Chương 1358: Diệu dụng dược thi. (Thượng)


Phát hiện thần sắc hai nha đầu bắt đầu ảm đảm, Đường Phong cười nói:
- Đợi ta xử lý hết những chuyện cần làm, sẽ tiếp nhận các ngươi đi cùng.
- Thật chứ?
Mộng nhi che miệng lại:
- Không phải thiếu gia đang lừa gạt chúng ta chứ?
- Lừa các ngươi làm cái gì?
Đường Phong liếc mắt nhìn nàng, buồn bả nói:
- Nếu các ngươi nguyện ý, vậy thì sinh hoạt với ta cả đời a. Miễn cho lúc gả cho các ngươi ra ngoài bị khi dễ, làm không tốt còn phải xuất đầu cho các ngươi a.
- Nguyện ý nguyện ý!
Cái đầu nhỏ của Mộng nhi gật đầu như gà mổ thóc, thấy Bảo nhi sửng sờ một chút, không khỏi chọc chọc nàng:
- Ngươi cũng nói chuyện đi, nha đầu chết tiệt kia.
- À?
Bảo nhi giống như bừng tình tử trong mộng.
Đường Phong nói:
- Chỉ sợ ủy khuất các ngươi.
- Không ủy khuất.
Hai nữ không kìm được vui mừng, các nàng không phải người ngu, đương nhiên nghe được ý tại ngôn ngoại của Đường Phong.
Tuy thực lực Bảo nhi Mộng nhi thấp kém, trên cơ bản là không có tu luyện qua, đến nay cũng không vượt qua Luyện Cương Kỳ, nhưng Đường Phong không cần các nàng chiến đấu, đám Lại tỷ đều có thực lực Linh giai, nhưng thời điểm gặp chuyện Đường Phong vẫn có thói quen tự giải quyết một mình.
Giải quyết xong chuyện hai nha đầu này, Đường Phong nhẹ nhõm, Bảo nhi Mộng nhi cũng vô cùng vui vẻ, không còn cảm giác nặng nề như trước.
Buổi sáng ăn một ít đồ tùy ý, Đường Phong liền cáo biệt hai nàng, nhưng không có đi thẳng tới cửa vào của Linh Mạch Chi Địa, mà đi một chuyến tới cấm địa của Thiên Tú tông. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Cấm địa Thiên Tú tông, là do Đường Phong yêu cầu, do tông chủ Bạch Tố Y và các trưởng lão hạ lệnh, không cho phép đệ tử Thiên Tú tông đến nơi này.
Trong cấm địa có bí mật gì, đây là chuyện đáng quan tâm của ngàn vạn đệ tử Thiên Tú. Có người nói che dấu cái gì tuyệt thế công pháp cùng võ điển, có người thì bảo là thần binh lợi khí, lại có người cho rằng đó là nơi tu luyện của Đường Phong, cho nên không cho phép người bên ngoài tiến vào quấy rầy.
Đường Phong trong Thiên Tú tông, giống như cấm địa vậy, là tồn tại vô cùng thần bí.
Nhưng người ngoài không thể tưởng tượng được, trong cấm địa không có công pháp võ điển, cũng không có thần binh lợi khí, trong cấm địa chỉ có một gian phòng lớn, có vài chục vò gốm lớn, bên trong có chứa nước thuốc kỳ quái, trong mỗi vò gốm lớn đó, ngâm một cổ thi thể làm cho người ta sởn hết cả gai ốc.
Dược thi! Đường Phong đã có sáu dược thi, dược thi chữ Thiên từ số một đến số sau. Nhưng trong cấm địa, lại ngâm gần ba mươi dược thi, trong đó có một cổ thi thể của cao thủ Linh giai thượng phẩm.
Nhiều năm cố gắng và chờ đợi, hôm nay rốt cục đã đến mùa thu hoạch, Đường Phong rất hưng phấn và chờ mong.
Thu thập những thi thể này không dễ dàng, chờ đợi càng không dễ dàng. May mắn Đường Phong tu luyện ở Ngự Thần Sơn suốt hai năm, nếu không chỉ sợ đã không chờ đợi nổi mà đến xem thành quả rồi.
Cảm xúc kích động tràn ngập cõi lòng, Đường Phong vừa mới đến gần cấm địa gần trăm trượng, tâm thần đã truyền ra từng tiếng kêu gọi dồn dập, chính là từ trong căn phòng dược thi cấm địa.
Thời điểm chế tác nước thuốc ngâm dược thi, Đường Phong cho vào không ít máu của mình, hôm nay huyết dịch dung nhập vào trong dược thi, cho nên có sự liên hệ, mà hắn lại đeo huyết ngọc giới chỉ trên tay, càng tăng cường tầng liên hệ này.
