Chương 1319: Khổ luyện! (Thượng)


Bước chân tiến lên một bước, một thanh phi đao mới lại gia nhập trận doanh, tốc độ tay của Đường Phong đã đạt tới đỉnh phong chi cảnh, lúc này lại nhanh hơn một phần, không ngờ hắn đã đột phá cực hạn.
Thời gian một năm, mỗi lần Đường Phong xông núi đều dùng ám khí, dùng tất cả sở học bình sinh học được ra để ứng phó với Ngự Thần Sơn, đạt được sự rèn luyện tốt nhất, tất cả thủ pháp ám khí mà hắn học được đều dung hợp với nhau một cách hoàn mỹ.
Hồi Toàn Kình cam đoan ám khí bay trở về vị trí cũ, Cửu Tinh Liên Châu không chê vào đâu được, nó quy định phạm vi hoạt động, thủ pháp ám khí đỉnh cấp Truy Tinh Trục Nguyệt và Thiên Y Vô Phùng đều dung hợp cùng một chỗ, tuy hai mà một.
Giống như kiếm đạo, thủ pháp ám khí của Đường Phong hiện giờ không có cố định, mọi cử động đều mượt mà, bao hàm chân lý của ám khí chi đạo, thời cơ tốt nhất, dùng lực đạo hoàn mỹ nhất kết hợp với tốc độ tinh chuẩn phóng ra.
Nói thì đơn giản nhưng làm thì rất khó, thời điểm vừa bắt đầu dùng ám khí xông núi, Đường Phong chỉ đi được đoạn đường tám mươi trượng, mới làm cho công kích của Ngự Thần tăng cường, còn kém hơn cả thành tích xông núi lần đầu tiên.
Nhưng dù sao hắn cũng xuất thân từ Đường Môn, trải qua mấy lần rút kinh nghiệm, Đường Phong vận dụng thủ pháp ám khí càng ngày càng tinh túy, càng ngày càng thuần thục, cho tới bây giờ, đã thăng hoa đến cực hạn, đạt tới độ cao khiến người ta phải quỳ bái.
Đây chính là Chư Thiên Tinh Thần sao? Đường Phong nhắm con mắt lại, nhưng chỉ nhìn thấy hơn bốn mươi thanh ám khí lóe ra hàn quang như cũ, đang bay múa xung quanh mình, giống như đang có chín ngôi sao trên trời đang phát sáng, xinh đẹp vô cùng.
Không! Đây không phải là Chư Thiên Tinh Thần, lại nói, nó chỉ là hình thức ban đầu của Chư Thiên Tinh Thần mà thôi. Uy lực và số lượng ám khí của hắn còn thua xa trình độ của Chư Thiên Tinh Thần.
Tay của mình đã đạt tới cực hạn, dù còn có thể đột phá, nhưng cũng không có khả năng đạt tới trình độ Chư Thiên Tinh Thần trong truyền thuyết! Rốt cuộc phải làm thế nào, mới có thể thi triển ra thủ pháp ám khí tuyệt thế này?
Không cần tay, mình có thể sử dụng cái gì? Dụng tâm? Tuy dụng tâm cũng có chỗ được, nhưng không có khả năng khu động toàn bộ ám khí.
- Rắc...
Có một tiếng vang nhỏ phát ra, sau khi một chuôi ám khí đánh tan một đạo công kích của Ngự Thần, đột nhiên vỡ thành hai đoạn, Đường Phong khép một tay lại, đem chuôi ám khí đứt đoạn này quay trở lại với sự khống chế ám khí của mình, biến một thanh thành hai thanh để sử dụng.
Đây là phản ứng thuần túy, không có nhiều động tác như trong suy nghĩ, tuy ám khí của Đường Phong có đẳng cấp Cương binh, nhưng va chạm với công kích của Ngự Thần trong thời gian dài, khó tránh khỏi việc tổn thất. Sau khi tình huống này xảy ra không ít, hiện tại Đường Phong đã ứng phó vô cùng thành thạo.
Đường Phong vẫn nhắm mắt tiến về phía trước một bước, lại có một thanh phi đao mới gia nhập, trăm chuôi ám khí bay múa, tràng diện vô cùng đồ sộ.
Nhưng đột nhiên Đường Phong cảm thấy bất an, đồng thời khu động trăm chuôi ám khí bay múa bên cạnh mình, đây là cực hạn của hắn. Phát hiện đây chính là cực hạn của mình, Đường Phong mới cảm thấy bất an.
Vừa rồi có một ý niệm trong đầu, tay cũng đã đạt tới cực hạn, làm thế nào thì mình mới có thể đột phá?
