Chương 1330: Đêm nay vui thích. (Thượng)


Đường Phong vừa quay đầu, đưa mắt nhìn Hỏa Phượng.
Hỏa Phượng hừ lạnh hai tiếng:
- Ngươi dám tới, đừng trách bổn phu nhân trở mặt, đánh ngươi đến mức nữ nhân của ngươi cũng đừng hòng nhận ra.
Đường Phong không có lên tiếng, Tiếu thúc cũng không phải cam tâm tình nguyện:
- Phong thiếu, cô gái này là ai vậy? Khẩu khí như vậy hết sức ngông cuồng, chẳng lẽ không biết thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân sao? Lão Thang mặc kệ Phong thiếu và các phu nhân thế nào, nhưng nếu người khác dám động tới Phong thiếu phải hỏi lão Thang ta trước đã!
- Tiếu thúc!
Đường Phong phát giác không ổn, đang muốn mở miệng ngăn lại, lại bị cung chủ đại nhân véo một cái.
- Đau!
Đường Phong quay đầu nhìn Phi Tiểu Nhã.
Cung chủ đại nhân vểnh miệng lên, nói:
- Wow, trách không được hai năm không có tin tức, thì ra là ở bên ngoài phong hoa tuyết nguyệt, có mỹ nhân làm bạn... Đúng là hạng người có mới nới cũ mà, uổng công chúng ta đều cuồng dại đợi ngươi trở về...
Vừa nói, vừa lau nước mặt, bộ dáng ủy khuất đáng thương.
Lại tỷ cũng đầy nghi hoặc nhìn Đường Phong.
Đường Phong cảm giác mình có giải thích cũng không rõ, trừ phi đem nói rõ thân phận chân chính của Hỏa Phượng mới được. Nhưng mà đây là quyền riêng tư của người ta, cho nên Đường Phong muốn hỏi ý kiến Hỏa Phượng một lần.
Tiếu thúc không cố kỵ, ở bên kia nói:
- Phong thiếu, chẳng lẽ đây là một vị phu nhân mới sao?
Câu này chẳng khác gì chọc phải tổ ong vò vẽ, danh dự cả đời của Hỏa Phượng, sao lại để mất ở nơi này? Hơn nữa sau này còn phải ở lại nơi đây, nếu không nói rõ sự thật, khó tránh khỏi phát sinh hiểu lầm.
Khóe miệng Hỏa Phượng hiện ra nụ cười lạnh, dù không nói chuyện, nhưng nàng đã tức giận.
Tiếu thúc lặng lẽ chọc chọc Đường Phong:
- Phong thiếu ah, lần này nữ tử ngươi tìm được, hình như tính tình có chút lớn a, có muốn lão Thang ta giúp ngươi dạy dỗ một lần hay không, yên tâm, lão Thang ta biết rõ nặng nhẹ, đảm bảo sau này nàng sẽ rất dễ bảo.
Lời này nói tuy nhỏ, nhưng có thể dấu diếm thính lực của Hỏa Phượng sao?
Khóe miệng Đường Phong co giật một lát, nhìn trộm Hỏa Phượng, xem ra lần này Tiếu thúc không ăn chút thiệt thòi là không được rồi, Hỏa Phượng đang nổi giận nên cần tìm người để phát tiết.
Vỗ vỗ bả vai Tiếu thúc một chút, Đường Phong nói một câu đầy thâm ý:
- Tiếu thúc thả lỏng chút đi.
- A Phong...
Lại tỷ cảm thấy lo lắng, mấy năm trước Tiếu thúc tấn chức Linh giai, hai năm nay ở trong Bạch Đế Bí Cảnh trải qua vô số lần đại chiến sinh tử, thực lực đã tinh tiến, Linh giai hạ phẩm không phải là đối thủ của hắn, dù là chống lại Linh giai trung phẩm, cũng có thực lực chiến một trận, nếu không cẩn thận đả thương nữ tử này, mọi người sẽ rất khó nhìn mặt nhau.
- Yên tâm!
Đường Phong liếc Lại tỷ một cái.
Tiếu thúc xắn tay áo, nói dõng dạc:
- Oanh, cô gái kia! Ta là người nhà của Phong thiếu, cho nên phải quan tâm đến mặt mũi của hắn, hắn nói cái gì thì ngươi phải nghe theo, nhưng ngươi lại mắt ngang mũi dọc, lúc này ở đây toàn người nhà nên không quan tâm, nhưng nếu để ngoại nhân nhìn thấy, chẳng phải sẽ nói Phong thiếu không biết cách dạy dỗ hay sao? Phong thiếu rất nhân từ nương tay với nữ nhân của hắn, hôm nay lão Thang nhân cơ hội này, thay hắn quản giáo ngươi...
- Đùng!
- Ba!
Tiếu thúc nói còn chưa hết, có hai tiếng vang phát ra, sắc mặt mọi người lúc này trở nên đặc sắc. Nguồn: http://truyenyy.com
