Chương 1353: Thiên Kiếm đối Thiên Kiếm. (Hạ)


Thang Phi Tiếu vuốt càm nói:
- Nếu chỉ luận kiếm ý, kiếm ý của Phong thiếu tuy mạnh, nhưng lại không tinh khiết bằng Âu Dương tiên sinh.
Tứ Nương gật đầu nói:
- Dù sao Phong thiếu không chuyên tu kiếm đạo, hơn nữa dụng kiếm bằng cương tâm, có thể dùng kiếm đến trình độ này, cũng đúng là khó có được.
- Không cần bàn đến kiếm ý của bọn họ, tốt nhất nên xem bọn họ đang dùng chiêu số gì.
Hỏa Phượng ở bên cạnh nói một câu nhàn nhạt.
Mọi người đang trầm mê vào trận chiến của Đường Phong và Âu Dương Vũ đều giật mình kinh hãi, vội vàng tập trung tư tưởng quan sát, thình lình phát hiện từ khi bắt đầu chiến đấu đến tận bây giờ, Đường Phong và Âu Dương Vũ sử dụng kiếm chiêu, không hề sử dụng bất cứ chiêu số cố định nào, trường kiếm của bọn họ, giống như tiện tay huy động, đạt tới trình độ hồn nhiên thiên thành, một kiếm lại tiếp một kiếm, căn bản không dừng lại chút nào, chiêu thức nối tiếp hoàn mỹ vô khuyết.
Không có kiếm chiêu nào cố định, nhưng dù là Đường Phong hay là Âu Dương Vũ, lúc huy động trường kiếm, lại ẩn chứa dấu vết của vố số kiếm chiêu, trong một kiếm rất đơn giản của họ, giống như chất chứa vô số tinh túy của kiếm thuật.
- Mỗi loại vũ kỹ đều giống như vậy, lúc nào các ngươi có thể làm được như vậy, thì các ngươi sẽ đạt tới cảnh giới của bọn họ, cũng là lúc bản thân mình còn cách đỉnh phong không xa.
Hỏa Phượng ở bên cạnh vừa xem vừa điểm tỉnh mọi người. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tiếu thúc vội vàng hành lễ, âm thanh cung kính, nói:
- Đa tạ phu nhân điểm tỉnh.
Tuy nói võ thuật chuyên về tấn công, nhưng khi tu luyện một đạo thì lại rất giống nhau, cuối cùng đều đạt tới cùng một mục tiêu. Mọi người không tu kiếm, nhưng cũng không trở ngại gì cho việc cảm ngộ của bọn họ.
Mọi người quan sát thêm một hồi, không khỏi phát hiện Thiên Kiếm của Âu Dương Vũ phòng thủ kín kẽ không có một chút sơ hở nào, tốc độ Đường Phong rất nhanh, mọi người nhìn thấy kiếm chiêu tấn công của Đường Phong, đều không phá vỡ được phòng ngự, thời gian đã trôi qua được nửa nén hương, nhưng Âu Dương Vũ vẫn đứng vững, chẳng những đứng vững, kiếm chiêu như nước chảy mây trôi, thành thạo, mặt không đỏ tim không nhảy, đánh đến bây giờ đã qua được một nén hương.
Một tiếng va chạm nhỏ vang lên, hai thanh trường kiếm giao nhau, Đường Phong mạnh mẽ lui về phía sau, tập trung tư tưởng nhìn Âu Dương Vũ, cảm thấy nhức đầu. Hiện tại Âu Dương Vũ cho hắn cảm giác như con nhím, không biết nên ra tay ở nơi nào. Chiêu thức phòng ngự mượt mà, dù mình tấn công từ điểm nào, hắn cũng có tiếp được.
Luận tốc độ và lực đạo, Âu Dương Vũ không sánh bằng mình, mình đâm ra ba kiếm, hắn chỉ đánh ra hai kiếm, nhưng chỉ hai kiếm này, lại phá ba chiêu kiếm của mình.
Quả nhiên Thiên Kiếm quá khó đối phó!
- Môn chủ!
Sắc mặt Âu Dương Vũ mừng rỡ, cất cao giọng nói:
- Âu Dương biết rõ môn chủ còn có một kiếm chiêu tuyệt thế, sao không phóng ra cho Âu Dương được mở mang kiến thức một lần?
Lông mày Đường Phong nhảy dựng lên, thần sắc có chút chần chờ. Âu Dương Vũ nói kiếm chiêu tuyệt thế, đương nhiên là Vô Cấp Kinh Mang Kiếm. Một kiếm kinh thiên này học được từ Thượng tiền bối, dù là cao thủ Linh giai trung phẩm cũng có thể diệt sát. Phòng thủ của Âu Dương Vũ thủ đúng là rất mạnh, nhưng Đường Phong không dám cam đoan phòng thủ của hắn có thể đỡ được Vô Cấp Kinh Mang Kiếm hay không.
