Chương 1331: Đêm nay vui thích. (Hạ)


- Tại sao trong này lại có nhiều người Bạch Đế thành như vậy?
Đường Phong nghi hoặc hỏi thăm.
Lại tỷ nói:
- Tỷ tỷ phái bọn họ đến xử lý một ít việc vặt vãnh.
Bạch Tiểu Lại là thiếu thành chủ Bạch Đế thành, mà người của Thiên Tú tông đến đây đều có là cao nhân có thực lực cường đại, tới đây chắc chắn là để tu luyện, ngày bình thường không có thời gian xử lý việc vặt vãnh, Bạch Nguyệt Dung liền phái một ít đệ tử đến đây hỗ trợ. Nghe Lại tỷ nói vậy, Đường Phong không khỏi cảm khái nữ nhi xử lý chuyện nhà rất tốt, nếu là mình, chỉ sợ không để ý đến những chuyện này.
Ngoài Dược Thần Tông, khi mọi người đã đi sạch, chỉ còn Tiếu thúc nằm trên mặt đất, thế hắn nằm có hình chữ đại.
Đoạn Thất Xích người xổm xuống, dùng ngón tay chọc chọc thân thể hắn.
Tiếu thúc nói:
- Đi chưa?
- Đi rồi...
Đoạn Thất Xích gật đầu.
Thang Phi Tiếu từ trên mặt đất đứng dậy, vỗ vỗ tro bụi trên người, ho nhẹ một tiếng nói:
- Lão Đoạn, có thấy nàng ra tay thế nào không?
- Nhìn thấy một chút...
Đoạn Thất Xích vừa nói vừa khoa tay múa chân một chút.
Nhìn vào Dược Thần Tông, Thang Phi Tiếu trầm ngâm, nói:
- Nữ tử này có thực lực cao thâm, chỉ sợ là cao thủ có thực lực trên Linh giai trung phẩm! Nhưng dù nàng có thực lực cường đại đi nữa, minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng! Nàng làm ta mất mặt như vậy, lão Thang ta sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy!
- Ngươi muốn như nào?
Đoạn Thất Xích trầm giọng hỏi.
-Giờ Tý tối nay, thừa dịp tinh thần nàng thư giãn, ta và ngươi cùng nhau ra tay, ngươi đi từ nóc nhà, ta đi từ cửa phòng, phải cho nàng biết chúng ta lợi hại thế nào!
- Nhưng lão Thang... Nàng là người Phong thiếu đưa về.
- Thì tính sao? không nói đến chuyện nữ nhân này không phải nữ nhân của Phong thiếu, dù là nữ nhân của Phong thiếu, ngang ngược như thế, nếu không giáo huấn nàng một chút, sau này Tiểu Nhã có thể sống yên sao? Ăn lộc của vua, phải lo cho vua, ta và ngươi thân là tả hữu hộ pháp của Đại Tuyết Cung, đương nhiên phải giúp cung chủ một chút.
Mắt thấy Thang Phi Tiếu mang cả vinh nhục Đại Tuyết Cung vào, Đoạn Thất Xích cũng động dung:
- Lão Thang không nghĩ tới ngươi lại đại nghĩa như thế, nhìn xa trông rộng, lão Đoạn bội phục, ngươi nói nên làm thế nào, ta nghe ngươi là được, chúng ta là huynh đệ đồng tâm!
Tiếu thúc cảm động nước mắt lưng tròng, cầm chặt tay Đoạn Thất Xích, địa lắc lắc:
- Hảo huynh đệ!
Thần sắc Đoạn Thất Xích sáng ngời, nghẹn ngào không thôi:
- Hảo huynh đệ!
Trong Dược Thần Tông, hiện tại phi thường náo nhiệt, vốn là phế tích, nhưng đã được người của Bạch Đế thành và mọi người quét dọn sạch sẽ, bây giờ nhìn nó không còn hoang vu như trước, nhìn nó không khác gì môn phái bình thường trong thế tục, chỉ có điều số lượng người tương đối ít mà thôi.
Trừ người của Thiên Tú ra, đệ tử Bạch Đế thành đến chỗ này, chỉ có hai trăm người.
Trong hai trăm người này, một nửa xử lý việc vặt vãnh, còn một nửa là phụ trách cảnh giới hộ vệ. Dù sao trong Bạch Đế Bí Cảnh có rất nhiều linh thú, nói không chừng lúc nào đó sẽ có linh thú lạc đường đi tới Dược Thần Tông quấy rối.
Dưới sự sắp xếp của đệ tử Bạch Đế thành, một bàn thức ăn ngon và hảo tửu được bày ra.
Hơn hai năm không trở về, Đường Phong có nhiều lời muốn nói với mọi người, trong bữa tiệc cụng chén với nhau, cười cười nói nói, thoải mái chè chén.