Cảm giác bất an này giống như một cái đại môn nặng nề, giống như nhốt Đường Phong vào một căn phòng tối đen như mực, kêu trời trời không thấu, kêu đất không nghe. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Thu phục Ngự Thần, đã không còn là mục tiêu của Đường Phong. Một năm xông núi, đã làm cho ý niệm trong đầu của hắn chếch đi, hắn muốn nhìn trộm huyền bí của ám khí chi đạo.
Càng đi trên con đường này, Đường Phong càng phát hiện mình càng nhỏ bé.
Nhìn những thủ pháp ám khí tinh diệu trước kia, hiện tại nhìn lại cảm thấy nó vô cùng thê thảm.
Trong nháy mắt đầy bất an, làm cho Đường Phong khu động trăm chuôi ám khí mất đi chính xác. Không cản hết công kích của Ngự Thần, Đường Phong đang bị vây trong bóng tối theo bản năng phát giác một tia nguy hiểm, cương khí toàn thân không tự chủ bắt đầu vận chuyển, thoát ra từ hàng triệu lỗ chân lông, bao trùm thân thể của hắn, hình thành một tầng hộ thân cương khí.
Bỗng nhiên mở to mắt, Đường Phong nhìn thấy một đạo kiếm quang trắng xóa, đánh về phía mình!
- Không tốt!
Nhìn thấy cảnh này, Tần Thả Ca cả kinh, hắn không biết vì sao đang xông núi mà Đường Phong lại thất thần, như vậy sẽ gánh phải hậu quả rất ác liệt.
Hiện tại Đường Phong đi được khoảng cách ba trăm trượng, công kích của Ngự Thần đạt tới Địa giai đỉnh phong, hơn ba trăm đạo công kích toàn lực của Địa giai đỉnh phong, nếu đánh toàn bộ lên người của Đường Phong, chỉ sợ hắn sẽ mất mạng ngay lập tức.
Dù có giật mình cũng không thể nghĩ cách cứu viện, Tần Thả Ca là Linh giai thượng phẩm, nhưng cũng không thể trong nháy mắt túm Đường Phong trở lại ngay được, chỉ có thể trơ mắt nhìn ba trăm đạo công kích kia đánh vào người Đường Phong.
Một tiếng nghiền nát rất nhỏ vang lên, đó là tiếng hộ thân cương khí bị phá hủy, đánh thân thể của Đường Phong bay ra ngoài, ngã một cái nặng nề xuống chân núi.
Tâm của Tần Thả Ca rớt xuống đáy cốc, nhịn không được thở dài một tiếng, trời cao đố kỵ anh tài, hạt giống tốt như vậy lại bị hao tổn ở chỗ này.
Đã hơn một năm, tuy hắn và Đường Phong không có nói thêm điều gì, cũng có thể là vì quan hệ với Hỏa Phượng, thứ hai là người trẻ tuổi Đường Phong cho hắn ấn tượng không tệ, cho nên không muốn uổng mạng ở nơi đây.
Xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Đường Phong ngã xuống núi lại không chết, đang từ từ bò dậy, tay che ngực, sau đó kinh ngạc nhìn Ngự Thần Sơn cả nửa ngày, lúc này mới di chuyển bộ pháp quay về.
Đợi đến khi Đường Phong đi đến trước mặt mình, Tần Thả Ca mới ngạc nhiên nhìn hắn, nói:
- Ngươi không có bị thương sao?
Tại sao lại không bị thương? Hơn ba trăm đạo công kích kia đánh trúng thân thể của Đường Phong, nhưng sắc mặt của hắn chỉ tái nhợt, còn lại thân thể không có chút vết máu nào. Cương khí hộ thể của Thiên giai thượng phẩm, không có khả năng chống cự lại nhiều công kích như vậy.
- Thể chất của vãn bối tráng kiện hơn người thường một chút, không có trở ngại gì, cảm tạ tiền bối quan tâm!
Đường Phong vừa nghĩ, vừa thuận miệng trả lời.
Thân thể đã rèn luyện đến cực hạn, vào đúng lúc này đã nổi lên tác dụng, cộng thêm Bất Phôi Giáp trên người cũng cứu hắn một mạng, nếu không có Bất Phôi Giáp, lúc nãy chắc chắn sẽ bị thương nặng.
- Cho ta xem xem!
Tần Thả Ca cảm thấy không yên lòng, thần thái của hắn vẫn còn hoảng hốt, còn tưởng rằng đang ở trong mộng.

Vô Thường - Chương #1319


Báo Lỗi Truyện
Chương 1319/1679