Dù sao đây chỉ là luận bàn mà thôi, nếu làm Âu Dương Vũ bị thương, Đường Phong cũng băn khoăn.
Giống như nhìn ra do dự trong lòng của Đường Phong, Âu Dương Vũ nói:
- Môn chủ không cần phải lo lắng, cả đời Âu Dương vì kiếm mà sinh, nếu chết dưới một kiếm như vậy, cũng có thể mỉm cười xuống cửu tuyền. Huống chi, hôm nay loạn thế đã tới, hôm nay môn chủ không được nương tay với Âu Dương, ngày khác Âu Dương gặp phải địch nhân cường đại thì có thể trông cậy vào việc địch nhân lưu tình hay sao? Nếu không tiếp được một kiếm này, Âu Dương sẽ hổ thẹn với danh tiếng của tổ tiên.
Âu Dương Vũ nói ra những lời này, Đường Phong không biết nên nói thêm cái gì. Trong lòng của hắn cũng có chút chờ mong, không biết Vô Cấp Kinh Mang Kiếm có thể phá tan lực phòng thủ của Thiên Kiếm ha không, phần tâm ý này Đường Phong có thể hiểu được, nhưng một chiêu Vô Cấp Kinh Mang Kiếm Đường Phong không dám dùng.
Thấy Đường Phong vẫn còn chần chờ, Âu Dương Vũ nói:
- Kỳ thật, Thiên Kiếm của Âu Dương, cũng không xuất toàn lực!
Vừa nói, tay hắn quét Tàng Phong thành một vòng tròn nhỏ, đây là kiếm chiêu mà Âu Dương Vũ tinh thông nhất, trước kia hắn đã thi triển ra vô số lần, trường kiếm huy động, một vòng lại một vòng, cái sau lồng lên cái trước, làm cho người ta cảm thấy hoa mắt, khó lòng phòng bị. Bộ kiếm thuật này phòng ngự gồm nhiều mặt, đúng là một kiếm chiêu không tồi, trước kia Linh Khiếp Nhan cũng cẩn thận học tập từ Âu Dương Vũ.
Dĩ vãng Âu Dương Vũ thi triển ra kiếm chiêu này, chỉ cảm thấy huyền diệu, nhưng hôm nay mỗi một vòng tròn hắn làm ra, mọi người đều có cảm giác không đúng.
Không khí trong hư không giống như sền sệt hơn rất nhiều, làm cho người ta có cảm giác muốn cất bước có chút gian nan, giống như có một ngọn núi lớn đè lên người, ngay cả hô hấp cũng trở nên gấp gáp.
Uy lực của Thiên Kiếm, cho tới lúc này, mới lộ ra dáng vẻ cao chót vót.
Hai mắt Đường Phong tỏa sáng, trong lòng cảm thấy, thời điểm vừa rồi so chiêu với Âu Dương Vũ, hắn có cảm giác Thiên Kiếm không có uy lực này, nếu nó chỉ có như những gì Âu Dương Vũ biểu lộ ra ngoài, thật tổn hại uy danh Thiên Kiếm. Hiện tại nhìn thấy một màn này, Đường Phong mới biết được, trong tràng chiến đấu vừa rồi mình không xuất toàn lực, Âu Dương Vũ cũng không xuất toàn lực.
Nếu đúng là như vậy, nói không chừng Âu Dương Vũ có thể tiếp được Vô Cấp Kinh Mang Kiếm.
- Môn chủ, ngươi còn do dự sao?
Âu Dương Vũ nhìn thẳng vào Đường Phong, ánh mắt đó tràn ngập khát vọng.
- Nếu như thế, Âu Dương tiên sinh cẩn thận.
Đường Phong gật đầu.
Tinh thần Âu Dương Vũ chấn động, cả người như bị đình trệ, hô hấp như có như không, thần sắc chuyên chú, ánh mắt không chớp một cái nhìn chằm chằm vào động tác của Đường Phong.
Tuy Đường Phong muốn thi triển Vô Cấp Kinh Mang Kiếm đánh lên Âu Dương Vũ, nhưng trong lòng hắn suy nghĩ, hắn muốn dùng Cương binh để thi triển.
Vô Cấp Kinh Mang Kiếm, một kiếm một Thiên binh!
Một kiếm chiêu tuyệt thế này có uy lực rất lớn lao, ngay cả Thiên binh cũng không cách nào thừa nhận được, dùng kiếm xuất kiếm chiêu này ra, Thiên binh cũng phải vỡ vụn, chớ đừng nói dùng Cương binh.
Trên lý luận mà nói, sử dụng Vô Cấp Kinh Mang Kiếm, phẩm cấp vũ khí càng cao, uy lực mà nó phát ra càng mạnh! Cương binh không cách nào thừa nhận nổi toàn bộ kiếm ý, uy lực cũng bị giảm xuống rất nhiều.

Vô Thường - Chương #1353


Báo Lỗi Truyện
Chương 1353/1679