Chương 1341: Chuyện lớn hóa nhỏ. (Thượng)


Khấp Huyết Thương và Thủy Hàn Kiếm xuất hiện, cũng có nghĩa Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô đã tới.
- Ta dẫn bọn hắn đến.
Bạch Nguyệt Dung bước tới, phía sau nàng, chính là ba vị phó thành chủ Bạch Đế thành.
- Thế nào? Không muốn gặp lại ta?
Tuy trong miệng Đường Đỉnh Thiên trêu chọc, nhưng ánh mắt nhìn Đường Phong tràn ngập yêu thương.
Diệp Dĩ Khô trực tiếp kéo Đường Phong tới, tay vuốt ve đôi má Đường Phong, nước mắt lưu chuyển:
- Vài năm không thấy, Phong nhi đã gầy đi một ít.
Hiện tại Đường Phong còn đang mơ hồ, không thể hiểu nổi vì sao chuyện lại phát triển đến mức này.
Vốn người của Thiên Thánh Cung và Huyết Vụ Thành xông vào Bạch Đế Bí Cảnh, hiện tại ngay cả phụ mẫu cũng tới, chẳng lẽ Bạch Đế Bí Cảnh đã xảy ra vấn đề?
- Bái kiến công công, bái kiến bà bà...
Bạch Tiểu Lại và Phi Tiểu Nhã vội vàng tiến lên hành lễ, ngay cả Mạc Lưu Tô ẩn nấp trong Dược Thần Tông cũng nhanh chóng chạy ra.
- Đều đứng lên đi.
Đường Đỉnh Thiên phất phất tay, nhìn tam nữ vài lần, ngạc nhiên nói:
- Như thế nào chỉ có mấy người các ngươi? Thời gian mấy năm nay, chẳng lẽ Phong nhi không sinh cho ta mấy cháu trai, thật sự là mất mặt mà.
Một lời này làm cho tam nữ đỏ mặt.
Diệp Dĩ Khô tức giận liếc Đường Đỉnh Thiên, nói:
- Im miệng lại, không sợ người ta chê cười hay sao!
- Ai dám chê cười?
Đường Đỉnh Thiên cấm Khấp Huyết Thương xuống đất, ánh mắt âm lãnh nhìn người Huyết Vụ Thành trên bầu trời, âm thanh lạnh lùng nói:
- Ai dám chê cười, lão tử sẽ cho hắn một thương!
Vừa nói xong, uy áp hùng mạnh tản ra.
Đường Phong cả kinh, nói:
- Linh giai trung phẩm?
Đường Đỉnh Thiên phát ra khí thế thuộc về Linh giai trung phẩm, Đường Phong lại tinh tế cảm giác một phen, phát hiện lão nương Diệp Dĩ Khô cũng là Linh giai trung phẩm.
Điều này làm Đường Phong vui sướng, từ khi hai người tấn chức Linh giai hạ phẩm đến giờ, trước sau không tới mười năm, lại có thể tấn chức lần nữa, tốc độ này đúng là rất nhanh, nghĩ đến có lẽ có quan hệ đến tư chất của bản thân, còn nguyên nhân khác chính là có quan hệ tới Thần binh.
Nhưng dù thế nào, thực lực của bọn họ được đề cao, là chuyện vui Đường Phong muốn nhìn thấy nhất.
Đường Đỉnh Thiên cười ha hả, vỗ vỗ vai Đường Phong nói:
- Tiểu Phong nhi đã là Linh giai hạ phẩm rồi, ta và mẫu thân của ngươi phải cố gắng mới được nếu không ngươi sẽ bị ngươi qua mặt sao?
Đường Phong vò đầu bứt tai:
- Mới tấn chức Linh giai trước đây vài ngày thôi.
Bạch Nguyệt Dung và ba vị phó thành chủ Bạch Đế thành tiến lên chào hỏi hắn.
Người một nhà ở chỗ này nói dài nói ngắn, làm cho bọn người Huyết Vụ Thành đứng trên bầu trời cảm thấy vô cùng xấu hổ, khí thế toàn thân của Lý Thiên Cừu đã được thu liễm hoàn toàn, bởi vị hắn kiên kị những người bên cạnh Đường Phong.
Tuy người của Huyết Vụ Thành không ít, lại có hai Linh giai trung phẩm tọa trấn, đó là nguyên nhân chiếm ưu thế, nhiều hơn một Linh giai trung phẩm, không phải những người còn lại có thể bù được.
Nhưng trong nháy mắt, loại ưu thế này biến mất không còn, cục diện cải biến hoàn toàn. Vốn trong Dược Thần Tông nhảy ra rất nhiều cao thủ Linh giai, trong đó có nữ tử mặc quần áo hỏa hồng Lý Thiên Cừu và Hứa Cửu Châu nhìn không thấu, hiện tại lại có hai Linh giai từ Linh Mạch Chi Địa khác chạy tới, mà hai người này lại là Linh giai trung phẩm.
Nếu thật sự đánh, bên Huyết Vụ Thành không có nổi một phần thắng, sắc mặt Lý Thiên Cừu và Hứa Cửu Châu âm trầm, có ý chạy trốn, nhưng lại không dám có hành động thiếu suy nghĩ.
