Chương 1322: Thành công? (Thượng)


Thời điểm bế quan một năm trước, mình chỉ đi được gần bốn trăm trượng, hôm nay thì nào?
Khóe miệng Đường Phong hiện ra một nụ cười, một bước từng bước lên Ngự Thần Sơn.
Đỉnh núi xuất hiện một đạo hào quang lóng lánh, từ trên đỉnh Ngự Thần Sơn bay xuống.
Đường Phong không ngẩn đầu lên, một thanh ám khí xuất hiện, được cương khí điều khiển, tinh chuẩn và hoàn mỹ đánh vỡ công kích của Ngự Thần, lực đạo không lớn không nhỏ, tốc độ không nhanh không chậm, hoàn toàn phá vỡ công kích của Ngự Thần.
Từng bước một đi lên trên, công kích của Ngự Thần từng lớp lại từng lớp, mỗi một lớp đều nhiều hơn một đạo công kích, nhưng từ đầu đến cuối, thần sắc Đường Phong vẫn bình bình đạm đạm, không có chút gợn sóng.
Liên tiếp có một thanh ám khí gia nhập vào trận doanh ám khí, xung quanh Đường Phong, giống như Bách Điểu Triều Phượng, dưới sự điều khiển của khí huyệt và cương khí, đánh nát công kích của Ngự Thần.
- Ba ba ah...
Thanh âm liên tiếp vang lên, tiếng nổ rất có tiết tấu, cẩn thận lắng nghe, có thể nghe ra được, cứ cách mỗi bước lại có tiếng nổ, không kém mảy may.
Một trăm trượng, nhẹ nhõm vượt qua, không có chút áp lực nào.
Hai trăm trượng, vẫn vượt qua dễ dàng, không có chút áp lực.
Ba trăm trượng cũng giống như thế...
...
Mà cường độ công kích của Ngự Thần trên đỉnh núi không có gia tăng, tốc độ và lực công kích, vẫn giống như đạo công kích lúc ban đầu, chỉ đạt tới trình độ Địa giai.
Tần Thả Ca và Huyết Thiên Hà ở dưới núi lộ ra dị sắc, tán thưởng không ngớt. Bởi vì dù là hai người bọn họ, cũng không nghĩ tới, bởi vì họ cũng không làm được như Đường Phong, làm cho công kích của Ngự Thần trở nên mạnh mẽ.
Tuy tình huống lúc này không có phát sinh gì nhiều, nhưng cũng phát sinh qua, khoảng cách ba trăm trượng, đã thể hiện ra cách khống chế lực đạo và lực đạo công kích một cách vi diệu.
- Thiên Hà huynh, biện pháp này của hắn, còn tiết kiệm sức lực và đơn giản hơn chúng ta nhiều
Tần Thả Ca cười khổ một tiếng, thời điểm hắn và Huyết Thiên Hà xông núi, đều phải dùng chưởng và quyền để phá vỡ công kích, chỉ có thể dùng chưởng và quyền đánh ra.
Còn Đường Phong thì quá dễ dàng, quá thành thạo, thân thể không cần động, cộng thêm ba trăm thanh ám khí không ngừng bay múa, đánh vỡ toàn bộ công kích, hơn nữa cách khống chế lực đạo vô cùng hoãn mỹ.
Đối lập chính là, cử động hiện tại của Đường Phong như nghệ thuật, mà động tác của hai người quá thô bạo. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Phương pháp xông núi này vô cùng đơn giản, nhưng dù là Tần Thả Ca hay Huyết Thiên Hà, cũng không có biện pháp làm được tới trình độ như Đường Phong.
Đúng là cảnh giới của bọn họ là Linh giai thượng phẩm đỉnh phong, cao hơn Đường Phong vài cấp bậc, nhưng cảnh giới cao, không có nghĩa là làm được tất cả.
Giống như Đường Phong dùng khí huyệt toàn thân tuôn ra cương khí điều khiển ám khí, chẳng những phải tính toán tốc độ và lực đạo của ám khí, còn phải điều khiến chúng đánh vỡ công kích của Ngự Thần và lộ tuyến quay về, nhiều vô số, chẳng những gánh nặng tâm thần cực lớn, đối với cách khống chế cương khí vi diệu cũng có yêu cầu cực cao.
Tâm tính khí chất của một người, có liên quan đến thói quen sử dụng chiêu thức của hắn rất lớn. Tần Thả Ca dùng chưởng, Huyết Thiên Hà dùng quyền, cho nên Tần Thả Ca tao nhã, Huyết Thiên Hà bá đạo tuyệt luân. Hai vị này đều dùng quyền và chưởng chiến đấu cả đời, tâm tính sớm đã định hình, dù có thể sử dụng ám khí không tệ, nhưng vĩnh viễn không có khả năng đạt tới trình độ hiện tại của Đường Phong.