Đường Phong và mấy vị phu nhân đều được mọi người kính một ly, Lại tỷ và cung chủ đại nhân thì vô sự, rượu vào bụng, cũng không khác gì không uống, ngược lại Mạc Lưu Tô, mặt mũi đỏ bừng, con mắt ngập nước, Đường Phong nhìn thấy nội tâm ngứa ngái, giống như bị mèo cào.
Rượu đến lúc này, Thi Thi cũng lên sân khấu biểu diễn Cầm kỹ, làm mọi người nghe như mê như say.
Tiếu thúc đứng lên, giơ chén rượu lên hướng về phía Hỏa Phượng cao giọng nói:
- Phu nhân, hôm nay là tại hạ có mắt không tròng, gây ra hiểu lầm, mong phu nhân thứ tội! Chén rượu này xem như bồi tội.
Nói xong giơ lên cổ, uống một ngụm.
Hỏa Phượng nhíu mày, đang do dự có nên uống hay không, Lôi Tẩu ngồi ở bên cạnh nàng, bưng chén lên:
- Sư phó là nữ tử, không uống được rượu, ta uống thay nàng!
Tiếu thúc rót thêm một ly đầy, ngoài miệng nói:
- Lại kính phu nhân một ly!
- Ta uống ta uống...
Lôi Tẩu lại đoạt đi.
Đường Phong cũng kính Hỏa Phượng một ly:
- Ngày sau là người một nhà, kính xin phu nhân chiếu cố nhiều hơn mới được.
- Ta lại uống...
- Chén rượu quá nhỏ, đổi cái bằng bình rượu đi!
Tiếu thúc cách không đánh một chưởng, cầm bình rượu trên mặt đất lên.
Ăn uống suốt hai giờ, Tiếu thúc uống say khướt, tiểu Manh Manh từ trên bờ vai hắn trèo xuống, dùng sức túm tóc hắn, đoạt vò rượu của hắn.
Lôi Tẩu đã sớm nằm xuống, bị Tiếu thúc mời rượu, dù hắn là linh thú hóa thân cũng không chịu đựng nổi.
Tràng diện có chút lộn xộn, Hỏa Phượng đã rời đi từ một giờ trước, nàng không thích những nơi ồn ào lớn tiếng, nhưng vì nể mặt mũi của Đường Phong nên vẫn ngồi lại trên ghế.
- Phu quân, người trở về phòng...
Cung chủ đại nhân ánh mắt mê ly, trước khi đi Đường Phong đã cầm tay của nàng.
- Ta cũng trở về nghỉ ngơi.
Lại tỷ liếc nhìn Đường Phong, đôi má hồng nhuận phơn phớt.
Mạc Lưu Tô nhìn Đường Phong, lại nhìn Lại tỷ và Phi Tiểu Nhã, sau đó gật đầu với Đường Phong một cái, chạy ra khỏi phòng.
Đường Phong liếc nhìn mọi người , cảm giác bọn họ còn phải náo thật lâu mới có thể tan được, hắn liền lén lút chạy trốn.
Đi vào sâu trong tẩm điện, Đường Phong đứng trong sân bàng hoàng không tiến.
Cái tẩm điện này còn lớn hơn Yên Liễu Các một chút, có rất nhiều gian phòng ốc, nhưng trước khi mọi người tới đây, đã quyết định lưu cái sân lớn này và các phòng ốc cho Đường Phong và các phu nhân.
Trung tâm là phòng của Lại tỷ, bên tay trái là Phi Tiểu Nhã, bên tay phải là Mạc Lưu Tô.
Không biết xuất phát từ mục đích gì, phòng của Thi Thi cũng ở trong sân, chẳng qua là nằm bên tay phải cạnh phòng của Mạc Lưu Tô.
Thi Thi vẫn chưa trở lại, cả trong sân chỉ có Đường Phong và tam nữ. Ba gian phòng đều có ánh nến lờ mờ, Đường Phong dừng bước, nhất thời không biết nên đi nơi nào.
Theo lý thuyết, phải đi phòng Lại tỷ, bởi vì Lại tỷ lớn nhất. Nhưng với Đường Phong mà nói, mỗi nữ đều trọng yếu như nhau, không thể bên trọng bên khinh.
Trong chốc lát, Đường Phong liền có quyết định, chạy đến phòng Phi Tiểu Nhã, mở cửa phòng, hắn nhìn thấy cung chủ đại nhân đang mặc áo ngủ bằng sa mỏng, đường cong lung linh và dáng người như ẩn như hiện, rất câu dẫn người khác, lúc này nàng đang nằm trên giường quăng mị nhãn như tơ với hắn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Đi!
Đường Phong vung tay lên, cung chủ đại nhân cười khanh khách, liền xông tới, nhảy lên lưng Đường Phong, thổi khí vào lỗ tai của hắn.

Vô Thường - Chương #1331


Báo Lỗi Truyện
Chương 1331/1679