Từ trên người nữ tử mặc quần áo hỏa hồng kia bọn họ cảm nhận được nguy hiểm, cho nên tuyệt đối không được phép đưa lưng về phía nàng! Huống chi, phía đối diện còn có hai Linh giai trung phẩm, ba thanh Thần binh, mười mấy Linh giai hạ phẩm, chỉ riêng đội hình này, đã đủ làm cho bọn họ không dám làm bậy.
Hơn nữa, với ân oán của Thiên Thánh Cung và Huyết Vụ Thành bao năm qua, Lý Thiên Cừu tin chắc Tô Luyến Thủy sẽ rất vui khi bỏ đá xuống giếng.
Tiến thoái lưỡng nan! Lý Thiên Cừu và Hứa Cửu Châu lui cũng không lui được, đánh cũng không thể đánh, mắt nhìn đối phương ở bên kia nói chuyện phiếm, bọn họ đành phải chờ đợi, nhưng đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than.
Nói một hồi lâu, Đường Phong mới nói:
- Phụ mẫu, những chuyện này nói sau đi, đám người này dám đả thương sủng vật của hài nhi, ta muốn tính toán sổ sách với bọn họ.
Lý Thiên Cừu vội vàng nói:
- Đả thương con thượng cổ linh thú này, Huyết Vụ Thành ta không dám kể công, trong đó cũng có thủ bút của Tô cô nương.
- Người không biết không trách. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đường Phong nhíu mày, hùng hổ dọa người nhìn Lý Thiên Cừu.
Lý Thiên Cừu chau mày nói:
- Chúng ta cũng không biết đây là sủng vật của các hạ! Cho rằng là vật vô chủ, cho nên mới ra tay công kích!
Lời này dù không kiêu ngạo không siểm nịnh, nhưng rõ ràng có ý chịu thua, Lý Thiên Cừu vừa mới kêu gào đòi tiêu diệt Đường Phong đâu rồi, hiện tại thấy đối phương binh hùng tướng mạnh, liền đổi ý sao?
Trận chiến này, trừng phạt không được, đánh cũng không được, lòng dạ của Lý Thiên Cừu như gương sáng.
- Không kể có biết hay không, đánh là đánh, dám động đến sủng vật của bổn thiếu gia, phải trả giá thật nhiều!
Hắc Phượng ở sau lưng Đường Phong kêu to một hồi, giống như hò hét trợ uy.
Lý Thiên Cừu trầm mặc, nói:
- Nếu các hạ đã nói như vậy, lão phu cũng không còn cách nào, nếu muốn đánh, Huyết Vụ Thành ta sẽ phụng bồi tới cùng!
Dù gì Lý Thiên Cừu cũng là Linh giai trung phẩm, cũng có ngạo khí của mình, cũng biết Đường Phong không có ý thả đi, vậy thì khai chiến, vì hắn có nói gì, cũng chỉ là lãng phí nước bọt, mất mặt xấu hổ.
- Ta đánh với ngươi!
Đường Đỉnh Thiên cầm Khấp Huyết Thương, mắt nhìn Lý Thiên Cừu, nói:
- Lão gia hỏa, ân tình một chưởng lần trước, hôm nay sẽ hoàn trả.
Lần trước Huyết Vụ Thành xâm lấn Linh Mạch Chi Địa của Đường gia bảo, Đường Đỉnh Thiên đại chiến với Lý Thiên Cừu một hồi, nhưng khi đó thực lực chủ là Linh giai hạ phẩm, bị Lý Thiên Cừu đánh trọng thương, hiện tại gặp mặt lần nữa, đương nhiên phải báo cừu rửa hận.
Đường Đỉnh Thiên khẽ động, tất cả mọi người đều động.
Đám người đứng ngoài nhìn thấy cương khí giao thoa, linh khí hỗn loạn, mấy chục cao thủ Linh giai ngưng tụ ra khí thế của mình, thiên địa biến sắc, giống như muốn sụp đổ.
Mắt thấy sẽ xảy ra một hồi đại chiến hết sức thảm thiết, đột nhiên Hỏa Phượng mở miệng:
- Đường Phong, có thể nghe ta một câu hay không?
Đường Phong quay đầu nhìn Hỏa Phượng, gật đầu nói:
- Phu nhân cứ nói.
Tràng diện giương cung bạt kiếm đột nhiên dừng lại một chút, tất cả mọi người đưa ánh mắt nhìn Hỏa Phượng. Tuy đám người Thiên Tú không biết thân phận chân thật của Hỏa Phượng, nhưng có thể nhìn thấy tràng diện Tiếu thúc bị quật ngã hiện ra rõ mồn một, tất cả mọi người đều biết nàng tuyệt đối là cao thủ.

Vô Thường - Chương #1341


Báo Lỗi Truyện
Chương 1341/1679