Cho nên, bọn họ hiểu nhưng không thể thi triển ra, ám khí chi đạo không thích hợp cho bọn họ. Nhìn biện pháp xông núi của Đường Phong đơn giản mà thèm, nhưng cũng chỉ có thể giương mắt nhìn mà thôi.
Trên Ngự Thần Sơn, Đường Phong đã đi được bốn trăm trượng, hắn dùng không đến nửa nén hương. Thành tích này đã sánh ngang với hai đại cao thủ, không phân cao thấp.
Mà bốn trăm trượng, chính là độ cao mà một năm trước Đường Phong không thể đạt tới.
Đến nơi đây, công kích của Ngự Thần đạt tới bốn trăm.
Ám khí quay chung quanh Đường Phong đã được khí huyệt khống chế đến trình độ cao nhất, chính là ba trăm sau mươi lăm chuôi, nhưng hắn vẫn không sử dụng hai tay, mà khống chế ba trăm sáu mươi lăm chuôi ám khí xuyên thẳng qua, đánh tan công kích của Ngự Thần.
Không phải do hắn không cẩn thận, hắn đi đoạn đường bốn trăm trượng này rất hoàn mỹ, mỗi một lần công kích, lực đạo không lớn không nhỏ, công kích của Ngự Thần từ đầu đến cuối vẫn không thay đổi gì, nếu lúc này sơ xảy, một khi lực đạo lớn hơn một chút, đoạn đường còn lại muốn vượt qua sẽ rất khó khăn.
Năm trăm trượng, đây là giữa sườn núi, mây mù phiêu đãn bên cạnh mình, mông lung, giống như đang lạc trong chốn tiên cảnh, mà công kích phô thiên cái địa trên đỉnh núi như đòi mạng, liên tục tuôn ra.
- Ba ba ba...
Âm thanh công kích của Ngự Thần bị đánh tan vang lên liên tục, thân ảnh Đường Phong dần dần biến mất trong tầm mắt của hai đại cao thủ, sau khi vượt qua năm trăm trượng, người đứng dưới chân núi không thể nhìn thấy tính hình của người xông núi.
Tần Thả Ca và Huyết Thiên Hà đồng thời nhắm mắt lại, nghiêng lỗ tai lắng nghe, Đường Phong vẫn thuận lợi tiến về phía trước, động tác như nước chảy mây trôi, bọn hắn rất muốn biết đoạn đường phía trước hắn đi như thế nào.
Con mắt không nhìn thấy, nhưng vẫn nghe được âm thanh, hai người từ âm thanh vẫn có thể đoán được tình huống của Đường Phong trên núi.
Tiết tấu của âm thanh vẫn như trước và chưa từng ngừng lại, một lát sau, sắc mặt Tần Thả Ca khẽ biến:
- Sáu trăm trượng!
Sáu trăm trượng, khoảng cách này đã vượt qua cực hạn lúc trước của hai người bọn họ, trước khi Đường Phong đến, bọn mất nhiều năm để vượt qua khoảng cách này, tuy chỉ có thể bước được năm trăm trượng. Nhưng Đường Phong mới tới đây được hai năm, đã vượt qua bọn họ.
So sánh cả hai bên, hai người có chút cảm giác tự ti mặc cảm. Dù sao Đường Phong không phải là Linh giai thượng phẩm, hắn chỉ đạt tới Thiên giai thượng phẩm mà thôi.
- Bảy trăm trượng.
Lại nửa nén hương trôi qua, Tần Thả Ca nói ra, trên gương mặt xuất hiện một tia xấu hổ.
Ngay cả Huyết Thiên Hà cũng thế, khí phách trên mặt đã bị ngượng ngùng thay thế.
Bởi vì, bảy trăm trượng đã là cực hạn của bọn họ. Tốt xấu gì bọn họ cũng là đỉnh phong của thế giới này, liều chết liều sống chỉ đi đến khoảng cách này, nhưng Đường Phong thì tốt rồi, bế quan một năm, không tốn bao nhiêu sức lực đã vượt qua bọn họ, hơn nữa từ động tĩnh mà suy đoán, đây vẫn chưa phải là cực hạn của Đường Phong, hắn vẫn có thể đi tiếp.
Tuy nói trường giang sóng sau xô sóng trước, sóng trước chết trên bờ cát, đây chẳng khác nào nói bọn họ, Tần Thả Ca và Huyết Thiên Hà có cảm giác rất phiền muộn.

Vô Thường - Chương #1322


Báo Lỗi Truyện
Chương 1322/1679