Không biết Huyết Ngọc Ban Chỉ này có tác dụng gì. Thời điểm năm đó Đường Phong lần đầu tiên tiến vào trong Dược Thần Tông, đã lấy được trên một thi thể. Cũng chỉ nhờ vào ban chỉ này, hắn mới có thể hiệu lệnh cho dược thi từ số một đến số sáu.
Bình thường ban chỉ không có tác dụng gì, nhưng mang nó trong tay cũng có cảm giác già dặn, bởi vì đeo thứ này, Đường Phong đã nhiều lần bị người ta cười, nhưng dù sao hắn đã đeo nó nhiều năm rồi, cho nên Đường Phong không tháo nó ra. Nhưng còn một nguyên nhân Đường Phong không gỡ nó ra, bởi vì không biết lúc nào đó sẽ cần dùng đến dược thi.
Trước kia, hắn vẫn không rõ lai lịch của Huyết Ngọc Ban Chỉ. Nhưng hiện tại hắn đã gặp qua vô số đồ vật, cho nên cũng có chút suy đoán của riêng mình.
Cái Huyết Ngọc Ban Chỉ này, chỉ sợ cũng là Hồn binh! Hồn binh là một tồn tại rất đặc thù, không có hình thái cố định, mỗi một kiện Hồn binh đều có tác dụng đặc biệt của riêng mình. Mà Hồn binh ban chỉ này, đại khái là nhắm vào tồn tại như dược thi, nó có thể tăng cường liên hệ giữa chủ nhân và dược thi, thậm chí người mang theo ban chỉ này, có thể thông qua đó khống chế được dược thi.
Cảm nhận được động tĩnh của dược thi trong phòng, Đường Phong bước nhanh về phía trước, xé niêm phong tiến vào trong phòng.
Một mùi hôi gay mũi truyền vào mũi của hắn, Đường Phong sớm đã đoán trước, dứt khoát nín thở, vài năm không có thông khí trong phòng, lại an trí vài chục vò gốm lớn tràn ngập mùi thuốc, đương nhiên hương vị của nó không thể thoát ra ngoài được.
Lúc Đường Phong vừa vào cửa, lập tức cả phòng vang lên tiếng gào khóc thảm thiết, gió lạnh trận trận, rất là khủng bố, tất cả đệ tử Thiên Tú ở gần cấm địa, đều kìm lòng không được rùng mình một cái, vội vã rời khỏi chỗ này, chạy ra xa xa.
Nhìn mấy chục vò gốm lớn tràn đầy nước thuốc trong phòng, lại nhìn dược thi đang ngâm trong nước thuốc, Đường Phong nhịn không được cười lên.
Đây là thời điểm vận dụng bọn chúng, lúc này đi ra thế giới bên ngoài, không thể nói trước sẽ gặp phải những phiền toái gì, hắn một mình thế đơn lực cô, lại không dám cho đám người Lại tỷ đi theo, nhưng hơn hai mươi cổ dược thi này có thể xem là đòn sát thủ ẩn dấu của mình.
Tâm niệm vừa động, lập tức cả phòng truyền ra tiếng vang kỳ quái, những dược thi đang ngâm mình trong vò gốm đang run lên, thân hình tráng kiện từ trong vò gốm nhanh chóng lao ra ngoài, tốc độ bọn chúng rất nhanh, nhanh đến nổi sau lưng mỗi cổ dược thi đều xuất hiện một chuỗi tàn ảnh, từ trong vò gốm đi ra ngoài, ngoan ngoãn đứng trước mặt Đường Phong, xếp thành đội ngũ.
Sau đó lại có một dược thi gia nhập đội ngũ, không mất bao lâu chúng đã xếp thành một hàng dài. Đường Phong khoanh tay đứng trước mặt những dược thi này, bình tĩnh nhìn những dược thi sắp thành trợ lực của mình.
Bọn chúng rất xấu xí, vừa nhìn đã cảm thấy sợ hãi, ngửi thấy đã buồn nôn, nhưng bọn chúng sắp trở thành mũi đao nhọn của mình, là một con dao nhọn ẩn nấp trong bóng tối, vào thời điểm địch nhân không thể nào ngờ tới nhất, sẽ cho địch nhân một kích trí mạng.
Trên cơ bản thì những dược thi trong phòng đều đã nhảy ra, nhưng có một số ít không có động tĩnh.
Những cổ dược thi này không thể nghi ngờ trong quá trình ngâm chế đã thất bại, đã không thể dùng được.

Vô Thường - Chương #1358


Báo Lỗi Truyện
Chương 1358/1679