cho cùng nguyên nhân chính là do mình! Nếu không phải mình thu phục Ngự Thần, phong ấn thiên địa cũng không bị tan vỡ nhanh nhưn vậy, ít nhất cũng còn kéo dài hơn vài chục năm hoặc trên trăm năm nữa.
Sau khi phong ấn bị vỡ, các Linh Mạch Chi Địa đều bị các thế lực của thế giới bên ngoài khi dễ, Đường Phong có cảm giác mình phải có một phần trách nhiệm.
Đường gia bảo gặp phải Tư Đồ gia, những gia tộc khác thì sao? Bố gia, Trang gia, các tất cả gia tộc lớn nhỏ trong Linh Mạch Chi Địa nữa! Bọn họ có thể ngăn cản được không?
Khi hắn nhận được tin tức, Đường Phong biết rõ có không ít gia tộc trong Linh Mạch Chi Địa bị các thế lực bên ngoài thu phục, biến thành gia tộc phụ thuộc, biến thành nô thành bộc!
Hơn nữa, hiện giờ chuyện của Tư Đồ gia vẫn chưa xong. Người của Tư Đồ gia đi vào Linh Mạch Chi Địa, cũng không chỉ là đám người vừa rồi, còn có một bộ phận nhân thủ ở lại Chung Linh Cốc, lấy nơi này làm cứ điểm.
Đường gia bảo đánh chết nhiều người Tư Đồ gia như vậy, đối phương sẽ từ bỏ ý đồ sao?
Sau khi trở về Đường gia bảo, Đường Phong liền bế quan khôi phục, hai lần vận dụng Ngự Thần, Đường Phong không thể không khôi phục một chút. Trong Chung Linh Cốc, vốn là lãnh địa hoang phế của Chung gia, hiện tại đã có không ít người ở lại, những người này là người của Tư Đồ gia.
Vào lúc nửa đêm, một lão già mặt đỏ đang đứng chấp tay sau lưng, đang đứng trong một cái sân, lông mi nhíu chặt, nếp nhăn trên mặt rậm rạp, nhìn qua thì thấy hắn đã gần đất xa trời.
Không biết thế nào, hôm nay hắn có cảm giác không được tốt cho lắm.
Buổi sáng người của Tư Đồ gia phái một đội ngũ nhân thủ đi tiếp xúc với một lãnh địa gọi là Đường gia bảo, đến bây giờ vẫn chưa trở lại, chuyện này đã làm cho hắn có cảm giác rất lo lắng.
Khi hắn nhận được tin tức, thì biết cái Đường gia bảo kia cũng không đơn giản, chẳng những có hai Linh giai trung phẩm, còn có hai thanh Thần binh. Linh giai trung phẩm thì cũng bỏ đi, nhưng hai thành Thần binh thì lão già này cũng rất để ý, nếu như hắn có thể phu phục được được Đường gia bảo này, bảo bọn họ dâng tặng hai thanh Thần binh kia, đây chính là công lao rất lớn.
Chính vì có hai thành Thần binh tồn tại, Tư Đồ gia bắt buộc phải thu phục Đường gia bảo cho bằng được. Thần binh, dù là gia tộc cỡ Tư Đồ gia, cũng không có được.

Vô Thường - Chương #1375


Báo Lỗi Truyện
Chương 1375/1679