Chỉ thấy Tiếu thúc ngã nhào đầu xuống đất, vẫn nằm ở đó, không nhúc nhích.
- Cao thủ!
Đoạn Thất Xích nhíu mày lại, vừa rồi hắn còn không biết Hỏa Phượng ra tay như thế nào, có lẽ Tiếu thúc cũng không rõ.
Thực lực của Hỏa Phượng há có thể dùng hai chữ cao thủ để khen ngợi. Nàng thân là thượng cổ linh thú, lại tu luyện đến thực lực Linh giai thượng phẩm đỉnh phong, cho dù mọi người ở đây có vây đánh nàng, Hỏa Phượng cũng dùng một cái tát đánh ngã mọi người.
Hôm nay thực lực của Tiếu thúc đại trướng, nhưng không thể nào đánh đồng với Hỏa Phượng.
Bị một tát đánh ngã, Tiếu thúc không bị thương, cũng không hôn mê, nhưng hắn không có ý định đứng lên, dứt khoát nằm trên mặt đất giả chết.
Mọi người bắt đầu kinh hoàng, không rõ Đường Phong từ chỗ nào tìm được nữ tử hung hãn này, thực lực quá cao thâm, Lôi Tẩu đứng bên kia mở to mắt, xông lên, thần sắc bi thương mang theo một tia vui sướng, một tay cầm Thiên Lôi Thần Mộc Kiếm, một gối chạm đất, quỳ trước mặt Hỏa Phượng.
Thiếu chút nữa Đường Phong cắn phải lưỡi của mình.
Tiếu thúc bị đánh, hoàn toàn nằm trong dự liệu của hắn, nhưng Lôi Tẩu làm cái trò này, sao hắn không nhìn ra chứ.
Sau một khắc, Lôi Tẩu kích động, nói:
- Sư phó, ngài tới đây để thăm ta sao?
Đám người đứng ngoài nhìn mà ngây ngốc.
Hỏa Phượng mở to mắt dò xét Lôi Tẩu, sắc mặt khẽ biến, đôi lông mày nhíu lại nói:
- Tại sao là ngươi?
- Là đồ đệ a, chính là ta a!
Lôi Tẩu rất kích động.
Đường Phong nhìn tình hình này, linh quang trong đầu lóe lên, mở miệng hỏi:
- Ngưu huynh, sư phó mà ngươi nói lúc trước, chính là nàng?
Lôi Tẩu gật đầu như gà mổ thóc:
- Sư phó của ta là nữ nhân xinh đẹp nhất trên đời này, lão Ngưu cho dù mù mắt cũng có thể nhận ra.
Hỏa Phượng hé miệng cười cười, dù là thượng cổ linh thú cũng thích được người ta khen mình là xinh đẹp, huống chi lời lẽ của Lôi Tẩu rất khẩn thiết, thần sắc không chút giả bộ, hiển nhiên những lời này phát ra từ tận tim phổi của hắn.
Đường Phong cười khổ không thôi, giờ mới hiểu được, thì ra Hỏa Phượng và Lôi Tẩu còn có tầng quan hệ này.
Lúc trước Lôi Tẩu đi lạc nhiều năm, thời gian mấy năm này Lôi Tẩu đi khắp nơi, sau đó còn bái sư, theo lời hắn nói lúc trước, sư phó đã dạy hắn cách tu luyện, thực lực vô cùng cường đại, lại là một mỹ nhân.
Trong suy nghĩ lúc ấy của Đường Phong, có thể dạy một linh thú như Lôi Tẩu tu luyện, chắc chắn không phải là nhân loại, mà có khả năng là linh thú hóa thân. Nhưng không nghĩ tới đó lại hộ cung thánh thú của Thiên Thánh Cung, đây thật sự là trùng hợp trong trùng hợp.
Nhưng vị sư phó truyền công pháp cho hắn năm đó, đã đuổi hắn đi, thời gian hai người gặp nhau không bao lâu. Lôi Tẩu rất xem trọng việc này, nhưng nhìn thần sắc Hỏa Phượng lúc này, xem ra lần trước giúp Lôi Tẩu cũng chỉ là việc tiện tay mà thôi, không để trong lòng.
- Đứng lên rồi nói.
Tâm tình Hỏa Phượng không tệ, giơ tay nâng Lôi Tẩu dậy.
- Vâng!
Lôi Tẩu đáp ứng vô cùng sảng khoái, trên mặt nở nụ cười tươi như hoa.
- Thầy trò Ngưu huynh xa cách đã lâu, nên ăn mừng thôi, đi vào rồi nói chuyện.
Đường Phong nói một tiếng, dẫn mọi người đi vào trong.
Đi vào Dược Thần Tông, Đường Phong phát hiện không ít người xa lạ đang ở trong này, những người này có chút quen mặt, tuổi tác cũng không lớn, thực lực cũng không cao, sau khi nhìn thấy Đường Phong đều gọi một tiếng Đường công tử.

Vô Thường - Chương #1330


Báo Lỗi Truyện
Chương 1330/1679